Kiều Loan - Xán Diêu
Chương101: Nhớ Chàng
Cỡ chữ
Binh lính được cử đi đến các cửa ải để phân phát t.h.u.ố.c cho những người dân bị bệnh. Bệnh dịch đã lan rộng, muốn dập tắt hoàn toàn e rằng phải mất đến hai ba năm. Các ngự y tìm ra phương t.h.u.ố.c nhanh chóng như vậy đã là giải quyết được tình huống cấp bách trước mắt, còn việc dịch bệnh sẽ được hóa giải từng bước như thế nào, còn cần các ngự y ở lại quan sát thêm tình hình.
Trong lúc Khương Diệu đang tác chiến ngoài tiền tuyến, Khương Ngâm Ngọc ngày nào cũng đến các trạm xá trong quan ải để thăm hỏi những lưu dân bệnh tình đã có chuyển biến tốt.
Trước đây Công chúa đã có tiếng thơm nhờ việc phát cháo cứu đói, nay vì những người nhiễm bệnh, nàng lại lặn lội đi khắp hơn nửa vùng Quan Trung, ra lệnh cho các quận huyện chuẩn bị t.h.u.ố.c thang cho lưu dân theo đơn t.h.u.ố.c của ngự y.
Chẳng biết tin đồn lan truyền thế nào, mà bên ngoài lại đồn rằng phương t.h.u.ố.c này là do chính Công chúa khi mắc bệnh dịch đã tự mình nếm thử từng vị t.h.u.ố.c mà tìm ra.
Cũng nhờ vậy mà sau chuyện này, bá tánh Hà Tây càng thêm kính trọng Công chúa.
Hôm nay, Khương Ngâm Ngọc lại đến thảo nguyên, mang theo một ít lương khô cho lưu dân.
Nàng đang ở trong lều, thăm hỏi những người phụ nữ bị thương trong lúc chạy nạn thì có binh lính bước vào, ghé tai nàng bẩm báo: "Công chúa, có người muốn gặp Người."
Khương Ngâm Ngọc nói một câu "chờ chút", nói chuyện xong với những người phụ nữ kia, vừa chui ra khỏi rèm lều đã nhìn thấy Di Thư đang đứng dưới sườn cỏ.
"Nhị vương tử?" Gió thu thổi bay mái tóc thiếu nữ, khóe mắt nàng tràn đầy ý cười dịu dàng, tà váy dài tung bay trong gió như sóng nước dập dờn. Nàng bước xuống từ sườn cỏ xanh mướt, cười hỏi hắn: "Sao ngài lại đến đây?"
Di Thư bước lại gần, đôi mắt xanh nhạt lấp lánh ánh sáng, nói: "Bắc Lương nội chiến, Đại Chiêu đã giúp ta một tay để lên ngôi vua, ta đặc biệt đến đây để cảm ơn Thái t.ử và Trấn Quốc Đại tướng quân, tình cờ biết Công chúa đang ở gần đây nên ghé qua thăm Công chúa một chút."
Khương Ngâm Ngọc cong mắt cười: "Thật sao? Vậy bây giờ ngài đã là Tân vương của Bắc Lương rồi!"
Nàng hành lễ với Di Thư, chúc mừng hắn đã đạt được ước nguyện. Di Thư đỡ nàng dậy, cười sảng khoái. Hai người quan hệ hòa hợp, trong lúc trò chuyện không hề có chút xa cách nào.
Di Thư hỏi: "Điện hạ đối với Công chúa thế nào?"
Khương Ngâm Ngọc đáp: "Rất tốt. Đợi chiến sự kết thúc, ta và Điện hạ sẽ về Trường An thành thân."
Di Thư gật đầu, cười nói: "Điện hạ và Công chúa là thanh mai trúc mã, người có tình trải qua sóng gió cuối cùng cũng được ở bên nhau, cũng coi như là một giai thoại đẹp. Điện hạ quả thực là người xứng đáng để trao thân gửi phận."
Di Thư nhìn ánh sáng trong mắt nàng, độ cong nơi khóe môi nàng, đó là niềm vui sướng xuất phát từ tận đáy lòng.
