Ngôi Mộ Cổ Xưa

Chương6: Cao trào, giải quyết, kết thúc

Cỡ chữ
Hoàng và Nhi đứng giữa không gian tối tăm, ánh sáng từ chiếc đèn pin tạo ra những hình bóng kỳ quái trên những bức tường. Không khí ẩm ướt và nặng nề, như chứa đựng những bí mật mà họ đang tìm kiếm. Nhi lướt tay trên những ký tự cổ xưa, cảm giác như chúng đang nói với cô, nhưng lời lẽ lại quá xa lạ. “Có vẻ như đây là một loại bản đồ,” Hoàng nói, ánh mắt anh dán chặt vào những hình vẽ. “Nếu chúng ta có thể giải mã nó, có thể sẽ tìm được lối đi an toàn hơn.” “Nhưng phải cẩn thận,” Nhi nhắc nhở, “không biết phía sau những ký tự này có cạm bẫy nào không.” Hoàng gật đầu, tiếp tục ghi chép những ký tự trong cuốn sổ nhỏ. “Chúng ta đã vào sâu, không thể quay lại. Phải tiếp tục tiến lên.” Khi họ đi về phía một bức tường có hình vẽ nổi bật, bất ngờ một tiếng động vang lên. Một tảng đá lớn từ trần nhà rơi xuống, suýt chút nữa đè trúng họ. Hoàng kéo Nhi né sang một bên, tim đập thình thịch. “Cạm bẫy!” anh kêu lên. “Chúng ta phải nhanh chóng,” Nhi nói, hoảng loạn. “Nếu không, sẽ không còn đường ra.” Họ tiếp tục tiến về phía trước, lòng đầy hồi hộp. Những ký tự trên tường dần dần lộ ra ý nghĩa. Hoàng dừng lại, chỉ vào một ký tự. “Đây có thể là hướng dẫn về lối đi.” “Còn một ký tự khác,” Nhi nhấn mạnh. “Hình như nó đang cảnh báo chúng ta về điều gì đó.” “Có thể là quái vật,” Hoàng suy nghĩ, “hoặc một cái gì đó còn khủng khiếp hơn.” Khi họ vừa định tiếp tục, một tiếng gầm vang lên từ sâu trong ngôi mộ. Cả hai đứng sững lại, nhìn nhau với ánh mắt đầy lo âu. “Là quái vật,” Nhi thì thầm. “Chúng ta phải đi!” Hoàng quát, kéo Nhi chạy về phía một lối đi hẹp. Họ lao vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng từ chiếc đèn pin dẫn đường. Tiếng gầm gừ ngày càng gần, như một lời đe dọa. “Đằng kia!” Nhi chỉ vào một cánh cửa lớn bằng đá. “Chúng ta phải vào trong đó!” Họ vội vàng đẩy cánh cửa ra, chạy vào bên trong và đóng lại ngay sau lưng. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến họ rùng mình. Hoàng dựa lưng vào cửa, thở hổn hển. “An toàn tạm thời,” anh nói, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. “Chúng ta đã vào trong,” Nhi nói, “nhưng không biết bên trong này có an toàn không.” “Cần phải xem xét kỹ lưỡng,” Hoàng nói, ánh mắt quét quanh. “Có thể đây là nơi chứa đựng bảo vật.” Họ bước vào một không gian rộng lớn hơn, ánh sáng yếu ớt từ những viên đá sáng lấp lánh trên tường. Những bức tranh cổ xưa mô tả cảnh tượng của một nền văn minh hưng thịnh, nhưng cũng đầy những hình ảnh u ám về sự diệt vong. “Những câu chuyện này… chúng thật kỳ bí,” Nhi nói, cảm giác như bản thân đang trở thành một phần của câu chuyện. “Đúng vậy,” Hoàng đồng ý, “nhưng chúng ta phải tìm ra bí mật trước khi quá muộn.”Khi họ tiếp tục khám phá, một âm thanh lạ vang lên từ phía bên trái. Hoàng dừng lại, ánh mắt cảnh giác. “Nghe thấy không?” “Có,” Nhi gật đầu, “hình như có thứ gì đó đang di chuyển.” Bóng tối phía sau họ bắt đầu hiện ra, và một bóng đen lù lù xuất hiện. “Là quái vật!” Nhi hét lên, sợ hãi. “Chạy!” Hoàng quát, kéo Nhi lao về phía cánh cửa mà họ vừa bước vào. Nhưng cánh cửa đã đóng chặt, không thể mở ra. Họ quay lại, thấy bóng đen đã tiến sát, đôi mắt sáng quắc như lửa. “Nhanh lên!” Hoàng kêu lên, “Phải tìm cách thoát ra!” Họ tìm kiếm xung quanh, và Nhi phát hiện một khe hở nhỏ ở một góc tường. “Có lẽ chúng ta có thể chui qua đó!” cô nói. “Được, đi thôi!” Hoàng đáp, không còn thời gian để suy nghĩ. Họ lao về phía khe hở, nhưng bóng đen đã gần kề. Cảm giác hồi hộp và sợ hãi tràn ngập, họ nhảy vào khe hở, chật chội nhưng an toàn hơn. Khi thoát ra khỏi khe hở, họ tìm thấy mình trong một căn phòng khác, rộng rãi và sáng sủa hơn. “Chúng ta đã thoát,” Nhi thở phào nhẹ nhõm. “Nhưng chưa xong,” Hoàng nói, “chúng ta cần tìm bảo vật.” Họ nhìn quanh, và mắt họ dừng lại ở một bàn thờ giữa phòng, nơi có một chiếc hộp bằng vàng lấp lánh. “Đó có thể là bảo vật,” Nhi thì thầm. Hoàng tiến lại gần, nhưng bất ngờ một tiếng động vang lên từ bên dưới. Một cái bẫy mở ra, những chiếc cọc nhọn từ dưới đất nhô lên. Hoàng kịp thời nhảy lùi lại, nhưng Nhi đã đứng sững. “Cẩn thận!” cô hét lên. “Đừng di chuyển!” Hoàng quát, cảm thấy tim mình như ngừng đập. Họ đứng đó, không biết làm thế nào để thoát khỏi cạm bẫy. Bỗng, một ánh sáng chói lòa từ chiếc hộp phát ra, chiếu sáng toàn bộ căn phòng. Những ký tự cổ trên tường bắt đầu nhấp nháy, như đang gọi họ. “Chúng ta phải giải mã nó,” Hoàng nói, “nếu không sẽ không thể lấy được bảo vật.” “Nhưng phải cẩn thận,” Nhi nói, “có thể sẽ có nhiều cạm bẫy hơn.” Hoàng gật đầu, họ cùng nhau tiến lại gần chiếc hộp, lòng đầy hồi hộp và quyết tâm. Khi họ chạm tay vào nó, một luồng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa khắp người. “Cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta,” Nhi nói. “Hãy cùng nhau,” Hoàng nói, “chúng ta sẽ tìm ra bí mật này.” Khi họ mở chiếc hộp, ánh sáng từ bên trong phát ra rực rỡ, nhưng cũng đồng thời một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, đưa họ vào một cuộc phiêu lưu mới. Bí mật của ngôi mộ cổ xưa dường như chỉ mới bắt đầu hé lộ. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...