Dòng Máu Cổ Xưa

Chương5: Khởi Đầu Cuộc Chiến

Cỡ chữ
Ngọc Mai dẫn đầu nhóm của mình qua những con đường quanh co trong khu rừng, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những tán lá dày. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ vọng lại. Cô cảm nhận được cái nhìn sắc bén của Hà Minh bên cạnh, anh luôn sẵn sàng để bảo vệ cô, nhưng nỗi lo lắng vẫn ẩn hiện trong ánh mắt của anh. Trần Phong đi sau, thỉnh thoảng dừng lại, lắng nghe âm thanh xung quanh. “Có lẽ chúng ta nên tìm một nơi an toàn để nghỉ chân,” Trần Phong lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng không giấu được sự căng thẳng. Ngọc Mai gật đầu, cô cảm thấy cần phải tìm một chỗ trú ẩn. “Chúng ta có thể tìm một cái hang hay hốc đá nào đó.” Cô nhìn về phía trước, cảm giác như có điều gì đó đang chờ đợi họ. Đột nhiên, tiếng xào xạc vang lên từ phía bên phải. Ngọc Mai dừng lại, tay nắm chặt lấy thanh kiếm nhỏ bên hông. “Nghe thấy không?” Cô thì thầm, ánh mắt chăm chú vào bóng tối. Hà Minh khẽ gật đầu, nắm tay lại, đôi mắt xanh biếc của anh ánh lên sự quyết tâm. “Tôi sẽ xem xét.” Anh tiến lên một bước, lửa bùng lên trong lòng bàn tay, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào. Cả nhóm đứng im lặng, hồi hộp chờ đợi. Một bóng đen lao ra từ bụi cây, nhanh như chớp, và trước khi họ kịp phản ứng, một sinh vật kỳ lạ đã xuất hiện. Nó cao lớn, với đôi mắt đỏ rực và những chiếc răng nhọn hoắt. Ngọc Mai cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô không lùi bước. “Đó là một trong những sinh vật mà chúng ta đã nghe nói đến,” Trần Phong lên tiếng, đôi mắt anh ánh lên sự bình tĩnh. “Chúng có khả năng tấn công bất ngờ.” “Chúng ta không thể để nó chiếm ưu thế,” Ngọc Mai nói, hít một hơi thật sâu. “Hà Minh, hãy chuẩn bị.” Hà Minh gật đầu, ngọn lửa trong tay anh bùng lên mạnh mẽ hơn. “Tôi sẽ cố gắng giữ chân nó.” Anh tiến về phía sinh vật, ánh lửa sáng rực giữa bóng tối. Sinh vật gầm gừ, đôi mắt đỏ quắt nhìn chằm chằm vào Hà Minh, như thể nó đang tìm cách đoán biết sức mạnh của anh. Ngọc Mai không thể đứng yên, cô đã sẵn sàng để bảo vệ những người bạn của mình. “Đừng để nó lại gần!” Cô hét lên, và ngay lập tức, cô kết nối với linh hồn của sinh vật. Những ký ức mờ ảo hiện lên trong tâm trí cô, cho thấy nó từng là một sinh vật hiền lành, nhưng đã bị biến đổi thành quái vật bởi sự tàn ác của Lê Vũ. “Đừng tấn công! Nó không phải là kẻ thù!” Ngọc Mai hô to, nhưng Hà Minh đã quá vội vàng. Anh phóng ngọn lửa về phía sinh vật, lửa cháy sáng rực lên, nhưng sinh vật đã nhảy vọt sang bên, né tránh một cách dễ dàng. “Cô điên à?” Hà Minh hỏi, giọng đầy lo lắng. “Nó sẽ giết chúng ta!” “Chúng ta phải tìm cách giúp nó!” Ngọc Mai khẳng định, lòng quyết tâm bùng lên. Cô bước về phía sinh vật, giọng nói nhẹ nhàng. “Tôi không muốn hại bạn. Hãy cho tôi biết bạn cần gì.” Sinh vật dừng lại, đôi mắt nó dần dịu lại. Ngọc Mai cảm nhận được sự đau khổ trong nó, nỗi khổ vì bị mắc kẹt giữa bản năng và lý trí. Cô đưa tay ra, một cử chỉ hòa bình. “Mày không cần phải sợ,” cô nói. “Tao sẽ giúp mày thoát khỏi điều này.” Hà Minh và Trần Phong đứng ở phía sau, bất ngờ trước hành động của Ngọc Mai. Họ chưa bao giờ thấy cô mạnh mẽ đến vậy, và cũng chưa từng thấy cô dám đối diện với một sinh vật đáng sợ như vậy. “Đừng lại gần!” Hà Minh cảnh báo, nhưng Ngọc Mai vẫn tiến tới. Cô có thể cảm nhận được những linh hồn xung quanh, những dấu vết của quá khứ mà sinh vật này đã trải qua. “Nghe tôi nói,” Ngọc Mai tiếp tục, “Tôi có thể giúp