Kiều Loan - Xán Diêu
Chương104: Ngoại Truyện 2
Cỡ chữ
Tháng thứ hai sau khi Thái t.ử đăng cơ, triều đình dần đi vào ổn định, biên cương thái bình, dịch bệnh trong quan ải cũng đã tiêu tan. Từng đạo pháp lệnh được ban xuống, chính sự trong ngoài đều thông suốt, lòng người thuận hòa.
Tiền triều yên ổn, hậu cung cũng chẳng kém phần êm đềm.
Tháng Tư về, những cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Phía trên hoàng cung Trường An, mây đen vần vũ mãi không tan, mưa dầm dề suốt mấy ngày liền mang theo cái lạnh se sắt len lỏi vào từng ngóc ngách.
Tiết trời thế này thường khiến người ta chỉ muốn lười biếng cuộn mình trong chăn, chẳng buồn thức dậy. Trong điện Tiêu Phòng, lò sưởi đã được đốt lên từ sớm, hơi ấm lan tỏa dìu dịu khiến con người ta dễ buồn ngủ, chỉ muốn chìm sâu vào giấc mộng.
Hậu cung vốn chẳng có tần phi nào khác, nên Khương Ngâm Ngọc cũng không cần phải đối mặt với cảnh các phi t.ử đến thỉnh an. Nếu là ngày thường, chắc chắn nàng sẽ nằm lười trong chăn đến quá nửa buổi sáng mới chịu dậy.
Nhưng hôm nay lại khác, các Cáo mệnh phu nhân sẽ vào cung bái kiến Hoàng hậu.
Sáng sớm, Bạch Lộ đã vào điện đ.á.n.h thức Khương Ngâm Ngọc.
"Công chúa."
Bạch Lộ bưng chậu vàng đựng nước nóng đặt lên bàn trang điểm, rồi rón rén bước đến bên giường, nhẹ nhàng vén màn lên. Ánh sáng tràn vào trong trướng, soi rọi thiếu nữ đang nằm trên giường. Đập vào mắt Bạch Lộ đầu tiên là tấm lưng trần trắng ngần tựa như châu ngọc.
Mái tóc đen nhánh của nàng xõa tung sau lưng, thân hình mềm mại vùi sâu trong lớp chăn gấm bồng bềnh. Nàng thậm chí còn chẳng mặc yếm, toàn thân mềm mại như không xương. Nghe thấy tiếng động, nàng kéo chăn che người, chậm rãi xoay lại. Đôi mắt ngái ngủ nhập nhèm toát lên vẻ quyến rũ lười biếng.
Bạch Lộ ngạc nhiên. Rõ ràng đêm qua lúc Khương Ngâm Ngọc đi ngủ đâu có như thế này? Tắm xong lên giường nàng vẫn còn mặc đồ lót cơ mà, sao giờ lại không thấy đâu nữa...
Nàng tỳ nữ cúi thấp người, khẽ khàng nói: "Công chúa dậy thôi, các vị Cáo mệnh phu nhân sắp đến rồi."
Người trên giường lười biếng "ưm" một tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền. Tay nàng luồn xuống dưới chăn mò mẫm hồi lâu, ngón út thon dài mới móc ra được một dải dây áo lót từ trong góc giường.
Sau khi Khương Ngâm Ngọc mặc chỉnh tề y phục, nàng bước đến trước gương, súc miệng bằng nước trà xanh, nhỏ vài giọt nước hoa vào chậu vàng để rửa mặt. Xong xuôi, nàng ngồi xuống để Bạch Lộ chải chuốt.
Ngoài trời, sấm xuân rền vang, gió cuốn lá cây đập lộp bộp vào khung cửa sổ.
Khương Ngâm Ngọc ngước nhìn sắc trời âm u bên ngoài, lo lắng hỏi: "Hôm nay trời lạnh thế này, lúc Bệ hạ thượng triều có mặc thêm áo không?"
Tay cầm lược ngà của Bạch Lộ khựng lại một chút, đáp: "Lúc nãy Ngô Hoài công công ra ngoài có mang theo một chiếc áo choàng cho Bệ hạ. À đúng rồi, Bệ hạ còn dặn em chuyển lời cho người."