Hắn cũng mỉm cười, nói: "Trước đây ta đến Đại Chiêu cầu thân, nói sẽ đưa Công chúa về Bắc Lương, nhưng lại không bảo vệ được Công chúa trên đường đi, trong lòng vẫn luôn áy náy, là do năng lực của ta không đủ, hại Công chúa bị kẻ gian bắt đi."
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu.
Di Thư nói: "Ta và Công chúa kiếp này không có duyên phận, Công chúa có thể sống hạnh phúc cả đời, nỗi áy náy trong lòng ta cũng dần tan biến. Ta chân thành chúc phúc cho nàng và Điện hạ trăm năm hạnh phúc."
Khương Ngâm Ngọc thấy Di Thư lấy từ sau lưng ra một chiếc vòng hoa, được kết từ những nụ hoa nhỏ nhắn xinh xắn, cánh hoa rung rinh trong gió, trông thật đáng yêu.
Di Thư nói: "Trên đường đến đây ta có hái ít hoa lá, kết một chiếc vòng hoa tặng Công chúa."
Khương Ngâm Ngọc đưa tay đón lấy, đầu ngón tay v**t v* cành hoa, nói: "Đẹp hơn chiếc vòng lần trước ngài kết cho ta trên thảo nguyên nhiều, cảm ơn ngài, ta rất thích."
Dưới chân hai người là một sườn cỏ, một cơn gió thổi qua, cỏ úa trải dài đến tận chân trời, xào xạc reo vui, ánh tà dương hoàng hôn bao phủ lấy hai người.
Theo phong tục của người biên ải, các hắn trai cô gái thường tặng vòng hoa cho nhau để bày tỏ lòng ái mộ.
Dưới ánh mắt chân thành của Di Thư, Khương Ngâm Ngọc đưa trả lại chiếc vòng hoa: "Nhị vương tử, đợi khi nào ngài gặp được cô gái mình thích, hãy kết vòng hoa cho nàng ấy nhé."
Di Thư nhìn nàng một lúc lâu, bỗng nhiên cười lớn, nhận lấy vòng hoa, tung những nụ hoa lên không trung.
Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu, nhìn những cánh hoa rực rỡ rơi xuống từ bầu trời, như một cơn mưa hoa, có một đóa hoa rơi trên trán nàng, trượt xuống gò má.
Di Thư cười nói: "Hôm nay đến gặp Công chúa, những lời muốn nói đã nói xong rồi. Núi cao sông dài, sau này Công chúa bảo trọng."
Hắn quay người sải bước xuống sườn cỏ, cỏ dài mênh mông, gió thổi phần phật, hoàng hôn kéo dài bóng hắn.
Khương Ngâm Ngọc đưa tay che trán, dõi theo bóng lưng hắn. Hắn nhảy lên ngựa, hô lớn một tiếng với đám hộ vệ, giơ roi ngựa, vẫy tay chào tạm biệt nàng, trong tiếng vó ngựa phi nhanh về phía Tây, bóng dáng hắn hoàn toàn hòa vào ánh hoàng hôn rực rỡ.
Khương Ngâm Ngọc cầm một đóa hoa, xách váy, quay người đi về phía lều trại.
Di Thư rời đi vào lúc chập choạng tối.
Hắn phi ngựa trên thảo nguyên, nhìn về phía trước. Biết nàng sống rất tốt, nỗi áy náy trong lòng hắn cuối cùng cũng có thể buông xuống rồi.
Hắn sẽ có lãnh thổ mới của mình, trở thành một vị vua, từ nay về sau, cũng sẽ gặp được người con gái mình yêu thương, cùng nàng nắm tay đi hết cuộc đời.
Lãnh thổ của hắn, đang ở phương Bắc đợi hắn trở về.
...
Tháng Mười một, tiền tuyến cuối cùng cũng truyền tin thắng trận về.
Khương Ngâm Ngọc từ mấy ngày trước biết tin Đại Chiêu giành thắng lợi, vẫn luôn hưng phấn đến mức khó ngủ, cuối cùng cũng đợi được ngày Thái t.ử dẫn đại quân khải hoàn trở về.