bạn. Bạn không phải là kẻ thù của chúng tôi.” Những từ ngữ của cô như một liều thuốc, khiến sinh vật chần chừ.Cuối cùng, nó hạ thấp thân mình, đôi mắt đỏ dần chuyển sang màu nâu nhạt. Ngọc Mai cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm trạng của nó. “Hãy theo tôi,” cô nói, “chúng ta sẽ tìm cách giải thoát cho bạn.” Nhưng chưa kịp vui mừng, một tiếng gầm gừ khác vang lên từ sâu trong rừng, kéo theo một bầy sinh vật khác lao tới. Chúng đông hơn, hung dữ hơn, và một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Ngọc Mai nhận ra rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. “Chúng ta cần phải đi ngay!” Trần Phong quát, anh bắt đầu tạo ra một vòng bảo vệ bằng năng lượng của mình. “Tôi có thể giữ chân chúng một lúc, nhưng không lâu đâu.” “Đi!” Ngọc Mai hô lên, kéo sinh vật theo sau. Hà Minh chạy bên cạnh, lửa vẫn cháy sáng trong tay, sẵn sàng bảo vệ cô. Họ lao về phía trước, nhưng bầy sinh vật đã chặn lại. Những con quái vật với đôi mắt đỏ rực, đôi răng sắc nhọn và những móng vuốt dài đã sẵn sàng tấn công. Ngọc Mai biết rằng nếu không hành động ngay lập tức, họ sẽ bị tấn công. “Trần Phong, hãy sử dụng sức mạnh của cậu!” Ngọc Mai kêu lên, trong khi cô cảm nhận được sự hỗn loạn đang dần lan tỏa xung quanh. Trần Phong gật đầu, tập trung toàn bộ năng lượng vào đôi tay. “Chúng ta sẽ không để chúng cản đường!” Anh hô lớn, thời gian như ngưng lại trong khoảnh khắc. Những con quái vật bất ngờ chững lại, như thể bị đóng băng trong một khoảnh khắc. Ngọc Mai không chần chừ, cô biết đây là cơ hội. “Chạy đi!” cô hô lên, dẫn đầu nhóm lao về phía con đường hẹp giữa những tán cây. Bầy quái vật bắt đầu hồi phục, tiếng gầm gừ vang lên, và Ngọc Mai cảm thấy sự đe dọa đang dần rút lại gần. Thời gian không còn nhiều. Hà Minh phóng lửa về phía bầy quái vật, tạo ra một bức tường lửa chắn giữa họ và những kẻ săn mồi. “Nhanh lên!” anh hối thúc, ánh mắt rực lửa quyết tâm. Ngọc Mai dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi chân, chạy nhanh hơn bao giờ hết. Cô không chỉ chạy vì bản thân, mà còn vì những người bạn mà cô đã dành trọn niềm tin. Họ không thể để Lê Vũ chiến thắng. Cuối cùng, họ tìm thấy một hốc đá lớn, Ngọc Mai vội vã đẩy sinh vật vào trong, rồi quay lại xem Hà Minh và Trần Phong. “Nhanh lên!” cô gọi, trong lòng cảm thấy lo lắng. Khi họ đã an toàn trong hốc đá, tiếng gầm gừ của bầy quái vật vang vọng bên ngoài. Ngọc Mai cảm thấy tim mình đập mạnh. Họ đã thoát khỏi một cuộc tấn công, nhưng nguy hiểm vẫn còn đó. Hơi thở của cô nặng nề, và cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. “Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với Lê Vũ,” Ngọc Mai thầm nghĩ, lòng quyết tâm trỗi dậy. “Tôi sẽ không để hắn có được sức mạnh của tôi.” Khi bóng tối bao trùm xung quanh, Ngọc Mai ngồi xuống, lấy lại hơi thở. Cô nhìn về phía Trần Phong và Hà Minh, ánh mắt họ cũng đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.” Hà Minh khẽ gật đầu, “Tôi sẽ không để điều gì xảy ra với cô.” Trần Phong ánh mắt nghiêm nghị, “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về sức mạnh của cô. Đó là chìa khóa để thắng Lê Vũ.” Ngọc Mai cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói ấy. Dù họ đang đối mặt với những nguy hiểm không thể đoán trước, nhưng ít nhất, họ không đơn độc. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và cô sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người mà cô yêu thương. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...