Ngón tay Khương Ngâm Ngọc nhón lấy cây trâm vàng đính đá lựu đỏ từ trong hộp trang sức, đưa cho Bạch Lộ, hỏi: "Chàng nói gì?"
"Bệ hạ dặn Nương nương trưa nay không cần đến cung Vị Ương tìm ngài ấy đâu. Bên ngoài mưa to gió lớn, Bệ hạ sợ người đi lại sẽ dính mưa mà cảm lạnh. Ngài nói đợi xử lý xong chính sự sẽ tự mình trở về dùng bữa trưa với người."
Khương Ngâm Ngọc hơi ngẩn người. Nàng đang lo hắn có mặc đủ ấm không, thì hắn lại lo ngược lại cho nàng. Cảm giác được ai đó khắc ghi trong lòng, nâng niu như châu báu thật sự rất ấm áp.
Nhìn mình trong gương, Khương Ngâm Ngọc nói: "Nhưng ta vẫn muốn đi đón chàng. Đợi đến trưa mưa ngớt một chút, em bảo tiểu trù phòng chuẩn bị sẵn cơm trưa, chúng ta sẽ sang cung Vị Ương. Nếu không, chàng mải mê chính sự, e là lại kéo dài đến tận chiều mới ăn, rất hại cho dạ dày."
Bạch Lộ hỏi: "Vậy có cần sai người báo trước với Bệ hạ một tiếng không?"
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu: "Không cần đâu, chúng ta lặng lẽ đi thôi, chắc giờ chàng đang bàn việc với các đại thần."
Bạch Lộ vâng một tiếng, tay v**t v* mái tóc dài mượt mà của Khương Ngâm Ngọc, cảm giác mát lạnh len qua kẽ tay, cười nói: "Tóc của công chúa vẫn suôn mượt như xưa, chỉ cần chải một đường là thẳng tắp đến ngọn."
Khương Ngâm Ngọc cười với hình ảnh trong gương: "Đêm qua tắm xong, Bệ hạ đã giúp ta lau khô tóc, lại còn chải đầu cho ta nữa. Hóa ra mấy việc này bình thường đều là do các em làm."
Nghe nàng lại nhắc đến Khương Diệu, Bạch Lộ trêu chọc: "Công chúa đúng là dạo này nói ba câu thì chẳng rời tên Bệ hạ câu nào."
Khương Ngâm Ngọc im bặt, đôi môi đỏ mọng mím chặt nhưng khóe môi vẫn không giấu nổi nụ cười hạnh phúc.
Bạch Lộ hiểu rõ, khi yêu một người, nỗi nhớ nhung sẽ không thể kìm nén, chỉ hận không thể lúc nào cũng ở bên cạnh người ấy, nên chuyện mở miệng ra là nhắc đến cũng là lẽ thường tình.
Bạch Lộ búi tóc cao cho Khương Ngâm Ngọc, cài trâm ngọc châu báu lên, rồi lấy khăn phi bạch từ trong tủ ra khoác cho nàng. Hôm nay Khương Ngâm Ngọc diện một bộ váy đỏ thêu hoa văn đoàn viên, tà váy dài quét đất. Từ khi còn là công chúa, lễ nghi cử chỉ của nàng đã chuẩn mực nhất trong các tỷ muội, nay làm Hoàng hậu, trước mặt người ngoài lại càng không thể có chút sai sót.
Tiếng rèm châu va vào nhau lanh canh, bóng một cung nữ hiện ra bên ngoài: "Thưa Nương nương, các vị Cáo mệnh phu nhân đã tới, mấy vị công chúa cũng đã đến đông đủ rồi ạ."
Khương Ngâm Ngọc gật đầu, đáp "Ta ra ngay", rồi dặn thị nữ ra châm trà mời khách trước. Nàng quay lại ngắm mình trong gương lần cuối, đảm bảo toàn thân không có chỗ nào thất thố mới vén rèm châu, dưới sự tháp tùng của thị nữ bước ra ngoại điện.
Trong sảnh đã ngồi đầy các phu nhân. Khương Ngâm Ngọc chưa tới gần đã nghe thấy tiếng trò chuyện rầm rì. Đưa mắt nhìn qua, toàn là những gương mặt quen thuộc.
