Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương63

Cỡ chữ
Chu Phó đi công tác Bắc Kinh, với tư cách là thế hệ trẻ tiêu biểu của giới công nghệ, anh được mời tham dự Tọa đàm chuyên gia tình hình kinh tế và Doanh nhân năm 2015, đồng thời sẽ phát biểu tại tọa đàm. Mã Gia Gia cảm thấy, may mà Chu Phó đi công tác rồi. Cô phải ổn định lại tinh thần một chút, cần vài ngày nữa mới dám gặp anh. Cô sắp chết vì ngại ngùng mất rồi. Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày nhưng cứ nhớ lại cô vẫn có cảm giác như đang trải qua lần nữa, đến nhịp tim cũng lỡ mất nửa nhịp. Mã Gia Gia còn nghi ngờ, có phải mình bị yêu quái nào ám rồi không, nếu không, sao cô lại ma xui quỷ khiến s* s**ng thân thể đàn ông. Chiều thứ năm, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói tối thứ sáu có một bữa tiệc tối thương mại, yêu cầu mọi người bắt buộc phải tham gia, còn gửi kèm một số lưu ý, xem ra khá long trọng. Sau đó Mã Gia Gia nghe ngóng được chút tin tức hành lang từ Hoàng Vũ Hào, trong bữa tiệc có những nhân vật lớn trong giới. Tối thứ sáu, tại phòng bao của khách sạn. Có tổng cộng ba bàn, những nhân vật lớn đến muộn nhất. Hoàng Vũ Hào: “Ê! Kia kìa! Người cầm bình giữ nhiệt kia kìa, Tổng giám đốc của ‘Tâm Giới Hữu Tài’, Tiêu Phàm, đàn anh bước ra từ học viện của chúng ta đấy.” Vương Hạo cũng nhận ra người quen: “Thấy người kia không? Nhà tài trợ quảng cáo lớn nhất của giải đấu lần này, nghe nói bỏ ra một trăm triệu tệ đấy.” Bữa tiệc bắt đầu, bàn của những nhân vật lớn luôn có người đến chúc rượu. Vương Hạo và Hoàng Vũ Hào bàn xem có nên chủ động lên kính rượu không, dù chỉ để lại ấn tượng trước mặt những nhân vật lớn cũng tốt, dù sao cơ hội là do mình tranh thủ. Hoàng Vũ Hào cổ vũ Mã Gia Gia: “Có muốn đi cùng không?” Mã Gia Gia lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối: “Không đi không đi.” Hoàng Vũ Hào lại đi cổ vũ Lý Thành Nam: “Anh Nam, đi cùng không?” Lý Thành Nam nhìn các đồng đội, lắc đầu: “Thôi bọn tôi không đi đâu, thành tích cũng chẳng ra sao.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Chu Phó đi công tác Bắc Kinh, với tư cách là thế hệ trẻ tiêu biểu của giới công nghệ, anh được mời tham dự Tọa đàm chuyên gia tình hình kinh tế và Doanh nhân năm 2015, đồng thời sẽ phát biểu tại tọa đàm. Mã Gia Gia cảm thấy, may mà Chu Phó đi công tác rồi. Cô phải ổn định lại tinh thần một chút, cần vài ngày nữa mới dám gặp anh. Cô sắp chết vì ngại ngùng mất rồi. Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày nhưng cứ nhớ lại cô vẫn có cảm giác như đang trải qua lần nữa, đến nhịp tim cũng lỡ mất nửa nhịp. Mã Gia Gia còn nghi ngờ, có phải mình bị yêu quái nào ám rồi không, nếu không, sao cô lại ma xui quỷ khiến s* s**ng thân thể đàn ông. Chiều thứ năm, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói tối thứ sáu có một bữa tiệc tối thương mại, yêu cầu mọi người bắt buộc phải tham gia, còn gửi