Kiều Loan - Xán Diêu

Chương3: Thái tử

Cỡ chữ
Ánh nến mờ ảo hắt ra từ trong điện, thân hình nam t.ử cao lớn đĩnh đạc chắn ngang luồng sáng, bao trùm lấy bóng dáng mảnh mai của Khương Ngâm Ngọc. Những mảng sáng tối loang lổ phủ lên quanh thân hai người, sau lưng là tiếng bước chân ngày càng dồn dập. Khương Ngâm Ngọc nín thở, giữa đôi môi tràn ra tiếng gọi “Hoàng huynh” run rẩy, mang theo vài phần ai oán. Một cơn gió lướt qua, chuỗi trân châu trên tóc mai nàng rung rinh trực rơi. Ngay khi chuỗi hạt ấy tuột xuống, một bàn tay nam giới thon dài vươn ra, đỡ lấy nó. Đồng thời, chủ nhân của bàn tay chậm rãi ngước mắt nhìn về phía xa. Ngoài tường cung vang lên tiếng lùng sục hỗn loạn: “Mau lục soát!” Tim Khương Ngâm Ngọc thót lại, rơi thẳng xuống vực sâu. Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng xách váy, sải một bước qua ngạch cửa, trốn vào trong đại điện. Chẳng bao lâu sau, thị vệ bên ngoài Đông Cung ùa vào như ong vỡ tổ, tay cầm đuốc, chiếu sáng hành lang rực rỡ như ban ngày. Thống lĩnh Ngự Lâm quân đi đầu là Lưu Chiếu, giơ tay ra hiệu. Thấy động tác của hắn, đám người phía sau đồng loạt dừng bước. Lưu Chiếu chỉnh lại y phục, một mình tiến lên phía trước, hành lễ với Khương Diệu đang đứng ở cửa điện, cung kính nói: “Điện hạ, Công chúa Nhu Trinh mất tích ngay trong đại điển, Bệ hạ lệnh cho chúng thần lục soát hoàng cung, không biết Điện hạ có nhìn thấy kẻ nào khả nghi không?” Thái t.ử trước đó bị thương, dưỡng bệnh ở Đông Cung, để tránh bị quấy rầy nên bên ngoài Đông Cung gần như không bố trí thị vệ. Nếu có người nhân cơ hội này lẻn vào Đông Cung ban đêm, quả thực dễ như trở bàn tay. Nghĩ đến đây, Lưu Chiếu âm thầm quét mắt nhìn quanh một lượt. Sân viện Đông Cung thâm sâu, cây cỏ được cắt tỉa nhã nhặn, cho thấy sự chăm sóc tỉ mỉ của chủ nhân. Ánh mắt Lưu Chiếu lướt nhanh qua các bụi cỏ, xem xét xem có ai ẩn nấp trong đó hay không. Trốn sau cánh cửa điện, những ngón tay Khương Ngâm Ngọc bấu chặt lấy vạt váy. Lưu Chiếu quan sát xong một vòng, có lẽ không phát hiện ra điều gì bất thường, bèn cúi người nói: “Không biết Điện hạ có thể cho phép hạ quan vào điện lục soát một chút hay không...” Không nghe thấy tiếng Thái t.ử trả lời, Lưu Chiếu lén ngước mắt lên. Người đời đều nói Khương Thái t.ử phẩm tính cao khiết, có phong thái của bậc quân tử. Lời đồn quả không sai, hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên như ngọn núi ngọc nguy nga, như vầng trăng sáng giữa trời cao, là loại khí chất khiến người ta vừa gặp đã muốn bái phục, chỉ sợ nảy sinh dù chỉ một chút ý nghĩ báng bổ. Lưu Chiếu thấy ánh mắt Thái t.ử dừng trên người mình, bị nhìn đến mức bất an. Nhưng hoàng mệnh khó trái, lục soát cung điện cũng là việc cực chẳng đã. Lưu Chiếu siết chặt nắm tay hành lễ: “Khẩn cầu Thái t.ử cho phép chúng thần vào điện lục soát, đây là ý chỉ của Bệ hạ.” Thái t.ử bước xuống thềm ngọc, chậm rãi mở miệng: “Ý chỉ của Bệ hạ?” Khương Diệu bước một bước về phía màn mưa, Lưu Chiếu bất giác lùi lại một bước, cảm thấy giọng nói của hắn mang theo áp lực vô hình. Một lát sau hắn mới hoàn hồn, nào có áp lực gì đâu, khóe môi Thái t.