Công chúa An Dương ngồi ở vị trí bên trái, hôm nay Vĩnh Hoài Trưởng công chúa cũng tới, ngồi đối diện An Dương. Mấy tỉ muội đã xuất giá cũng về tề tựu, còn các phu nhân khác thì ít nhiều Khương Ngâm Ngọc đều từng gặp qua trong các buổi cung yến.
"Hoàng hậu nương nương giá lâm!"
Các mệnh phụ đồng loạt quay đầu lại, thấy Khương Ngâm Ngọc khoan t.h.a.i bước ra. Từng bước đi khiến chuỗi ngọc trên trâm cài khẽ đung đưa, càng tôn thêm vẻ kiều diễm động lòng người của nàng.
Công chúa An Dương là người đầu tiên bước tới, nắm lấy tay Khương Ngâm Ngọc, nhiệt tình gọi: "Tẩu tẩu."
Ngón tay cô ta dùng sức, siết chặt lấy tay Khương Ngâm Ngọc. Tiếng gọi "tẩu tẩu" này khiến các thị nữ xung quanh đều ngẩn ra, đồng loạt nhìn về phía Công chúa An Dương. Ngược lại, Khương Ngâm Ngọc không phản ứng gì nhiều trước cách xưng hô này, chỉ dịu dàng cười đáp: "An Dương tỷ tỷ."
An Dương cười nói: "Gọi tỷ tỷ gì chứ, tẩu tẩu cứ gọi ta là An Dương là được rồi."
Nói về thân phận của Khương Ngâm Ngọc thì quả thực có chút khó xử ở điểm này. Nàng gả cho Khương Diệu, khiến các thành viên khác trong hoàng thất chẳng biết xưng hô sao cho phải phép theo vai vế.
Trong điện không chỉ có mình An Dương là công chúa, mấy tỉ muội khác giờ đây cũng đều phải đổi cách xưng hô.
Vĩnh Hoài Trưởng công chúa ngồi một bên quan sát. Trước kia Khương Ngâm Ngọc gả cho Ngụy Tam lang thì phải gọi bà ta một tiếng cô mẫu, nay bà ta lại phải hành lễ ngược lại với Khương Ngâm Ngọc, trong lòng quả thực không mấy dễ chịu.
Sau khi Hoàng hậu an tọa, nàng dùng lời lẽ ôn nhu mời mọi người ngồi, sai người dâng hoa quả theo mùa rồi bắt đầu trò chuyện.
Công chúa An Dương liến thoắng không ngừng: "Tẩu tẩu, tẩu ở điện Tiêu Phòng này có quen không? Dạo này ta cũng ở trong cung, nếu tẩu thấy buồn chán thì cứ sai người sang gọi ta một tiếng, ta sẽ qua trò chuyện cùng tẩu."
Sự ân cần thái quá của An Dương khiến Khương Ngâm Ngọc nhất thời không thích ứng kịp, nàng đáp: "Cũng tàm tạm."
"Vậy chiều nay tẩu tẩu có bận gì không? Nếu không bận, sau này buổi chiều ta sẽ thường xuyên qua tìm tẩu nhé?"
Chưa đợi nàng kịp trả lời, giọng nói khàn khàn của Vĩnh Hoài Trưởng công chúa từ bên cạnh đã vang lên: "An Dương, thế là con không hiểu chuyện rồi. Con cứ bám lấy Nhu Trinh như thế, lỡ Bệ hạ muốn tìm Nhu Trinh thì làm thế nào? Con không thấy mình đang cản trở người ta sao?"
Sắc mặt An Dương cứng đờ. Lời này vốn dĩ bình thường, nhưng qua miệng Vĩnh Hoài Trưởng công chúa lại trở nên đầy mùi châm chọc. Cô ta đáp: "Hoàng huynh làm gì mà thấy con cản trở chứ, chỉ cần tẩu tẩu không chê con là được rồi."
Vĩnh Hoài Trưởng công chúa cười nhạt: "Thế sao? Ta nghe bên ngoài có vài lời đồn về con đấy An Dương, nhìn con dạo này có vẻ đẫy đà hơn trước nhỉ."
Công chúa An Dương giả vờ ngây ngô: "Lời đồn gì cơ ạ?"
Khương Ngâm Ngọc thấy không khí giữa hai người căng thẳng, sợ Vĩnh Hoài Trưởng công chúa biết được nội tình gì đó nên vội mở lời giải vây cho An Dương: "Chỉ là lời đồn thôi, chuyện bắt gió bắt bóng, cô mẫu đừng nhắc đến làm gì."