kèm một số lưu ý, xem ra khá long trọng. Sau đó Mã Gia Gia nghe ngóng được chút tin tức hành lang từ Hoàng Vũ Hào, trong bữa tiệc có những nhân vật lớn trong giới. Tối thứ sáu, tại phòng bao của khách sạn. Có tổng cộng ba bàn, những nhân vật lớn đến muộn nhất. Hoàng Vũ Hào: “Ê! Kia kìa! Người cầm bình giữ nhiệt kia kìa, Tổng giám đốc của ‘Tâm Giới Hữu Tài’, Tiêu Phàm, đàn anh bước ra từ học viện của chúng ta đấy.” Vương Hạo cũng nhận ra người quen: “Thấy người kia không? Nhà tài trợ quảng cáo lớn nhất của giải đấu lần này, nghe nói bỏ ra một trăm triệu tệ đấy.” Bữa tiệc bắt đầu, bàn của những nhân vật lớn luôn có người đến chúc rượu. Vương Hạo và Hoàng Vũ Hào bàn xem có nên chủ động lên kính rượu không, dù chỉ để lại ấn tượng trước mặt những nhân vật lớn cũng tốt, dù sao cơ hội là do mình tranh thủ. Hoàng Vũ Hào cổ vũ Mã Gia Gia: “Có muốn đi cùng không?” Mã Gia Gia lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối: “Không đi không đi.” Hoàng Vũ Hào lại đi cổ vũ Lý Thành Nam: “Anh Nam, đi cùng không?” Lý Thành Nam nhìn các đồng đội, lắc đầu: “Thôi bọn tôi không đi đâu, thành tích cũng chẳng ra sao.” Chu Phó đi công tác Bắc Kinh, với tư cách là thế hệ trẻ tiêu biểu của giới công nghệ, anh được mời tham dự Tọa đàm chuyên gia tình hình kinh tế và Doanh nhân năm 2015, đồng thời sẽ phát biểu tại tọa đàm. Mã Gia Gia cảm thấy, may mà Chu Phó đi công tác rồi. Cô phải ổn định lại tinh thần một chút, cần vài ngày nữa mới dám gặp anh. Cô sắp chết vì ngại ngùng mất rồi. Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày nhưng cứ nhớ lại cô vẫn có cảm giác như đang trải qua lần nữa, đến nhịp tim cũng lỡ mất nửa nhịp. Mã Gia Gia còn nghi ngờ, có phải mình bị yêu quái nào ám rồi không, nếu không, sao cô lại ma xui quỷ khiến s* s**ng thân thể đàn ông. Chiều thứ năm, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói tối thứ sáu có một bữa tiệc tối thương mại, yêu cầu mọi người bắt buộc phải tham gia, còn gửi kèm một số lưu ý, xem ra khá long trọng. Sau đó Mã Gia Gia nghe ngóng được chút tin tức hành lang từ Hoàng Vũ Hào, trong bữa tiệc có những nhân vật lớn trong giới. Tối thứ sáu, tại phòng bao của khách sạn. Có tổng cộng ba bàn, những nhân vật lớn đến muộn nhất. Hoàng Vũ Hào: “Ê! Kia kìa! Người cầm bình giữ nhiệt kia kìa, Tổng giám đốc của ‘Tâm Giới Hữu Tài’, Tiêu Phàm, đàn anh bước ra từ học viện của chúng ta đấy.” Vương Hạo cũng nhận ra người quen: “Thấy người kia không? Nhà tài trợ quảng cáo lớn nhất của giải đấu lần này, nghe nói bỏ ra một trăm triệu tệ đấy.” Bữa tiệc bắt đầu, bàn của những nhân vật lớn luôn có người đến chúc rượu. Vương Hạo và Hoàng Vũ Hào bàn xem có nên chủ động lên kính rượu không, dù chỉ để lại ấn tượng trước mặt những nhân vật lớn cũng tốt, dù sao cơ hội là do mình tranh thủ. Hoàng Vũ Hào cổ vũ Mã Gia Gia: “Có muốn đi cùng không?” Mã Gia Gia lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối: “Không