ử rõ ràng đang vương nét cười nhạt, là do bản thân hắn tự sinh ra ý muốn thoái lui. Lưu Chiếu liếc thấy trong nội điện dường như có bóng người, nghi hoặc hỏi: “Trong cung của Điện hạ có người ngoài sao?” Khương Diệu nhìn theo ánh mắt hắn: “Đúng là có người, Tôn thái y đến Đông Cung thay t.h.u.ố.c cho Cô.” Lời này vừa dứt, tim Lưu Chiếu chợt hẫng một nhịp: “Là hạ quan đường đột, quên mất Điện hạ còn đang mang thương tích trong người.” Một năm trước Thái t.ử tác chiến ở biên cương, bị trọng thương, nghe nói vết thương cực kỳ nghiêm trọng, ăn sâu vào tâm phế, mời khắp danh y trong thiên hạ đều không chữa khỏi. Sau đó Thái t.ử về Lạc Dương, dưỡng bệnh trong Đông Cung suốt một năm không ra ngoài. Thái t.ử từ năm tuổi đã được lập làm Trữ quân. Được Thiên t.ử yêu quý, quần thần kính trọng, không ai là không tôn sùng. Xảy ra chuyện như vậy, đại thần trong triều hận không thể thay người chịu nỗi đau da thịt. Lưu Chiếu tất nhiên cực kỳ tôn trọng Thái t.ử điện hạ, cũng biết hành động khám xét Đông Cung ban đêm của mình là khiếm nhã, trong lòng sinh ra áy náy vì đã quấy rầy Thái t.ử dưỡng thương. Hắn nhìn quanh một vòng, thấy bên ngoài Đông Cung không có gì lạ, bèn nói: “Đã Điện hạ không nhìn thấy kẻ khả nghi, hạ quan xin phép cáo lui trước.” Trong điện, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Ngâm Ngọc vừa hạ xuống, tưởng rằng đã thoát được một kiếp, nào ngờ giây tiếp theo lại nghe Khương Diệu nói: “Không sao, Lưu thống lĩnh cứ vào lục soát đi.” Móng tay Khương Ngâm Ngọc bấm sâu vào cánh cửa gỗ sau lưng. Lưu Chiếu ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Khương Diệu một cái rồi lập tức cúi đầu xuống, nói: “Không dám, hạ quan quấy rầy Điện hạ nghỉ ngơi, trong lòng đã vô cùng sợ hãi, sao dám vào tẩm điện lục soát? Trong điện Đông Cung chắc chắn sẽ không giấu người!” Hắn chắp tay cúi người, hạ thấp tư thái đến cực điểm, từng động tác đều thể hiện sự tôn kính đối với Khương Diệu. Mưa phùn lất phất, tiếng ve kêu lúc ngắn lúc dài. Nội tâm Khương Ngâm Ngọc như bị lửa đốt. Lưu Chiếu cũng căng thẳng đến toát mồ hôi tay, cung kính hành lễ. Không biết qua bao lâu, mới nghe Khương Diệu nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, coi như chấp thuận lời hắn. Lưu Chiếu thở phào nhẹ nhõm, từ từ thẳng lưng dậy. Nhìn thái độ của Khương Diệu, hắn càng tin chắc trong Đông Cung không giấu người. Khi rời đi, hắn còn không quên hàn huyên: “Điện hạ có bệnh trong người, trời đã vào thu, xin hãy bảo trọng long thể.” Chỉ là khoảnh khắc hắn xoay người, khóe mắt lại liếc thấy trong lòng bàn tay Khương Diệu đang nắm một vật, tỏa ra ánh sáng u nhã nhàn nhạt, trông như một chuỗi trân châu. Tuy nhiên hắn không rảnh để nhìn kỹ, dẫn theo đám thị vệ rảo bước đi ra ngoài, cao giọng hô: “Đi chỗ khác lục soát!” Đám thị vệ tuân lệnh, sải bước chạy theo Lưu Chiếu. Đám người đen kịt vây quanh cửa cung, trong chốc lát đã rút đi như thủy triều, Đông Cung trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Khương