Vĩnh Hoài Trưởng công chúa quay sang, nhếch môi cười: "Nương nương nói phải."
Bà ta lập tức chuyển chủ đề: "Nhu Trinh, con gả cho Bệ hạ cũng được ba tháng rồi, trong bụng đã có động tĩnh gì chưa? Nếu có tin vui thì nhớ chia sẻ với mọi người nhé."
Lời này vừa thốt ra, các phu nhân xung quanh đều lấy khăn che miệng cười, hùa theo trêu chọc Khương Ngâm Ngọc.
Khương Ngâm Ngọc cười đáp: "Vẫn chưa ạ. Nếu có tin vui, tự nhiên sẽ ban chiếu cáo cho thiên hạ biết."
Vĩnh Hoài Trưởng công chúa gật gù, lại nói: "Có một chuyện Nhu Trinh đã biết chưa? Hôm nay trên triều có người dâng tấu, nói rằng hậu cung của Bệ hạ còn trống trải quá, vì sự hưng thịnh của con cháu hoàng thất nên khuyên Bệ hạ tuyển chọn những nữ t.ử có phẩm hạnh xuất chúng trong các thế gia để nạp vào cung."
Khương Ngâm Ngọc thoáng sững sờ: "Vậy sao?"
"Thế nên ta mới muốn khuyên Nương nương, sớm sinh hạ đích trưởng t.ử mới là thượng sách. Các đại thần trong triều muốn đưa con gái vào cung không ít đâu."
Khương Ngâm Ngọc chỉ cười ôn hòa: "Đa tạ cô mẫu nhắc nhở, nhưng chuyện con cái cũng không thể vội vàng được."
Thấy Khương Ngâm Ngọc không để tâm, Vĩnh Hoài Trưởng công chúa cũng chẳng buồn khuyên nữa. Dù sao bây giờ nàng ta không biết nắm bắt thời cơ, sau này mỹ nhân vào cung nhiều rồi, có hối cũng đã muộn. Bà ta biết Khương Ngâm Ngọc đối với Ngụy gia, hay thậm chí với bà ta đều có khúc mắc, đã không thể lấy lòng được thì cũng chẳng tốn công vô ích làm gì. Đợi đến ngày Khương Diệu tuyển phi, bà ta nhất định cũng sẽ đưa một hai mỹ nhân vào để thổi gió bên gối Hoàng đế.
...
Trong điện, các phu nhân trò chuyện một hồi thì chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa. Mọi người định cáo lui nhưng mưa bên ngoài mãi không ngớt, ngược lại còn nặng hạt hơn.
Khương Ngâm Ngọc nhìn sắc trời bên ngoài rồi bảo: "Đợi mưa ngớt chút hãy đi, giờ này về đường trơn trượt bất tiện lắm."
Các phu nhân vâng dạ, nán lại điện Tiêu Phòng chờ mưa tạnh.
Khương Ngâm Ngọc cùng ngồi đợi với mọi người, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, trong lòng cũng mong mưa mau nhỏ lại để còn kịp đến cung Vị Ương gặp Khương Diệu, cùng hắn dùng bữa trưa.
Thế nhưng bên ngoài mưa như trút nước, gió rít gào. Một cung nữ vừa mở cửa điện ra xem xét thì đã bị tạt ướt sũng người.
Chính điện Tiêu Phòng cực kỳ rộng rãi, ngay cửa lớn có đặt một tấm bình phong chạm đất rất lớn. Mưa hắt vào khiến tấm bình phong cũng ướt đẫm.
Các cung nữ túc trực sau bình phong bỗng nhiên xôn xao hẳn lên.
Ban đầu Khương Ngâm Ngọc không để ý, nhưng một lát sau, có một cung nữ từ sau bình phong chạy vội tới, ghé vào tai nàng thì thầm: "Nương nương, Bệ hạ về rồi, sắp đến cửa điện rồi ạ."
Khương Ngâm Ngọc mở to mắt, thì thầm: "Chàng về rồi ư?"