Ngày hắn trở về, bông tuyết đầu tiên của mùa đông vừa vặn rơi xuống.
Tuyết lớn bao phủ biên cương, trong ngoài Trường Thành chỉ còn lại một màu trắng xóa.
Khương Ngâm Ngọc ra khỏi quân doanh, sớm đi đón Khương Diệu. Nàng khoác chiếc áo choàng đỏ rực rỡ, ngồi cao trên lưng ngựa, cùng một đám binh lính phía sau đứng trong gió lạnh đợi đại quân trở về.
Viên quan quân lần thứ ba thúc ngựa lên, khuyên Khương Ngâm Ngọc: "Công chúa, Điện hạ còn phải mất kha khá thời gian nữa mới về đến nơi, người về doanh trại nghỉ ngơi trước đi ạ, ở đây đầu gió gió lớn lắm, coi chừng bị cảm lạnh."
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu, đôi mắt dán chặt vào nền tuyết, nói: "Ta muốn Hoàng huynh trở về, người đầu tiên nhìn thấy là ta, Hoàng huynh cũng đang nhớ mong ta mà."
Viên quan quân như bị đ.á.n.h một gậy, không dám hó hé tiếng nào, không ngờ Công chúa lại thẳng thắn như vậy. Công chúa và Thái t.ử yêu nhau, quả nhiên không phải tin đồn.
Ngay khi viên quan quân vừa dứt lời, mắt Khương Ngâm Ngọc sáng lên, nhìn thấy trong màn tuyết phía xa xuất hiện một chấm đen.
Chấm đen đó dần dần lớn lên trong tuyết, rất nhanh sau đó, phía sau nó xuất hiện một hàng chấm đen, nối liền thành một đường thẳng.
Binh lính mặc giáp đen sáng loáng trở về, trên chiến xa cắm lá cờ thêu hai chữ "Đại Chiêu" tung bay trong gió, đặc biệt bắt mắt.
Đám đông đón chào bùng nổ tiếng hoan hô, vang dội như sấm rền.
Khương Ngâm Ngọc không thể chờ đợi thêm nữa, không đợi người bên cạnh, bèn giơ roi ngựa, phi về phía chấm đen đó.
Tiếng vó ngựa của nàng nhẹ nhàng, như chim hồng lướt qua tuyết bùn, âm thanh lanh lảnh vang vọng giữa đất trời.
Phía xa, một bóng người đỏ rực như lửa xuất hiện trong tầm mắt của tất cả binh lính đang trở về doanh trại.
Thiếu nữ cưỡi ngựa phi nhanh, hạt tuyết rơi vương trên tóc, mày mắt nàng sạch sẽ như tuyết, mang theo ý cười, xinh đẹp thuần khiết, tựa như con hồ ly đỏ trong tuyết lạc xuống trần gian.
Cách đó mấy chục trượng, nàng ghìm cương dừng lại, nhảy xuống ngựa, áo choàng trên người cuốn theo tuyết lớn như lông ngỗng, chân đạp lên tuyết từng bước chạy tới.
"Ca ca!"
Khương Diệu nghe thấy tiếng gọi này, không ngờ nàng lại ra đón mình, đợi khi nhìn rõ bóng dáng nàng trong màn sương tuyết, tim hắn đập thình thịch, m.á.u toàn thân đều chảy nhanh hơn, quất roi phi như bay về phía nàng.
Khương Diệu xuống ngựa, đi về phía nàng.
Một thân thể nóng hổi nhào vào lòng hắn.
Nhiệt độ trên người nàng nhanh chóng lan tỏa lên bộ áo giáp lạnh lẽo của hắn, thân thể nàng nóng hổi, nhịp tim cũng nóng hổi, hương thơm ấm áp ùa vào lồng n.g.ự.c hắn, cánh tay Khương Diệu siết chặt lấy nàng.
Mấy tháng không gặp, những nỗi nhớ nhung hóa thành cái ôm nồng nhiệt. Hắn cúi đầu, trong cơn mưa tuyết bay bay, tỉ mỉ hôn lên tóc mai nàng, hôn lên d** tai đeo khuyên ngọc của nàng, hỏi: "Nhớ ta không?"
Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu trong lòng hắn, hai tay ôm lấy má hắn nói: "Nhớ huynh, ban ngày nhớ huynh, ban đêm cũng nhớ huynh, nhớ xem bao giờ huynh mới về?"
Nàng kiễng chân, hôn lên môi hắn, hai tay vòng qua cổ hắn, trùm áo choàng của mình lên người hắn, vừa hôn vừa hỏi: "Có lạnh không?"
Nàng tình khó tự kìm, hoàn toàn quên mất phía sau và phía trước còn có bao nhiêu người đang nhìn.
Khương Diệu định nhắc nhở nàng, nhưng không chống đỡ nổi sự tấn công của nàng, bị nàng ôm hôn.
Mà các tướng sĩ đến muộn nhìn thấy cảnh tượng trong tuyết phía xa kia, kinh ngạc vô cùng, Trấn Quốc Đại tướng quân đứng gần đó, nhíu mày tặc lưỡi một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, như thể mắt không thấy tâm không phiền.
Có lẽ Khương Ngâm Ngọc cũng nhận ra ánh mắt như có như không của mọi người xung quanh, trước khi mọi người đến nơi, buông Khương Diệu ra, má đỏ bừng, nói: "Chúng ta về thôi."
Nàng nắm tay Khương Diệu, dắt hắn chạy về phía ngựa của mình.
Hai người cùng cưỡi một ngựa rời đi, rất nhanh đã bỏ lại đám binh lính phía sau.
Trấn Quốc Đại tướng quân ngồi trên lưng ngựa, nhìn theo bóng lưng Thái t.ử rời đi, đang định chỉnh đốn binh lính, bỗng thấy hai người phía xa đi mãi đi mãi, ngựa quay đầu đổi hướng, rẽ vào khu rừng bên cạnh.
Còn khu rừng đó dẫn đi đâu...
Trấn Quốc Đại tướng quân nhướng mày, ông biết rõ, ở đó có một trang viên suối nước nóng.
...
Trong suối nước nóng, Khương Ngâm Ngọc mềm nhũn vô lực, nằm sấp trên thành hồ, Khương Diệu ôm nàng từ phía sau, gác đầu lên vai thiếu nữ, hôn lên tóc mai tỏa hương thơm ngát của nàng, cùng nàng kề tai tóc mai, thì thầm to nhỏ.
Hắn lẩm bẩm: "Lúc ta không ở nhà, người muội có da có thịt hơn không ít nhỉ."
Hắn dùng tay đo vòng eo nàng, rút cây trâm vàng trên tóc nàng ra, hôn lên d** tai nàng, má Khương Ngâm Ngọc dần chuyển sang màu đỏ ửng.
Trong khe núi có tiếng chim oanh vang vọng, từng tiếng líu lo, nước suối nóng dập dờn, từng đợt sóng, nước b.ắ.n tung tóe. Tuyết rơi trên cành cây, trên sàn gỗ bên cạnh suối nước nóng thoang thoảng hương thơm, giày tất váy áo vương vãi khắp nơi. Mà bên ngoài viện sương mù lượn lờ, mây che sương dày.
...
Tháng Mười một, Đại Chiêu khải hoàn trở về, Bắc Nhung dưới sự tấn công dồn dập của Đại Chiêu, lương thảo không tiếp ứng kịp, hoàn toàn đầu hàng, dâng hai tay nhường lại hơn nửa lãnh thổ, trở thành nước phụ thuộc của Đại Chiêu.
Tháng Chạp, Thái t.ử và Công chúa Nhu Trinh chuẩn bị hồi kinh, trong kinh thành ban xuống một đạo thánh chỉ: Công chúa thân thế tuy có khác thường, nhưng Thiên t.ử vẫn yêu thương, đặc phong Công chúa làm nghĩa nữ, đợi hai người hồi kinh, sẽ ban hôn cho Thái t.ử và Công chúa, để tác thành lương duyên.
...
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...