Diệu xoay người trở lại đại điện. Vừa bước vào, Tôn thái y đã đón đầu nói: “Thân thể Điện hạ không thể dầm mưa lạnh, mau đi thay y phục ướt ra!” Nói đoạn, Tôn thái y lại quay đầu nhìn sang Khương Ngâm Ngọc, dường như định nói gì đó nhưng rốt cuộc lại thôi, thở dài một tiếng, quay người đi vào nội điện. Khương Ngâm Ngọc hiểu ý trong ánh mắt ông, mím môi, cất bước đi theo sau. Sau bức rèm, Khương Diệu quỳ ngồi bên bàn, cởi bỏ nửa bên áo bên trái, để mặc thái y bôi t.h.u.ố.c cho mình. Hắn mặt không đổi sắc, làn da trắng như ngọc, nửa lồng n.g.ự.c bên trái lộ ra săn chắc, đường nét cơ bắp mượt mà. Trên đó là một vết thương dài hẹp, m.á.u tươi đang rỉ ra chảy xuống, nhìn vô cùng chấn động, tựa như một vết nứt vỡ ra trên tấm ngọc bích hoàn mỹ. Khương Ngâm Ngọc chợt thấy mình thất lễ, vội cúi đầu xuống. Tôn thái y nói: “Điện hạ, t.h.u.ố.c thần bôi cho người là loại t.h.u.ố.c mạnh, nếu đau thì cứ kêu lên, không cần phải nín nhịn.” Thế nhưng Khương Diệu không hề kêu một tiếng, hay nói đúng hơn, từ đầu đến cuối ngay cả nhịp thở cũng không loạn, cứ thế mặc cho thái y bôi loại t.h.u.ố.c mạnh kia lên da thịt. Trong bầu không khí trầm mặc, Khương Ngâm Ngọc đi tới bên bàn, cúi người quỳ lạy, trán chạm nhẹ xuống đất. “Đa tạ Hoàng huynh vừa rồi đã ra tay cứu giúp.” Trong điện không có người hầu, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng lư hương nhả khói và tiếng sột soạt khi thái y bôi thuốc. Khương Ngâm Ngọc phủ phục người quỳ, đầu áp sát nền đất lạnh lẽo, tà váy xòe rộng sau lưng như đóa hải đường chờ nở. Khóe mắt nàng liếc thấy một góc áo trắng của hắn, bên trên dùng chỉ vàng thêu hoa văn nhật nguyệt tinh tú phức tạp, như có ánh sáng lưu động, thanh nhã và cao quý. Hồi lâu sau, bên tai vang lên giọng nói thanh lãnh của hắn: “Lại gần đây một chút.” Hắn sở hữu chất giọng rất hay, thanh quý tao nhã, như tiếng ngọc đá va vào nhau trong trẻo. Hàng mi Khương Ngâm Ngọc khẽ rung, từ từ thẳng lưng dậy, lê đầu gối đến bên cạnh hắn. Khoảng cách gần thế này, có thể ngửi thấy rõ mùi hương vương vấn trên người hắn, thanh liệt lạnh lùng, mang lại cảm giác xa cách khó tả. Một bàn tay trắng như ngọc vươn ra trước mặt nàng. Bàn tay này xương cổ tay thanh mảnh, ngón tay thon dài, đặt trong đám nam nhân cũng được coi là cực phẩm. Tay hắn khẽ động, một chuỗi trân châu tỏa sáng u nhã liền từ trên tay hắn trượt xuống. “Trân châu của muội, vừa rồi bị rơi.” Khương Ngâm Ngọc đưa tay ra đón, khi chạm vào vẫn còn cảm nhận được hơi ấm còn vương lại trên chuỗi hạt, tim đập thình thịch, không kìm được ngước mắt lên, lén nhìn hắn một cái. Ánh nến khẽ nhảy múa, Khương Diệu rũ mắt, trên gương mặt không có nửa điểm biểu cảm dư thừa. Bị nàng quan sát lâu, hắn ngẩng đầu lên. Bốn mắt chạm nhau, Khương Ngâm Ngọc không kịp phòng bị, rơi tõm vào đôi mắt ấy. Nam t.