Nàng đứng dậy khỏi bảo tọa. Các phu nhân thấy thế cũng đồng loạt đứng lên, nhưng Khương Ngâm Ngọc ra hiệu cho họ cứ ngồi yên, còn mình thì bước xuống bậc thềm, đi về phía cửa điện.
Chưa kịp vòng qua tấm bình phong, một bóng người cao lớn từ bên ngoài đã bước vào. Đường nét khuôn mặt tuấn tú, thâm trầm của người nọ in bóng lên tấm bình phong.
Chỉ cần nhìn cái bóng ấy, Khương Ngâm Ngọc đã nhận ra ngay là ai. Tim nàng đập nhanh một nhịp, vội vã bước nhanh về phía hắn.
Sau tấm bình phong, cửa điện đã được khép lại, ngăn cách những hạt mưa lạnh buốt và không khí ẩm ướt bên ngoài.
Khương Ngâm Ngọc vừa bước ra liền bị một cánh tay lạnh lẽo nắm lấy, giây tiếp theo, cả người nàng đã bị kéo vào lòng n.g.ự.c rắn chắc.
Cả người Khương Diệu ướt sũng, như thể hắn vừa đi dạo trong mưa mà không hề che ô. Trên mi mắt còn vương một tầng hơi nước mờ mịt, dung mạo lạnh lùng nhưng cơ thể lại lạnh toát như tảng băng.
Bị hắn ôm vào lòng, trong khoảnh khắc đó, theo phản xạ nàng suýt chút nữa đã đẩy hắn ra.
Nàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn, khẽ hỏi: "Hoàng huynh, chàng không che ô sao? Ngô Hoài đâu? Không đi theo mà để chàng về một mình thế này?"
Khương Diệu cởi chiếc áo choàng ướt đẫm trên người ném cho cung nhân, đáp: "Có đi theo, nhưng hắn đi chậm quá. Hôm nay ta vừa nghị sự xong với các thần t.ử liền về ngay, sợ nàng lại đội mưa sang cung Vị Ương tìm ta."
Chỉ một câu nói đã đoán trúng tim đen của nàng. Khương Ngâm Ngọc sững sờ, nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của hắn, những giọt nước men theo mái tóc đen nhánh chảy xuống, trong lòng nàng càng thêm xót xa.
Nàng trách: "Vậy chàng sai người sang báo một tiếng là được rồi, cần gì phải tự mình đội mưa về gấp như vậy?"
"Sai người báo tin thì nàng có chịu không đến cung Vị Ương không?"
Hắn hỏi ngược lại, nụ cười dịu dàng, quả thật là người hiểu nàng nhất trên đời. "Hơn nữa, ta cũng nóng lòng muốn về gặp nàng ngay lập tức."
Bên ngoài mưa gió bão bùng, tiếng gió rít gào dữ dội, càng làm tôn lên sự tĩnh lặng bên trong điện. Giọng nói của Khương Diệu không nhanh không chậm, không cao không thấp, nhưng đủ để đám cung nhân xung quanh nghe thấy rõ mồn một.
Trong điện vẫn còn người khác.
Khương Ngâm Ngọc thậm chí chưa kịp nhắc nhở thì hắn đã cúi người, tựa đầu lên vai nàng, than thở: "Lạnh quá."
Rồi hắn lại hỏi: "Nàng không ôm ta sao?"
Khương Ngâm Ngọc vươn tay ôm lấy thắt lưng hắn, nhiệt độ băng giá từ người hắn truyền sang khiến nàng rùng mình, nàng thì thầm nhắc: "Có người ở đây đấy."
"Cung nhân của nàng chắc cũng quen rồi." Giọng Khương Diệu trầm thấp, tay gạt nhẹ hoa tai của nàng.
"Không phải cung nhân, là người ngoài. Hôm nay điện Tiêu Phòng có các Cáo mệnh phu nhân và mấy vị tỷ muội đến chơi."
Lời này vừa dứt, Khương Ngâm Ngọc thấy Khương Diệu khựng lại.
Hai người rơi vào một khoảng im lặng kéo dài.
Thế nhưng cuộc đối thoại vừa rồi của họ đã lọt hết vào tai đám mệnh phụ đang cố tình đè thấp giọng trong nội điện.
"Bệ hạ còn lạnh không?" Khương Ngâm Ngọc khẽ hỏi.
