Kiều Loan - Xán Diêu
Chương109: Ngoại Truyện 7
Cỡ chữ
Sáng sớm hôm sau, ánh sáng ban mai rọi xuống từ đỉnh lều. Khương Ngâm Ngọc tỉnh giấc, nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Khương Diệu, định bụng chợp mắt thêm chút nữa.
"Tỉnh rồi à?" Khương Diệu cựa mình. Khương Ngâm Ngọc mở mắt, chạm phải ánh mắt đang rủ xuống của hắn. Ký ức đêm qua ùa về, vành tai nàng nóng bừng, khẽ "vâng" một tiếng.
Người đàn ông hôn lên ngọn tóc nàng, tay dịu dàng v**t v* sống lưng nàng, thì thầm bên tai: "Ta dậy trước đây, nàng buồn ngủ thì ngủ thêm lát nữa."
Khương Diệu xuống giường, dém chăn lại cho nàng. Trước khi đi rửa mặt còn ghé vào tai nàng nói thêm một câu: "Đêm qua vất vả cho nàng rồi." Giọng nói mang theo ý cười khiến Khương Ngâm Ngọc úp mặt vào gối, má đỏ lựng, chui tọt vào trong chăn, mắt lườm yêu: "Chàng dậy trước đi, lát nữa thiếp cũng phải thay đồ."
Khương Diệu không vội, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên má nàng, vén lọn tóc mai lòa xòa. Vệt hồng trên má thiếu nữ phơi bày dưới ánh sáng, đỏ hây hây như người say rượu.
Bị hắn nhìn chằm chằm, Khương Ngâm Ngọc càng thêm xấu hổ, kéo tay Khương Diệu, nhẹ giọng giục: "Chàng đi nhanh đi."
Khương Diệu nắm ngược lại bàn tay trắng ngần của nàng, năm đầu ngón tay đan vào ngón tay nàng. Ngón tay thiếu nữ thon dài, khớp xương đều đặn, không chút thịt thừa, móng tay nhuộm đỏ rực rỡ dưới ánh sáng trông thật mị hoặc.
Bị hắn mân mê tay, Khương Ngâm Ngọc co ngón tay lại, hỏi: "Có gì mà nhìn chứ?"
Khương Diệu cười khẽ: "Tay A Ngâm đẹp thật."
Khương Ngâm Ngọc cảm thấy trong lời nói của hắn có ẩn ý, nhìn ngón tay mình bị ngón tay hắn luồn vào, mím nhẹ môi mỏng, nói: "Lòng bàn tay thiếp vẫn còn hơi đau."
Khương Diệu kiểm tra kỹ lòng bàn tay nàng, dịu dàng v**t v*: "Đêm qua thực sự vất vả cho nàng rồi. Thấy lòng bàn tay đau rát à? Lát nữa để ta bôi chút t.h.u.ố.c cho A Ngâm nhé."
Lòng bàn tay nàng quả thực hơi trầy da, chỗ hổ khẩu cũng bị cọ xát đến đỏ lên.
Hắn nói với giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện thường ngày, ngược lại Khương Ngâm Ngọc xấu hổ vô cùng, không nghe nổi nữa, chỉ muốn vươn tay bịt miệng hắn lại.
Nói xong Khương Diệu khoác áo đi rửa mặt. Khương Ngâm Ngọc cũng ôm chăn ngồi dậy, quay người tìm chiếc yếm của mình.
Đêm qua trước khi lên giường, y phục vẫn còn mặc t.ử tế, sáng nay dậy chẳng biết đã vứt ở xó xỉnh nào. Chiếc yếm nàng mặc màu đỏ nhạt, nếu rơi ở đâu thì liếc mắt cái là thấy ngay.
Khương Ngâm Ngọc lật tung giường tìm một hồi không thấy, đành khoác váy ngoài, xuống giường đi ra sau tấm bình phong, hỏi Khương Diệu: "Chàng có thấy yếm của thiếp đâu không?"
Khương Diệu đang thắt đai lưng, ánh mắt dừng lại trước người nàng, hỏi: "Yếm ư?"
Khương Ngâm Ngọc dịu dàng nói: "Phải, chàng ném nó đi đâu rồi?"