ử mắt sáng như sao, đuôi mắt trời sinh hơi xếch lên, dưới ánh sáng nhìn người, dù đáy mắt vô tình cũng mang theo vài phần nhu tình, khiến người ta hẫng một nhịp tim. Khương Ngâm Ngọc lảng tránh ánh mắt. Nàng đã rất lâu rồi không nói chuyện với vị Hoàng huynh này. Tính tình Hoàng huynh xưa nay vốn thanh lãnh, giống như vị thần tiên trên cao không thể với tới, trong số anh chị em rất ít người có thể thân cận với hắn. Thế nhưng Khương Ngâm Ngọc nhớ rõ, hồi nhỏ mình từng có quan hệ cực kỳ tốt với hắn. Nàng là con gái thứ mười bốn của Thiên tử, sinh ra không lâu Mẫu phi đã nhiễm bệnh qua đời, sau đó được Phụ hoàng đón về bên cạnh nuôi dưỡng. Mà Khương Diệu thân là Thái tử, Trữ quân tương lai, đương nhiên cũng được nuôi dưỡng dưới gối Thiên tử. Trong ký ức năm tuổi đầu đời, nàng thường xuyên gặp Khương Diệu, lúc đó còn như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau hắn gọi “Ca ca”. Chỉ là sau này, Khương Diệu được thánh tăng Huyền Tịch tây du trở về điểm hóa, đưa vào cửa Phật ba năm, hai người bỗng chốc đứt liên lạc, quan hệ cũng dần nhạt đi. Trong lòng Khương Ngâm Ngọc dấy lên vài phần suy đoán: Hoàng huynh đêm nay chịu để mình vào trốn, có phải là vì chút tình nghĩa thuở nhỏ giữa hai người không? Trong bầu không khí đông cứng, Khương Ngâm Ngọc ngẩng mặt lên, khẽ hỏi: “Hoàng huynh đêm nay có thể cho muội tá túc một đêm không?” Khương Diệu trầm mặc không nói, không cho nàng đáp án. Tôn thái y ở bên cạnh lên tiếng: “Công chúa, Điện hạ cho người vào đã là hành động vượt quá quy củ rồi. Cho dù Bệ hạ yêu thương người và Thái tử, nếu biết chuyện này e rằng cũng sẽ trách tội.” Đạo lý này Khương Ngâm Ngọc đương nhiên hiểu, nàng cũng không muốn liên lụy người khác. Nàng xách tà váy lụa đỏ, nhích lại gần hắn hơn một chút, bộ diêu trên tóc va vào nhau leng keng. Mãi lâu sau, mới nghe hắn hỏi một câu: “Tại sao lại đào hôn?” Khương Ngâm Ngọc đáp: “Vệ Hầu tàn bạo, cầu thân muội chỉ để làm đầy hậu viện. Mỹ nhân trong hậu viện của hắn đa phần đều bị hành hạ chơi đùa đến c.h.ế.t, muội không muốn rơi vào kết cục như vậy. Hoàng huynh dưỡng bệnh ở Đông Cung, hẳn cũng từng nghe qua tiếng xấu của hắn.” Giọng Khương Ngâm Ngọc nhẹ bẫng tựa như một làn khói. Nàng có một gương mặt nhu mì quyến rũ, dưới ánh nến vàng vọt trông như món đồ lưu ly dễ vỡ, chỉ cần chạm nhẹ là tan biến. Lúc này, trong đôi mắt nàng lại dệt nên nỗi sầu muộn nhàn nhạt, nhu tình như nước. Nàng quỳ ngồi bên cạnh Khương Diệu, bàn tay trắng nõn khẽ đặt lên cánh tay Thái tử: “Hoàng huynh...” Khương Diệu đã mở miệng cắt ngang: “Ta có thể giữ muội lại một đêm.” Khương Ngâm Ngọc sững người. Bóng mi Khương Diệu rậm rạp, thần sắc tĩnh lặng như nước: “Nhưng muội phải biết, đào hôn không phải là hành động sáng suốt. Sáng sớm mai, muội hãy đi tìm Bệ hạ thỉnh tội, hoặc là tìm con đường khác. Những việc muội làm, không liên quan đến ta, càng không cần phải nói với ta.” Những lời này, không nghi ngờ gì khiến trái tim Khương Ngâm Ngọc thắt lại. Thế nào là con đường khác? Khương Diệu nói: “Buổi trưa đã đi qua núi sau, đúng không?” Điều Khương Ngâm Ngọc không biết là trên người nàng có vương vấn mùi hoa hòe, tuy đã bị nước mưa gột rửa, trở nên cực kỳ nhạt, nhưng vừa rồi Khương Diệu cho phép nàng lại gần, vẫn từ trong