Sau tấm bình phong, Khương Diệu thẳng người dậy, liếc mắt nhìn vào trong, thấy quả thực có không ít phu nhân đang ngồi đó. Ban đầu hắn có cau mày một chút, nhưng khi chạm mắt với nàng, hắn lại khẽ thở dài: "Vẫn còn lạnh lắm."
Khương Ngâm Ngọc nắm lấy tay hắn, hà hơi sưởi ấm: "Sao lại sợ lạnh đến thế này?"
Khương Diệu nói: "Nàng vào chính điện tiếp chuyện với các mệnh phụ trước đi, ta vào thiên điện thay y phục."
Hơi thở của hắn phả vào tai nàng, giọng nói khàn đặc.
Khương Ngâm Ngọc lo lắng, đặt tay lên trán hắn, thấy trán nóng hầm hập, có lẽ hắn đã bị cảm lạnh rồi. Nàng nói: "Em đưa chàng vào nội điện nhé, các phu nhân cũng chuẩn bị về rồi."
Khương Ngâm Ngọc cùng hắn bước ra khỏi tấm bình phong. Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ với vị Đế vương trẻ tuổi: "Tham kiến Bệ hạ."
"Miễn lễ." Khương Diệu gật đầu mỉm cười với các phu nhân.
Khương Ngâm Ngọc quay sang nói với mọi người: "Bệ hạ long thể bất an, ta đưa ngài vào nội điện nghỉ ngơi trước. Lát nữa mưa ngớt, các vị cứ tự nhiên ra về."
Các phu nhân vội vàng vâng dạ, trân mắt nhìn Hoàng hậu nương nương một tay đỡ lấy cánh tay Hoàng đế, dáng vẻ thân mật, cùng nhau bước vào nội điện.
Những lời đối thoại sau tấm bình phong lúc nãy vọng ra khiến các phu nhân không khỏi kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến cảnh Đế Hậu chung sống riêng tư. Đừng nói người ngoài, ngay cả Công chúa An Dương cũng sững sờ.
An Dương không dám tin vào tai mình, câu "Nàng không ôm ta sao" lại thốt ra từ miệng Khương Diệu. Điều này quá khác biệt với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày của hắn. Cô ta cứ tưởng Hoàng huynh tính tình lãnh đạm, không ngờ chỉ lạnh lùng với người ngoài, còn với Khương Ngâm Ngọc lại hoàn toàn khác một trời một vực.
An Dương kinh ngạc nhìn sang các tỷ muội bên cạnh, đều thấy ánh mắt ngỡ ngàng tương tự.
Bên trong nội điện, sau khi hai người bước vào, Khương Ngâm Ngọc lấy khăn lớn trên giá đưa cho hắn lau người, rồi vội đi đốt lò sưởi và chậu than.
Khương Diệu nhận lấy khăn, lau khô những giọt nước trên người, cởi bỏ đai lưng, trút bỏ bộ y phục ướt sũng.
Khương Ngâm Ngọc đi tới bên cạnh, lo lắng hỏi: "Còn lạnh không? Em đã bảo Bạch Lộ đi mời thái y rồi, chàng lên giường nằm nghỉ trước đi, lát nữa thái y sẽ tới."
Khương Diệu "ừ" một tiếng, giọng trầm thấp, bước về phía giường.
Hắn đã tháo bỏ ngọc quan, chỉ mặc một lớp áo lót trắng mỏng manh. Ánh nến chập chờn hắt lên khuôn mặt tuấn tú thanh thoát, khiến Khương Ngâm Ngọc nhớ lại khoảng thời gian hắn dưỡng bệnh ở Đông cung, trên người luôn toát ra vẻ mong manh dễ vỡ.
Nàng xót xa vô cùng, ngồi xuống mép giường hỏi: "Chàng vẫn thấy lạnh à?"
Yết hầu Khương Diệu khẽ động: "Một chút."
Khương Ngâm Ngọc luồn tay vào trong chăn, thấy lạnh như băng. Lại nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn, nàng bèn cúi xuống cởi giày vớ, xoay người leo lên giường, nằm xuống bên cạnh hắn: "Hơi ấm từ lò sưởi phải một lúc nữa mới lan tới, thiếp ôm chàng ngủ trước cho ấm nhé."