đi không đi.” Hoàng Vũ Hào lại đi cổ vũ Lý Thành Nam: “Anh Nam, đi cùng không?” Lý Thành Nam nhìn các đồng đội, lắc đầu: “Thôi bọn tôi không đi đâu, thành tích cũng chẳng ra sao.” Chu Phó đi công tác Bắc Kinh, với tư cách là thế hệ trẻ tiêu biểu của giới công nghệ, anh được mời tham dự Tọa đàm chuyên gia tình hình kinh tế và Doanh nhân năm 2015, đồng thời sẽ phát biểu tại tọa đàm. Mã Gia Gia cảm thấy, may mà Chu Phó đi công tác rồi. Cô phải ổn định lại tinh thần một chút, cần vài ngày nữa mới dám gặp anh. Cô sắp chết vì ngại ngùng mất rồi. Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày nhưng cứ nhớ lại cô vẫn có cảm giác như đang trải qua lần nữa, đến nhịp tim cũng lỡ mất nửa nhịp. Mã Gia Gia còn nghi ngờ, có phải mình bị yêu quái nào ám rồi không, nếu không, sao cô lại ma xui quỷ khiến s* s**ng thân thể đàn ông. Chiều thứ năm, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói tối thứ sáu có một bữa tiệc tối thương mại, yêu cầu mọi người bắt buộc phải tham gia, còn gửi kèm một số lưu ý, xem ra khá long trọng. Sau đó Mã Gia Gia nghe ngóng được chút tin tức hành lang từ Hoàng Vũ Hào, trong bữa tiệc có những nhân vật lớn trong giới. Tối thứ sáu, tại phòng bao của khách sạn. Có tổng cộng ba bàn, những nhân vật lớn đến muộn nhất. Hoàng Vũ Hào: “Ê! Kia kìa! Người cầm bình giữ nhiệt kia kìa, Tổng giám đốc của ‘Tâm Giới Hữu Tài’, Tiêu Phàm, đàn anh bước ra từ học viện của chúng ta đấy.” Vương Hạo cũng nhận ra người quen: “Thấy người kia không? Nhà tài trợ quảng cáo lớn nhất của giải đấu lần này, nghe nói bỏ ra một trăm triệu tệ đấy.” Bữa tiệc bắt đầu, bàn của những nhân vật lớn luôn có người đến chúc rượu. Vương Hạo và Hoàng Vũ Hào bàn xem có nên chủ động lên kính rượu không, dù chỉ để lại ấn tượng trước mặt những nhân vật lớn cũng tốt, dù sao cơ hội là do mình tranh thủ. Hoàng Vũ Hào cổ vũ Mã Gia Gia: “Có muốn đi cùng không?” Mã Gia Gia lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối: “Không đi không đi.” Hoàng Vũ Hào lại đi cổ vũ Lý Thành Nam: “Anh Nam, đi cùng không?” Lý Thành Nam nhìn các đồng đội, lắc đầu: “Thôi bọn tôi không đi đâu, thành tích cũng chẳng ra sao.” Chu Phó đi công tác Bắc Kinh, với tư cách là thế hệ trẻ tiêu biểu của giới công nghệ, anh được mời tham dự Tọa đàm chuyên gia tình hình kinh tế và Doanh nhân năm 2015, đồng thời sẽ phát biểu tại tọa đàm. Mã Gia Gia cảm thấy, may mà Chu Phó đi công tác rồi. Cô phải ổn định lại tinh thần một chút, cần vài ngày nữa mới dám gặp anh. Cô sắp chết vì ngại ngùng mất rồi. Mặc dù đã trôi qua rất nhiều ngày nhưng cứ nhớ lại cô vẫn có cảm giác như đang trải qua lần nữa, đến nhịp tim cũng lỡ mất nửa nhịp. Mã Gia Gia còn nghi ngờ, có phải mình bị yêu quái nào ám rồi không, nếu không, sao cô lại ma xui quỷ khiến s* s**ng thân thể đàn ông. Chiều thứ năm, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói tối thứ sáu có một bữa tiệc tối thương mại, yêu cầu