hương thơm nồng nàn trên tóc mai nàng bắt được một tia hơi thở hoa hòe cực kỳ khó phát hiện ấy. Quá mức thanh đạm, có chút lạc lõng với mùi hương quanh người nàng. Chỉ có núi sau mới trồng cây hòe. Khương Diệu dùng đôi mắt đen láy mang theo vài phần dò xét khó lường nhìn nàng. Khương Ngâm Ngọc rất khó diễn tả cảm giác lúc này là gì, sống lưng lạnh toát, như bị nhìn thấu từ trong ra ngoài, nội tâm phơi bày tr*n tr** trước mặt hắn. Tâm tư tỉ mỉ như hắn, quả thực vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng. Trên núi có địa cung có thể ra khỏi hoàng cung, chuyện này Khương Ngâm Ngọc biết hắn cũng biết, hắn nói như vậy rõ ràng là đã đoán ra ý định đi núi sau của nàng. Cổ họng Khương Ngâm Ngọc nghẹn lại, bàn tay buông thõng bên người siết chặt vạt váy. Giọng Khương Diệu ôn lãnh: “Lời ta nói, muội nghe hiểu chưa?” Tim Khương Ngâm Ngọc đập nhanh, khẽ gật đầu. Nàng nghe ra ẩn ý trong lời nói, hắn chỉ cho nàng hai con đường, bảo nàng làm gì cũng không cần báo cho hắn, giống như muốn mắt nhắm mắt mở, coi như không nhìn thấy. Cho dù ngày mai nàng từ núi sau trốn khỏi cung, hắn cũng sẽ không nhúng tay vào quản, đúng không? Danh tiếng tàn bạo của Vệ Hầu ai ai cũng biết, nàng nếu quay về sẽ có kết cục gì không cần nói cũng rõ. Hắn quả thực là có lòng tốt, chỉ cho nàng một con đường sống. Tiếp đó không ai nói gì nữa. Gió đêm thu thổi vào từ cửa sổ, từng cơn lạnh lẽo luồn vào tay áo. Khương Ngâm Ngọc không muốn sự hiện diện của mình làm phiền hắn quá nhiều, thấy hắn đang bôi thuốc, lại nói cảm tạ hắn một lần nữa rồi đứng dậy cáo lui ra ngoài điện. Giọng nàng nói khe khẽ, đôi mắt ướt át như nai con không kìm được liếc nhìn hắn. Thấy hàng mi rậm của hắn vẫn luôn rũ xuống, Khương Ngâm Ngọc mới to gan nhìn hắn thêm một cái. Nhưng cũng chỉ dám nhìn một cái, rồi yểu điệu hành lễ, lui ra sau bình phong. Khi xoay người, tà váy dài quét nhẹ, từng làn hương thơm từ tay áo bay ra. Nước trên vạt váy rớt xuống, nhỏ lên mu bàn tay Khương Diệu. Khương Diệu khẽ nhướng mày kiếm, chậm rãi ngước mắt lên. Ánh mắt hắn rơi trên vạt váy ướt đẫm của nàng, rồi từ từ di chuyển lên trên, nhìn thấy lớp lụa ẩm ướt dán chặt vào vòng eo thon nhỏ của nàng. Bộ hỉ phục sau khi thấm nước chuyển sang màu đỏ thẫm, khi di chuyển phác họa nên dáng người mềm mại quyến rũ của thiếu nữ. Khương Diệu dời mắt đi, cầm lấy chiếc khăn lụa trên bàn, thong thả lau đi vệt nước nàng để lại trên cánh tay. Người đi rồi, Tôn thái y siết chặt lọ t.h.u.ố.c trong tay, ân cần khuyên nhủ: “Chuyện đêm nay, về tình về lý Điện hạ đều không nên cho Công chúa vào. Người ngoài nếu biết được...” Khương Diệu ngắt lời: “Bôi t.h.u.ố.c đi.” Tôn thái y không dám nói thêm, cúi đầu chuyên tâm bôi t.h.u.ố.c cho hắn. Khương Ngâm Ngọc lui ra sau bình phong, chọn một chỗ ở ngoại điện ngồi xuống. Nàng trốn tránh cả ngày, mệt mỏi rã rời, nửa người gục xuống bàn. Nàng nghĩ, sáng sớm mai mình sẽ rời đi. Đi bước nào tính bước đó, rời khỏi hoàng cung còn hơn là ở lại trong cung ngồi chờ c.h.