Khương Diệu nghiêng đầu nhìn nàng. Nàng đã dang tay ôm chặt lấy hắn, nép cả người vào lòng hắn. Hơi ấm thiếu nữ cùng hương thơm thoang thoảng từ mái tóc nàng phả vào hắn dịu nhẹ.
Khương Diệu nhắm mắt lại, một tay ôm lấy vai nàng, qua lớp y phục vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể nàng. Hắn đưa tay v**t v* trâm cài trên tóc mai nàng, nói: "Ta đang bị cảm, nàng không sợ bị lây sao?"
Khương Ngâm Ngọc tự cởi đai áo của mình, nép sát vào hắn hơn nữa: "Nhưng chàng đang lạnh mà?"
Khương Diệu nhìn khuôn mặt nàng kề sát, trán nàng chạm vào trán hắn, cây trâm ngọc trên tóc mai rủ xuống má hắn mang theo cảm giác mát lạnh.
Trong mắt Khương Ngâm Ngọc ngập tràn lo âu và sầu muộn: "Hôm nay hắn hãy nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo nghĩ chính sự nữa. Em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở đây với hắn thôi."
Khuỷu tay nàng gác lên vai hắn, hơi thở cả hai quấn quýt trong gang tấc, trong mắt họ giờ đây chỉ còn hình bóng của đối phương.
Khương Diệu nói: "Nàng mà cứ thế này, e là ngày mai cũng sẽ ốm liệt giường theo đấy."
Hắn vẫn giữ nụ cười trên môi, ngón tay mân mê lọn tóc đen của nàng, trò chuyện cùng nàng.
Hơi nóng từ lò sưởi bắt đầu lan tỏa, chiếc chăn lạnh lẽo cũng dần ấm lên nhờ có nàng. Hắn quả thực đang phát sốt, người rất khó chịu, dù không muốn ngủ nhưng cơn buồn ngủ cứ ập đến như thủy triều.
Theo bản năng, Khương Diệu siết chặt người vợ trong lòng, nói: "Lát nữa thái y tới thì nàng xuống nhé."
Người trong lòng chẳng những không đáp, mà đôi tay ấm áp còn bao phủ lên tay hắn, vùi mặt vào hõm cổ hắn.
Trong lúc ý thức dần mơ hồ, hắn nghe thấy tiếng nàng hỏi: "Thiếp nghe nói, sáng nay trên triều có người dâng sớ khuyên chàng nạp phi để sung túc hậu cung phải không?"
Khương Diệu mở mắt, chạm phải ánh mắt đang ngước lên của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Là thật sao? Chàng trả lời thế nào? Chàng có đồng ý không?"
Qua hai lớp áo, dưới cùng một tấm chăn, Khương Diệu có thể cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của nàng. Những ngón tay nàng nắm lấy tay hắn cũng vô thức siết nhẹ.
Khương Diệu kéo chăn trùm kín đầu cả hai, ánh sáng xung quanh vụt tắt.
Đôi mắt Khương Ngâm Ngọc sáng lấp lánh trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dịu dàng của hắn.
Môi Khương Diệu kề sát môi nàng, thì thầm: "Trước đây chẳng phải đã nói với nàng rồi sao, ta sẽ không nạp phi mà?"
Hắn biết nàng lo sợ điều gì. Dù lúc này đang cực kỳ mệt mỏi, hắn vẫn cố gắng trấn an vợ mình.
"Đại thần dâng sớ, ta không hề đồng ý. Hiện tại không, sau này cũng sẽ không. Đây là lời ta đã hứa với phụ hoàng và cả mẫu thân của nàng."
"Nhu Trinh không tin ta sao?" Ngón tay hắn run run chạm vào làn da nàng.
Hơi thở nóng rực bao trùm lấy hai người. Khương Diệu ghì chặt vai nàng, cúi xuống hôn nàng. "Chuyện hôm nay, nàng nghe ai nói vậy?"
Nụ hôn ban đầu rất dịu dàng, từng chút một miêu tả bờ môi nàng. Giọng nói trầm thấp như nước xuân êm đềm, muốn xoa dịu từng nỗi lo âu trong lòng nàng.
Khương Ngâm Ngọc đương nhiên tin hắn, nhưng hôm nay là lần đầu tiên đại thần dâng tấu công khai, nàng nóng lòng muốn biết thái độ của hắn.
