Ngôi Mộ Cổ Xưa

Chương10: Đối mặt với quái vật

Cỡ chữ
Hành lang tối tăm dẫn họ vào một không gian rộng lớn, nơi ánh sáng từ viên ngọc chỉ đủ để chiếu sáng một phần nhỏ. Những bức tường đá lạnh lẽo phản chiếu âm thanh của từng bước chân, tạo nên cảm giác như có hàng triệu con mắt đang dõi theo. Hoàng cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng, không phải vì không khí lạnh lẽo mà vì sự hồi hộp trong lòng. “Chúng ta đang ở đâu vậy?” Nhi hỏi, giọng cô khẽ run. “Chắc chắn là một phòng chứa, có thể chứa những bảo vật hay bí mật nào đó,” Hoàng trả lời, mắt anh chăm chú quan sát từng chi tiết. Những hình khắc trên tường cho thấy các vị thần cổ đại, nhưng bên dưới là những dấu vết xói mòn, như thể có điều gì đó đã từng xảy ra ở đây. Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Cả hai quay lại, thấy một bóng đen lớn lao ra từ góc tối. Tim Hoàng đập mạnh, anh nhanh chóng kéo Nhi lùi lại. “Chạy!” anh hét lên. Họ lao về phía cửa ra, nhưng bóng đen đó đã chặn lối thoát. Một sinh vật khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực và những chiếc vuốt sắc nhọn, đứng chắn trước mặt họ. Nó phát ra những tiếng gầm gừ ghê rợn, âm thanh như từ sâu thẳm địa ngục. “Chúng ta phải làm gì?” Nhi hoảng loạn, mắt cô mở lớn. “Đừng hoảng sợ,” Hoàng nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Hãy tìm cách sử dụng môi trường xung quanh.” Nhi nhìn quanh, thấy những viên đá lớn nằm rải rác. “Có thể… chúng ta có thể dùng chúng để đánh lạc hướng nó,” cô đề xuất. “Đúng! Cô hãy ném một viên đá về phía bên trái,” Hoàng chỉ đạo. “Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng.” Nhi gật đầu, nắm chặt một viên đá, sau đó ném mạnh về phía bên trái. Bóng đen quay lại, tiếng gầm của nó vang lên khi lao về phía viên đá. Hoàng không chần chừ, anh chạy ngay về phía cánh cửa ra, kéo Nhi theo. “Chạy nhanh hơn!” anh thúc giục khi nghe thấy tiếng chân quái vật đuổi theo. Họ lao ra khỏi hành lang, nhưng cánh cửa lại đóng sập lại trước mặt họ. “Không!” Nhi la lên, thất vọng. “Chúng ta cần một cách khác,” Hoàng nói, nhìn quanh để tìm lối thoát. Đột nhiên, anh nhận thấy một khe hở nhỏ trên tường, có thể đủ cho họ chui qua. “Ở đây!” Hoàng chỉ vào khe hở. “Chúng ta có thể chui qua đó.” “Hãy nhanh lên!” Nhi kêu gào, khi tiếng gầm gừ của sinh vật càng lúc càng gần. Họ vội vã nhào vào khe hở, cảm giác như thời gian đang chạy đua với họ. Không gian chật chội khiến họ phải co người lại, nhưng Hoàng và Nhi vẫn không ngừng di chuyển. Khi cuối cùng họ chui ra, cả hai ngã xuống một sàn đất mềm mại, và ngay lập tức, họ ngẩng đầu lên để nhìn xung quanh.“Chúng ta đã thoát!” Nhi thở phào, nhưng niềm vui chưa kịp lóe lên thì một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và mồ hôi. “Cẩn thận,” Hoàng nhắc nhở, anh nhìn về phía trước. “Chúng ta không thể lơ là.” Họ đứng dậy, nhìn thấy một không gian rộng lớn hơn, với những chiếc cột đá lớn và những bức tranh khắc họa cuộc sống của người dân cổ đại. Nhưng trong lòng Hoàng lại không thể thoát khỏi cảm giác bất an. “Chúng ta cần phải tìm cách thoát khỏi đây trước khi quái vật đó tìm ra,” anh nói. “Phải tìm manh mối nào đó.” “Có thể những bức tranh này sẽ giúp chúng ta?” Nhi chỉ vào một bức tranh lớn trên tường, nơi thể hiện một nghi lễ cổ xưa. “Có vẻ như có điều gì đó quan trọng trong đó.” Hoàng tiến lại gần, mắt anh lướt qua những hình ảnh. “Có thể đây là cách để giải phóng một cái gì đó,” anh lầm bầm, rồi đột nhiên, anh dừng lại. “Nhi! Nhìn kìa!” Cạnh bức tranh có một biểu tượng, giống hệt như viên ngọc họ tìm thấy. “Có thể nếu chúng ta đặt viên ngọc vào đúng chỗ, nó sẽ kích hoạt một cơ chế nào đó,” Hoàng nói, lòng đầy hy vọng. “Nhưng làm sao chúng ta biết chắc được?” Nhi hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta không còn thời gian,” Hoàng quyết đoán. “Nếu không, quái vật đó sẽ tìm thấy chúng ta.” Nhi gật đầu, và họ cùng nhau quay trở lại bức tranh. Hoàng cẩn thận đặt viên ngọc vào vị trí của biểu tượng. Ngay lập tức, một âm thanh vang lên, giống như tiếng động cơ khởi động, và bức tường phía sau bức tranh từ từ mở ra, hé lộ một lối đi khác. “Đi nhanh!” Hoàng kéo Nhi vào trong, không để lại thời gian cho sự nghi ngờ. Họ chạy vào lối đi hẹp, không khí càng trở nên nặng nề và bí ẩn. “Có vẻ như chúng ta đang tiến vào một nơi nào đó nguy hiểm hơn,” Nhi thì thầm, cảm giác sợ hãi lại dâng lên. “Đừng lo, chúng ta đã vượt qua nhiều thử thách rồi,” Hoàng động viên, nhưng trong lòng anh cũng đầy lo lắng. Không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Lối đi dẫn họ đến một phòng tối tăm khác, nơi ánh sáng yếu ớt từ những viên ngọc trên tường tỏa ra. Nhưng ngay khi bước vào, họ cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực khác, một thứ gì đó đang chờ đợi họ. “Chúng ta không thể quay lại,” Hoàng nói, ánh mắt anh kiên quyết. “Phải tiếp tục.” “Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần,” Nhi đáp, và cả hai bước vào bóng tối, nơi những bí mật cổ xưa vẫn còn ẩn mình chờ đợi. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...