ế.t. Chỉ hy vọng ngày mai thị vệ trên núi sau sẽ ít đi một chút. Chuyện nàng đào hôn nhìn có vẻ l* m*ng, nhưng cũng không phải là hứng thú nhất thời. Ngay từ khi mới định hôn sự, trong đầu nàng đã mưu tính lộ trình xuất cung rất nhiều lần. Lư hương nhẹ nhàng nhả khói, Khương Ngâm Ngọc đưa tay, từ từ tháo chiếc mũ phượng trên đầu xuống, rồi gỡ từng trâm cài trang sức trên tóc mai, đặt lên bàn. Con chim trả chạm khắc bằng ngọc thạch trên mũ phượng dưới ánh sáng mờ ảo lóe lên tia sáng đen nhánh, tựa như đang cười gằn âm hiểm. Khương Ngâm Ngọc nhìn nó thật lâu, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng. Nàng vô thức cúi đầu, một lát sau tâm trạng bình ổn lại, bắt đầu cởi bộ hỉ phục ướt sũng trên người. Cởi mãi, cởi mãi, bỗng nhiên nàng nhận ra một chuyện quan trọng hơn. Miếng ngọc bội Mẫu phi để lại cho nàng đâu rồi? Rơi ở đâu rồi? Chẳng lẽ đ.á.n.h rơi trên đường chạy trốn sao? Khương Ngâm Ngọc lục lọi tìm kiếm hồi lâu nhưng không thấy, đôi lông mày lá liễu khẽ nhíu lại, lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ. ... Hoàng cung về đêm đèn đuốc sáng trưng. Trong Cung Kiến Chương, đông nghịt những vị khách mặc hoa phục. Vệ Hầu Vệ Yến còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao bên trong, tràn ngập sự bất mãn. “Người đào hôn rõ ràng là Công chúa Nhu Trinh, tại sao Vệ Hầu cứ mãi không chịu thả chúng ta xuất cung, cứ bắt chúng ta phải chờ ở Cung Kiến Chương? Chẳng lẽ trong số chúng ta có thể giấu được Công chúa Nhu Trinh hay sao?” Khách khứa vốn được mời đến dự lễ, đâu ngờ điển lễ lại xảy ra sự cố lớn như vậy, đã thế Vệ Hầu còn cấm không cho họ ra về, bắt họ phải ngồi chờ ở đây. Vệ Yến dừng lại ngoài cửa điện, thanh bảo kiếm trên tay hắn nhỏ xuống những giọt máu, liên tiếp b.ắ.n tung tóe trên mặt đất. Chỉ nghe bên trong lại truyền đến một giọng nói: “Công chúa Nhu Trinh đào hôn, còn chẳng phải là vì Vệ Hầu mang tiếng tàn bạo hay sao? Chỉ cần Vệ Hầu bớt hoang dâm vô độ một chút thì Công chúa Nhu Trinh cũng sẽ không đào hôn trước mặt mọi người, khiến hắn mất hết mặt mũi như vậy.” Lời này vừa dứt, không khí bên ngoài điện bỗng chốc lạnh đi một nửa. Ánh mắt Vệ Yến tối sầm, hắn nheo mắt lại, giống như rắn độc thè lưỡi, nhìn về phía kẻ vừa lên tiếng. Hắn nhận ra, người nói là Trung Lang Tướng Lý Bí. Lý Bí gia thế hiển hách, tính tình cao ngạo, xưa nay vốn coi thường những kẻ xuất thân hàn vi. Nếu hắn nói chuyện gì khác thì còn đỡ, đằng này những lời hôm nay quả thực đã chọc đúng vào nỗi đau của Vệ Yến. Vệ Yến tự cho là mình đối xử với Khương Ngâm Ngọc không tệ. Vì muốn cưới nàng, hắn đặc biệt xây một tòa Kim Ngọc Đài ở Lạc Dương, thu nạp trân bảo trong thiên hạ, thậm chí nghe nói nàng tính tình ôn nhu, không thích sát chóc, hắn còn thu liễm bớt mặt khát m.á.u của mình. Vậy mà Khương Ngâm Ngọc báo đáp hắn thế nào? Gương mặt Vệ Yến căng cứng, đáy mắt vằn đỏ, thần sắc lạnh lùng tàn khốc. Trong điện có người phát hiện ra sự hiện diện của hắn, tiếng trò chuyện dần im bặt. Lý Bí đang nói hăng say, cảm thấy đại điện bỗng nhiên yên tĩnh lại, nghi hoặc quay đầu nhìn. Khoảnh khắc Lý Bí xoay người, Vệ Yến tung một cước đá lật hắn xuống đất. Máu tươi b.