Đêm qua đến đoạn cuối, Khương Diệu đòi yếm của nàng, Khương Ngâm Ngọc cởi luôn đưa cho hắn. Một lúc sau hắn quay lại, ôm nàng ngủ, âu yếm hôn lên tóc mai nàng. Lúc đó Khương Ngâm Ngọc cũng quên hỏi hắn cái yếm ở đâu. Giờ nhìn theo ánh mắt hắn, nàng thấy một mảnh vải đỏ quen thuộc rơi dưới đất cạnh bồn tắm.
Khương Ngâm Ngọc định đi tới nhặt thì bị Khương Diệu kéo lại, bảo: "Bẩn rồi, đừng lấy nữa, lát bảo Bạch Lộ vào tìm cho cái sạch mà mặc."
Khương Ngâm Ngọc ngẩn ra một lúc mới hiểu "bẩn" là ý gì, má ửng đỏ thiếu tự nhiên. Hèn chi đêm qua sau khi nàng lên giường, hắn lại một mình lúi húi sau tấm bình phong lâu như vậy mới chịu ra.
Nàng "vâng" một tiếng, nói: "Không sạch thì bỏ đi vậy."
Một lát sau Bạch Lộ nghe tiếng gọi đi vào, nghe Khương Ngâm Ngọc hỏi xin một cái yếm sạch thì ngẩn người, lo lắng nhìn xuống bụng Khương Ngâm Ngọc. Khương Ngâm Ngọc đặt tay lên bụng ra hiệu cho nàng yên tâm. Bạch Lộ lúc này mới đi lục rương tìm bộ y phục sạch sẽ để hầu hạ.
Ba ngày sau, đại lễ Xuân Thú kết thúc, xa giá hoàng gia rầm rộ trở về hoàng cung.
Tại đại lễ Xuân Thú, Thiên t.ử long nhan cực kỳ vui vẻ, đích thân xuống sân săn b.ắ.n thi đấu cùng mọi người, giành giải thưởng cho Hoàng hậu nương nương và long t.h.a.i trong bụng.
Lời đồn đại Bệ hạ cực kỳ yêu chiều Nương nương lan truyền khắp nơi. Biết tin Nương nương mang thai, Bệ hạ tuyên bố bất kể Nương nương sinh hạ công chúa hay hoàng tử, đều sẽ ban thưởng đất phong ở Đông đô Lạc Dương cho tiểu điện hạ.
Tiểu điện hạ chưa ra đời đã được ban thưởng hậu hĩnh như vậy, đủ thấy sự sủng ái của Hoàng đế dành cho đứa trẻ này lớn đến nhường nào.
Trong điện Tiêu Phòng, Khương Ngâm Ngọc đang nghỉ ngơi, mặc cho thị nữ phía sau đ.ấ.m lưng bóp vai.
Sau cửa vang lên tiếng bước chân, Ngô Hoài vén rèm đi vào.
"Cẩn thận chút." Ngô Hoài chỉ huy các hoạn quan cẩn thận khiêng chiếc đèn ngọc san hô đỏ vào điện Tiêu Phòng.
Ngô Hoài đon đả chạy tới: "Nương nương, đèn ngọc san hô đỏ Nam Hải Bệ hạ tặng người, người thấy nên đặt ở đâu thì hợp ạ?"
Khương Ngâm Ngọc nâng quạt lên, chỉ vào một góc trong nội tẩm điện Tiêu Phòng, nói: "Đặt ở đằng kia đi."
"Vâng ạ." Ngô Hoài đáp lời, chỉ huy đám hoạn quan khiêng đèn ngọc vào góc.
Hắn lại gần nói: "Nương nương, san hô đỏ cũng mang ý nghĩa đa t.ử đa phúc, Nương nương bày chậu cảnh này trong điện, nhất định sẽ phù hộ Nương nương bình an sinh hạ tiểu công chúa và tiểu hoàng tử."
Khương Ngâm Ngọc chưa kịp đáp lời, mấy cung nữ bên cạnh đã cười khúc khích, bảo Ngô Hoài: "Chỉ có Ngô công công là khéo mồm nhất."
Ngô Hoài thẳng lưng dậy: "Chứ còn sao nữa? Cái miệng này linh nghiệm lắm đấy."