Rất nhanh, hơi thở của nàng bị cướp mất. Nụ hôn của hắn dần trở nên mãnh liệt, cạy mở hàm răng nàng, như muốn công thành đoạt đất mà chiếm hữu.
Khương Ngâm Ngọc bị hôn đến mức mặt đỏ bừng, lớp son môi tô điểm kỹ càng cũng bị lem nhem cả. Đôi mắt nàng long lanh ngấn nước nhìn hắn. Mãi đến khi nàng không thở nổi nữa, hắn mới chịu kết thúc nụ hôn này.
Cổ áo hắn hơi lỏng lẻo, mái tóc đen rối bời rủ xuống mặt nàng, giọng nói khàn khàn vang lên: "Nhu Trinh, hôm đó ở Thước Tiên đài xem pháo hoa cùng ta, nàng nói điều nàng muốn nhất chỉ có mình ta. Vậy thì ta cũng sẽ chỉ là của nàng, không phải của ai khác."
Hắn nhìn nàng với ánh mắt tha thiết, tựa như đóa thủy tiên mong manh, môi đỏ mặt trắng. Khi hắn dùng ánh mắt ấy nhìn nàng, nàng sao có thể chối từ?
Khương Ngâm Ngọc đặt tay lên mặt hắn, nói: "Thiếp tin chàng."
Chỉ vài lời nói ngắn gọn của hắn, nàng đã thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối, gần như không chút phòng bị.
Khương Diệu nhìn nàng, trong lòng trào dâng một dòng nước ấm. Đã như vậy, sao hắn có thể cưới người khác mà phản bội nàng được?
Hắn ngồi dậy, chân trần bước xuống giường, chẳng buồn xỏ giày.
Khương Ngâm Ngọc cũng vội vàng ngồi dậy, xuống giường đi tới bên cạnh hắn: "Mau về giường đi, kẻo lạnh đấy."
Đến bên bàn, nàng thấy hắn cầm bút lên, viết thoăn thoắt gì đó lên một mảnh giấy. Viết xong, Khương Diệu đưa tờ giấy cho nàng.
Khương Ngâm Ngọc cúi đầu nhìn, tim đập rộn ràng, tay chạm vào giấy rồi lại ngước nhìn Khương Diệu.
Khương Diệu nói: "Ta lập giấy làm bằng cho nàng đấy. Nếu không tin, lát nữa ta sang cung Vị Ương lấy ngọc tỷ đóng dấu vào cho nàng."
Khương Ngâm Ngọc nhìn tờ giấy hồi lâu, rồi nhìn Khương Diệu, lắc đầu, dịu dàng nói một câu: "Thiếp không cần."
Ngón tay nàng nhanh chóng vo tròn tờ giấy lại, kiễng chân lên, chủ động hôn hắn.
Hai người quấn quýt bên bàn, nụ hôn lần này còn nồng nhiệt hơn cả lúc trước. Ban đầu là Khương Ngâm Ngọc chủ động, sau đó biến thành Khương Diệu ép nàng vào cạnh bàn mà hôn ngấu nghiến.
Mãi đến khi hôn đến quên cả trời đất, hai người mới chịu buông nhau ra.
Khương Diệu nâng niu khuôn mặt nàng, cọ mũi mình vào mũi nàng đầy thân mật: "Ngày mai chắc chắn nàng sẽ bị lây cảm lạnh cho xem."
Khương Ngâm Ngọc "ưm" một tiếng, hôn đáp lại lên môi hắn.
Trong điện, than củi cháy nổ lách tách khe khẽ. Ngoài ngoại điện, Bạch Lộ dẫn Tôn thái y đến bên ngoài rèm châu, ra hiệu cho ông ta mau vào.
Tôn thái y vừa vén rèm nhìn vào một cái liền vội vàng nhắm tịt mắt quay đầu lại, nói năng lắp ba lắp bắp: "Đợi... đợi... đợi một chút, Bệ hạ và Nương nương đang có chuyện cần nói."
Hai người trong điện nghe thấy tiếng động bên ngoài, đồng loạt nhìn ra.
Quả nhiên lời Khương Diệu nói không sai, đến ngày hôm sau, Khương Ngâm Ngọc bị lây bệnh thật, nằm bẹp dí trên giường không dậy nổi.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...