Happy Time

Chương2: Tfboys-thần tượng của chúng tôi

Cỡ chữ
Hai tiết đầu của buổi sáng trôi qua nhanh chóng . Giờ ra chơi,Vương Nguyên dẫn tụi nó đi tham quan trường , đang đi bỗng nó khựng lại nói : -Mày đợi tí tao về lấy đồ _nó nói rồi chạy đi mất tiêu,khoảng 5 phút sau nó quay lại thở hổn hển nói: -Vương Nguyên !!! anh cho tụi em xin chữ ký được không ? -Được chứ !!!! Bộ cô là fan của tôi sao ??_Vương Nguyên -Vâng !Không chỉ anh mà là cả nhóm TFBOYS luôn !!!!_nó trả lời Vương Nguyên vui vẻ cầm lấy quyển sổ trên tay nó rồi cầm bút và ký cho cả ba người . Nó vui sướng reo lên : -Vương Nguyên !!!!Anh đúng là số một mà !!!! Vương Nguyên không nói gì chỉ nhìn tụi nó rồi cười , một nụ cười tỏa nắng làm cho tim ai đó đập lệch một nhịp . Trước đây khi tụi nó ở Việt Nam thì Xuân luôn nói với nó và Mèo là " Nếu tao gặp được Vương Nguyên, tao sẽ ôm anh ấy ".Nhưng giờ đây , khi ngay trước mặt cô là Vương Nguyên thì cô lại không chạy đến ôm anh ấy mà chỉ dám nhìn vào khuôn mặt ấy , ánh mắt ấy , nụ cười ấy ...... nhìn vào người đã lấy mất trái tim cô . Tụi nó và Vương Nguyên lại tiếp tục đi cho đến khi nó kêu lên: -A!!!! chết rồi tao quên mất một chuyện quan trọng , cực kì quan trọng còn quan trọng hơn cả cái mạng tao !!! -Chuyện gì mà quan trọng như vậy ? _Xuân nhìn nó bằng ánh mắt ngạc nhiên -Tao quên mất không hỏi lớp của Khải ca ca rồi _ nó thản nhiên trả lời Mèo nhìn nó , ngán ngẩm nói: -Có thế mà cũng quan trọng !!!!!!!!!! -Vương Nguyên ngay kia mày có thể hỏi anh ấy !!!!!_Xuân nói Nó nghe Xuân nói xong hớn hở chạy ra chỗ Vương Nguyên,nói: -Vương Nguyên ca ca !!! Muội có chuyện muốn nhờ huynh -Gì vậy ??? _ Nguyên đáp -Em muốn hỏi Khải ca ca học lớp nào ạ ????? _ nó nói -Khải ca ca ???? ý cô là Vương Tuấn Khải _Nguyên đáp Nó gật gật đầu , Nguyên nói tiếp : -Anh ấy học lớp 12A -Vậy ạ !!! Em đi nhé Nói xong nó vội vã chạy đi nhưng vừa mới đi được vài bước thì lại quay lại chỗ hai con bạn , thấy thế Mèo lên tiếng: -Này !!!! không phải mày đi gặp "Khải ca yêu dấu" của mày sao ??? quay lại đây chi zợ ???? -Nhưng mà......_nó chưa nói được hết cô thì Xuân đã chen ngang : -Nhưng gì nữa !!! Mày đi đi !!! Nghe Xuân nói nó vội vàng trả lời : -Nhưng mà tao không biết đường nào đâu mà đi -Haizz !!! tao tưởng mày sẽ lật tung cái trường này lên để tìm Vương Tuấn Khải chứ ????_Mèo có ý trêu nó -Tao cũng định thế cơ mà trường này to quá tìm không nổi đâu _nó nói -Thế mày quay lại đây làm gì tao không tìm hộ mày đâu à nha !!!!_Xuân đáp Nó cười cười nói với Xuân : -Hì !!! tao không cần mày tìm hộ đâu chỉ cần mày ra nhờ Nguyên ca dẫn tụi mình tới lớp của anh ấy là được -Ơ !!!Không được đâu !!! Sao mày không tự bảo đi -Thôi mà !!! Tao cho mày có cơ hội nói chuyện với anh ấy còn gì -Ây !!! Nhưng mà .............. Chưa để Xuân nói hết câu nó đã đẩy Xuân ra trước mặt Vương Nguyên . Xuân đứng trước mặt Vương Nguyên , đỏ mặt , ấp úng : -Vương....Nguyên ..... bọn .... em .... muốn ...nhờ... -Nhờ gì cơ ???_Nguyên nói -Nhờ.......nhờ......nhờ........nhờ_Xuân vẫn đỏ mặt ấp úng không nói nên lời Nó đúng ngoài cuộc thất vọng tràn trề , giọng chán nản nói : -Aisss !!! Tao đã cho mày cơ hội rồi mà không biết nắm bắt !!! Chán mày quá !!! Nó đứng ra trước mặt Vương Nguyên , mặt đầy nghiêm túc nói : -Vương Nguyên !!!!! em muốn nhờ anh một chuyện,việc này cực kỳ quan trọng nếu anh không giúp chắc em chết mất !!!! -Chuyện gì mà quan trong như vậy ????_Nguyên mặt ngơ hỏi lại nó -Em biết từ sáng tới giờ em làm phiền anh hơi bị nhiều , nhưng anh có thể dẫn em tới lớp cảu Khải ca được không ạ ??? Em sẽ hậu tạ anh !!!_nó nói -Trời !!!Trời !!!! cô làm tôi cứ tưởng việc gì quan trọng lắm cơ !!!!_Nguyên -Vâng đối với em thì việc này rất quan trọng mà!!!!!!!! -Được rồi !!! tôi sẽ dẫn cô đi !!!!! _End chap _

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...