Khương Ngâm Ngọc đi đến bên đèn ngọc san hô đỏ, đặt tay lên v**t v* đèn ngọc, cảm giác mát lạnh truyền đến tay. Ngô Hoài ghé lại gần nói: "Đợi Nương nương sinh hạ tiểu điện hạ, sẽ chuyển đèn ngọc này sang cung của tiểu điện hạ. Sau này tiểu điện hạ lớn lên chút, người hãy kể cho ngài ấy nghe đây là đèn Bệ hạ tặng cho Nương nương và tiểu điện hạ trong đại lễ Xuân Thú."
Khương Ngâm Ngọc cười nhẹ: "Có gì đáng để kể với tiểu điện hạ đâu chứ?"
"Đương nhiên là có chứ ạ, để cho tiểu điện hạ biết Bệ hạ yêu thương Nương nương đến nhường nào."
Đang nói chuyện thì bên ngoài có người vén rèm đi vào: "Bệ hạ giá lâm…"
Khương Diệu vừa đến, thị nữ trong điện biết ý lui hết ra ngoài, nhường lại không gian riêng tư cho Đế Hậu.
Khương Diệu cùng nàng ngồi xuống giường lò, đỡ lấy người nàng, hỏi: "Ban nãy bàn luận chuyện gì mà vui thế? Sao không ngồi xuống nghỉ ngơi?"
Khương Ngâm Ngọc nói: "Đang bàn về cái đèn hoa san hô đỏ chàng tặng đấy. Thiếp đâu phải m.a.n.g t.h.a.i sáu bảy tháng mà phải nghỉ ngơi suốt ngày, bụng còn chưa lộ rõ mà."
Thiếu nữ vừa nói vừa xoay một vòng trước mặt hắn. Tà váy đỏ rắc vàng bay bay tựa đóa hoa hàm tiếu nở rộ, tươi tắn rạng ngời, chói lóa mắt người, hạt đông châu trên tóc mai cũng đung đưa theo.
Ánh sáng vụn vặt ngoài cửa sổ rơi đầy trong mắt nàng. Khương Diệu nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng, trên mặt cũng hiện lên nụ cười dịu dàng. Tay hắn đặt lên bụng nàng, v**t v* qua lớp y phục: "Đúng là có lộ hơn trước một chút rồi."
Khương Ngâm Ngọc đặt tay mình lên tay hắn, khẽ nói: "Có sao? thiếp thấy vẫn bình thường mà."
Người đàn ông cúi thấp người trước mặt nàng, áp một bên má vào bụng nàng, vòng tay ôm lấy váy nàng.
Khương Ngâm Ngọc theo phản xạ lùi lại một bước, nhưng khi nhìn rõ hành động của hắn, nàng chỉ cảm thấy như có dòng nước mềm mại chảy qua tim. Tay nàng v**t v* ngọc quan trên đầu hắn, nói: "Nó còn bé lắm, chưa nghe thấy động tĩnh gì đâu. Đợi đến năm sáu tháng bụng to lên mới nghe được, biết đâu lúc đó nó còn đạp thiếp nữa."
Khương Diệu ngồi thẳng dậy, xoa nhẹ bụng nàng, ngẩng đầu dịu dàng nói: "Ta vừa mong nàng sớm sinh hạ nó, lại vừa lo nàng phải chịu khổ."
Khương Ngâm Ngọc ngẩn người, ngả vào lòng hắn, nép chặt lấy hắn. Khương Diệu nhìn nàng chăm chú, cười hỏi: "Chân còn đau không?"
Đêm qua từ bãi săn về, nàng đã kêu đau mắt cá chân.
Hắn vỗ vỗ xuống mặt giường bên cạnh, bảo Khương Ngâm Ngọc ngồi xuống, rồi cởi giày tất cho nàng, nắm lấy cổ chân thon nhỏ của nàng.
Hàng mi Khương Ngâm Ngọc khẽ rung, nhìn người đàn ông trước mắt đang nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân cho mình, một góc mềm mại trong tim cũng khẽ rung động. Đợi hắn xoa xong, Khương Ngâm Ngọc nói: "Hết đau rồi ạ."
Hắn buông cổ chân nàng ra, lại hỏi: "Trên người còn chỗ nào khó chịu không?"