ắ.n ra, sát khí rợn người! Không ai ngờ Vệ Hầu lại đột ngột ra tay độc ác như vậy, trong đại điện vang lên tiếng hít khí lạnh, ngay cả không khí cũng trở nên đông cứng. Vệ Yến bóp chặt cổ họng Lý Bí, ép hắn ngửa đầu lên, một nhát cắt đứt lưỡi hắn. Lý Bí bị cắt lưỡi, mềm oặt ngã xuống đất, tay ôm miệng, dòng m.á.u đỏ tươi không ngừng tuôn ra từ kẽ tay, nhuộm đỏ cả bàn tay. Hắn trừng mắt muốn rách cả mí, nhìn chằm chằm người trước mặt. Vệ Yến giẫm lên tay trái của hắn, mũi chân dùng lực nghiền nát, tiếng xương cốt gãy vụn răng rắc vang lên giòn tan. Mưa như trút nước, nước mưa theo mái ngói đổ xuống xối xả, nện vào bậc thềm. Giữa sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, một người phụ nữ mặc hoa phục lảo đảo chạy ra, ai oán gọi: “Phu quân! Phu quân!” Người phụ nữ kia sống c.h.ế.t che chắn trước người Lý Bí, quay đầu lại, gào thét trong sự hoảng loạn tột độ: “Vệ Hầu! Lý gia ta là thế gia trâm anh, đời đời phò tá quân vương Đại Chiêu, sao ngươi dám hành thích con cháu công thần!” Vệ Yến vung kiếm c.h.é.m về phía Lý Bí. Người phụ nữ lấy thân mình chắn trước Lý Bí, thất thanh hét lên: “Ngươi không được g.i.ế.c chàng! Phu quân ta vừa mới nói với ta, chàng buổi trưa nay đã nhìn thấy Công chúa Nhu Trinh!” Lưỡi bảo kiếm sượt qua gò má Lý Bí, dừng lại ngay trước mũi hắn một tấc. Trong mắt Vệ Yến lộ rõ vẻ âm hiểm, hắn túm lấy người phụ nữ, gằn giọng: “Ngươi vừa nói cái gì?” Người phụ nữ mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy, từ trên người Lý Bí mò mẫm lấy ra một miếng ngọc bội dính máu, đưa đến trước mặt Vệ Yến, hỏi: “Đây là ngọc bội của Công chúa Nhu Trinh đúng không? Phu quân ta nhặt được nó! Ngươi không g.i.ế.c phu quân ta, chàng có thể nói cho ngươi biết Công chúa Nhu Trinh trốn ở đâu!” Chân trời lóe lên một tia sấm, chiếu sáng gương mặt dính m.á.u của Vệ Yến, trông vô cùng dữ tợn. Câu hỏi gần như rít qua kẽ răng hắn: “Khương Ngâm Ngọc hiện đang trốn ở đâu?” Người phụ nữ thất sắc, run rẩy thốt ra hai chữ. Vệ Yến nghe xong, ném mạnh người phụ nữ xuống nền gạch, sải bước đi ra cửa điện, trầm giọng ra lệnh cho thuộc hạ. Lát sau, từng đội thị vệ chạy ra từ Cung Kiến Chương. Nếu lúc này quan sát từ trên cao, có thể thấy binh lính đông như mây đen, đang di chuyển với tốc độ cực nhanh về một hướng trong hoàng cung. Sấm nổ ầm ầm, tựa như bùa đòi mạng gõ xuống mặt đất. ... Đông Cung, tiếng sấm lăn qua chân trời, đ.á.n.h thức Khương Ngâm Ngọc từ trong giấc mộng. Trong điện tối đen, đèn đã tắt. Giữa không gian yên tĩnh, Khương Ngâm Ngọc mở mắt, ôm lấy bờ vai lạnh cóng. Lúc này bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt. Khương Diệu tay cầm nến, từ trong bóng tối đậm đặc bước ra. Mây đen che khuất ánh trăng, lá chuối bị mưa đ.á.n.h lộp độp. Hắn đặt chân nến xuống, đôi mắt sáng như sao nhìn nàng, nói: “Trời sắp sáng rồi.” Khương Ngâm Ngọc hiểu, câu này là để nói với nàng rằng, nàng nên đi rồi. ... , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...