mọi người bắt buộc phải tham gia, còn gửi kèm một số lưu ý, xem ra khá long trọng. Sau đó Mã Gia Gia nghe ngóng được chút tin tức hành lang từ Hoàng Vũ Hào, trong bữa tiệc có những nhân vật lớn trong giới. Tối thứ sáu, tại phòng bao của khách sạn. Có tổng cộng ba bàn, những nhân vật lớn đến muộn nhất. Hoàng Vũ Hào: “Ê! Kia kìa! Người cầm bình giữ nhiệt kia kìa, Tổng giám đốc của ‘Tâm Giới Hữu Tài’, Tiêu Phàm, đàn anh bước ra từ học viện của chúng ta đấy.” Vương Hạo cũng nhận ra người quen: “Thấy người kia không? Nhà tài trợ quảng cáo lớn nhất của giải đấu lần này, nghe nói bỏ ra một trăm triệu tệ đấy.” Bữa tiệc bắt đầu, bàn của những nhân vật lớn luôn có người đến chúc rượu. Vương Hạo và Hoàng Vũ Hào bàn xem có nên chủ động lên kính rượu không, dù chỉ để lại ấn tượng trước mặt những nhân vật lớn cũng tốt, dù sao cơ hội là do mình tranh thủ. Hoàng Vũ Hào cổ vũ Mã Gia Gia: “Có muốn đi cùng không?” Mã Gia Gia lắc đầu nguầy nguậy, uyển chuyển từ chối: “Không đi không đi.” Hoàng Vũ Hào lại đi cổ vũ Lý Thành Nam: “Anh Nam, đi cùng không?” Lý Thành Nam nhìn các đồng đội, lắc đầu: “Thôi bọn tôi không đi đâu, thành tích cũng chẳng ra sao.” Mã Gia Gia khựng lại, vô cùng bất ngờ: [Anh đã đến Nam Kinh rồi sao?] Bạn trai: [Vừa đến.] +++++: [Lát nữa em bắt taxi về cùng mọi người là được, anh vừa về, nghỉ ngơi cho khỏe đi.] Chu Phó không trả lời tin nhắn nữa. Gần mười giờ, một đám người đi thang máy xuống lầu, băng qua sảnh khách sạn, bước ra khỏi khách sạn. Mã Gia Gia đi theo sau cùng, vì những người phía trước chặn ở cửa khách sạn chào hỏi xã giao nên cô buộc phải đứng ở chỗ đón gió cửa ra vào. Trời đêm càng về khuya, hơi thu càng đậm, Mã Gia Gia kéo chặt áo khoác, cúi đầu nhìn mặt đất, chỉ mong những người phía trước mau nói xong, kết thúc nhanh đi. Một trận gió thổi rối tung tóc Mã Gia Gia, cô giơ tay vén tóc ra sau tai, cũng đúng lúc này, nghe thấy những người phía trước nói ra hai chữ ‘Chu Phó’. Những người phía trước chặn lối, Mã Gia Gia không nhìn thấy gì, chỉ có thể lắng nghe. “Chu Phó sao?” “Chu tổng của ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.” “A! Chu tổng, trùng hợp quá, cậu cũng ăn tối ở đây à?” “Chu Phó, tôi nghe nói cậu bị gọi đi Bắc Kinh họp rồi mà?” “Vừa về đến Nam Kinh, qua đây đón người.” Giọng của Chu Phó nhẹ nhàng từ tốn, cất lên giữa một loạt các giọng nói, sự trẻ trung nổi bật hẳn lên, “Bành tổng, Lương tổng, Tiêu tổng, chủ nhiệm Dương, lâu rồi không gặp.” Có người đáp lời: “Quả thật đã lâu không gặp.” Có người phản ứng lại, bắt đầu kéo mối quan hệ xã giao: “Cậu vừa bảo đến đón người, là bạn bè nào mà khiến Chu tổng phải đích thân đến đón vậy? Giới thiệu làm quen chút đi?” “Bạn gái.” Chu Phó nghiêng đầu nhìn ra sau lưng nhóm người, ánh mắt chạm vào đôi mắt vừa đen vừa sáng của Mã Gia Gia giữa khe hở chật hẹp, gọi một tiếng thật trìu mến, “Gia Gia.” , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...