Khương Ngâm Ngọc ngẫm nghĩ rồi bảo: "Lưng cũng hơi mỏi."
Khương Diệu bảo nàng nằm xuống, v**t v* sống lưng nàng, gập ngón tay lại xoa bóp từng chút một cho nàng. Hắn cúi thấp người nói: "Đợi mai ta đến Thái Y Sở học hỏi mấy lão thái y, về sẽ mát-xa cho nàng."
Khương Ngâm Ngọc ngạc nhiên quay đầu lại, thấy hắn vì mình mà nảy sinh ý định đi học mấy thứ này với thái y, bèn cười tươi rói: "Được thôi!"
Lòng bàn tay Khương Diệu ấm áp, ngón tay nhẹ nhàng, xoa bóp khiến Khương Ngâm Ngọc dễ chịu vô cùng. Nắng chiều ấm áp chiếu quanh người, xương cốt nàng lười biếng rã rời, chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu thiu thiu ngủ.
Đợi Khương Diệu đi rửa tay bằng chậu vàng quay lại, thấy Khương Ngâm Ngọc nằm sấp trên giường lò đã ngủ say.
Trên bàn, một cành hoa từ chiếc bình mai rơi xuống, những cánh hoa đỏ rực vương trên tóc mai nàng, tôn lên nét mày thanh tú sáng ngời của người đang say ngủ. Bên cạnh cánh tay nàng, một con mèo trắng tinh cũng lười biếng uốn éo người, vẫy vẫy cái đuôi rồi nằm ườn lên tay chủ nhân đ.á.n.h một giấc.
Khương Diệu đi tới bế con mèo lên. Con mèo giật mình định cào hắn, bị Khương Diệu giữ chặt gáy đặt lên bàn.
Sau đó hắn bước đến bên Khương Ngâm Ngọc, luồn tay xuống dưới cổ nàng, từ từ bế bổng nàng lên, đi về phía giường ngủ.
Người nằm trong lòng Khương Diệu khẽ cau mày, mở mắt, mơ màng hỏi: "Chiều nay còn tấu chương phải phê duyệt không?"
Khương Diệu đặt nàng xuống giường, buông rèm, khẽ nói: "Chiều nay không phê tấu chương."
Khương Ngâm Ngọc nghe vậy mỉm cười, kéo cánh tay Khương Diệu, bảo hắn lên giường nằm với nàng.
Gió chiều hiu hiu thổi tấm rèm trúc đung đưa, ánh xuân rực rỡ chiếu vào trong phòng. Khương Diệu nằm trên giường, nhìn người vợ đã ngủ say bên cạnh, kéo chăn đắp lên bụng cho nàng.
Tình yêu giữa họ trải qua trăm ngàn trắc trở, vượt bao sóng gió mới đến được với nhau, chỉ mong từ nay về sau một đời yên bình tĩnh lặng, cùng nhau trải qua ngàn vạn mùa xuân tươi đẹp.
Con mèo trèo lên giường, chui vào khoảng trống giữa hai người, định bụng ngủ lười cùng chủ nhân.
Khương Diệu ôm chặt người trong lòng, in một nụ hôn lên trán nàng, cõi lòng thỏa mãn.
Hương trầm thoang thoảng, căn phòng ngập tràn cảnh sắc yểu điệu thướt tha, ngoài cửa sổ xuân sắc đang độ tươi đẹp nhất.
(Lời tác giả: Thế giới này đến đây là kết thúc rồi, Thái t.ử và Nhu Trinh sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Chương sau sẽ viết một ngoại truyện dưới góc nhìn của Vệ Yến: Về chuyện năm đó huynh muội một người 16 tuổi, một người 11 tuổi. Trước đó có nói Vệ Yến đã gặp "ca ca" từ rất sớm, từng dắt ngựa cho "ca ca", đó là chuyện sáu bảy năm trước khi Thiên t.ử đi tuần thú phương Bắc, có mang theo cả Thái t.ử và Nhu Trinh. Ngoại truyện này sẽ kể về những khoảnh khắc đời thường giữa hai huynh muội thời niên thiếu. Có điều khi đó tình cảm huynh muội đã khá nhạt nhòa, muội muội trên đường đi tuần thú chịu uất ức lén khóc, bị Thái t.ử - ca ca vô tình bắt gặp.)
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...