Di sản Ma Thuật

Chương5: Đối đầu đầu tiên

Cỡ chữ
Phương Anh, Minh Tuấn, Ngọc Bích và Huy Hoàng đứng trước cánh cửa lớn của một tòa nhà cổ kính, nơi diễn ra cuộc họp bí mật của Hội Bóng Tối. Đường phố tối om, ánh đèn lờ mờ hắt bóng họ xuống nền gạch cũ kỹ. Mỗi người đều mang trong mình nỗi lo lắng cùng quyết tâm khám phá những bí mật đang ẩn giấu. "Đã đến lúc," Phương Anh nói, giọng kiên quyết. Cô nhìn vào mắt từng người, cảm nhận sự hồi hộp lan tỏa. "Nhớ rõ kế hoạch, chúng ta phải làm cho họ tin tưởng." Ngọc Bích gật đầu, tay nắm chặt chiếc laptop. "Mình đã chuẩn bị thông tin giả. Hy vọng sẽ không có bất kỳ sơ hở nào." Minh Tuấn liếc nhìn xung quanh, cảnh giác. "Hãy cẩn thận. Họ không phải là những kẻ dễ đối phó." Huy Hoàng đứng gần Phương Anh, ánh mắt anh lộ vẻ lo lắng. "Nếu có chuyện gì xảy ra, mình sẽ bảo vệ mọi người." Bốn người bước vào trong, không gian bên trong tòa nhà ngột ngạt, mùi ẩm mốc và khói thuốc lá len lỏi trong không khí. Họ đi theo một hành lang dài, ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng những bức tranh cổ xưa treo trên tường. Tiếng thì thầm của những người tham gia cuộc họp vang vọng từ phía phòng họp. Hội trường rộng lớn, đủ để chứa hàng chục người. Các thành viên của Hội Bóng Tối đang ngồi xung quanh một chiếc bàn dài, ánh mắt họ sắc lạnh và đầy nghi ngờ. Phương Anh và nhóm tự giới thiệu mình là những người mới tham gia, mang theo thông tin quan trọng. “Mời các bạn ngồi,” một giọng nói trầm ấm vang lên, chủ tọa cuộc họp, Đỗ Minh Khôi, nhìn họ với vẻ nghi ngờ. “Chúng tôi không quen biết các bạn.” "Chúng tôi đã nghe về những kế hoạch của hội," Phương Anh nhanh chóng đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chúng tôi có thông tin có thể hữu ích cho các bạn." Minh Khôi nhướng mày, vẻ mặt không thay đổi. "Thông tin? Thú vị đấy. Nhưng chúng tôi không dễ dàng chấp nhận bất kỳ ai." Phương Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Huy Hoàng đứng bên cạnh, tay nắm chặt, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. “Chúng tôi biết về di sản ma thuật mà các bạn đang tìm kiếm,” Ngọc Bích chen vào, giọng tự tin. “Nếu các bạn cho chúng tôi một cơ hội, chúng tôi có thể giúp các bạn có được nó.” Lời nói của cô gây ra một làn sóng xôn xao trong phòng. Một số thành viên nhìn nhau với vẻ nghi ngờ, trong khi những người khác tỏ ra hứng thú. Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng từ phía cuối bàn cắt ngang. “Tại sao chúng tôi phải tin tưởng các người? Chúng tôi không biết gì về các người.” Minh Tuấn nhanh chóng lên tiếng. “Chúng tôi không đến đây để gây rối. Chúng tôi chỉ muốn có được thông tin và giúp đỡ.” Phương Anh cảm nhận được ánh mắt của Minh Khôi đang quan sát từng cử chỉ của họ. Cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không phải là kẻ thù. Chúng tôi cũng đang tìm kiếm sự thật về di sản này.” “Và các người nghĩ rằng chúng tôi sẽ dễ dàng tin tưởng?” Minh Khôi hỏi, giọng điệu châm biếm. “Có thể các người chỉ là những kẻ mạo danh.” Trong khoảnh khắc, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Phương Anh cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. Cô biết rằng bất kỳ sai lầm nào cũng có thể dẫn đến nguy hiểm. “Chúng tôi có thể chứng minh điều đó,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng tôi có thể giúp các bạn tiếp cận với sức mạnh của di sản.” Lời nói của cô khiến nhiều ánh mắt dán chặt vào cô, trong đó có ánh mắt của Lê Thanh Tùng, một trong những thành viên chủ chốt của hội. Hắn mỉm cười, vẻ quyến rũ nhưng đầy toan tính. “Nếu các người có thông tin, tại sao không cho chúng tôi biết ngay bây giờ?”Ngọc Bích đột nhiên cảm thấy không ổn. Cô thì thầm với Phương Anh, “Mình không thích cách họ nhìn chúng ta.” “Chúng ta phải kiên nhẫn,” Phương Anh đáp lại, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Chúng ta không thể để lộ bất kỳ điểm yếu nào.” “Chúng tôi có một manh mối,” Phương Anh tiếp tục, “Một viên ngọc cổ xưa có thể dẫn đến di sản ma thuật. Chúng tôi đã tìm thấy nó.” Ánh mắt Minh Khôi bỗng sáng lên. “Viên ngọc? Các người có thể đưa nó cho chúng tôi không?” “Chúng tôi cần thời gian để xác minh thông tin,” Minh Tuấn nói, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng tôi muốn đảm bảo rằng mình không bị phản bội.” “Thời gian không phải là điều chúng tôi có,” Minh Khôi nói, giọng điệu nghiêm khắc. “Nếu các người không thể chứng minh được giá trị của mình, tôi e rằng chúng tôi không thể giữ các người lại.” Khi cuộc họp trở nên căng thẳng hơn, Phương Anh cảm nhận được sự hiện diện của một điều gì đó nguy hiểm. Đột nhiên, từ phía cửa, một tiếng động lớn vang lên, làm cho tất cả mọi người quay lại. Một nhóm người bịt mặt xông vào, mang theo những vũ khí kỳ lạ. “Chạy!” Minh Tuấn gào lên. Huy Hoàng ngay lập tức lao về phía Phương Anh, bảo vệ cô khỏi đám đông hỗn loạn. Ngọc Bích và Minh Tuấn nhanh chóng tìm cách né tránh. Mọi người trong phòng bắt đầu hoảng loạn, la hét và đẩy nhau ra. “Bây giờ không phải lúc!” Phương Anh hét lên, kéo tay Huy Hoàng. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây.” “Đi theo tôi!” Minh Tuấn dẫn đường, ánh sáng ma thuật từ tay anh bùng lên, chiếu sáng con đường thoát hiểm. Họ lao ra khỏi hội trường, men theo hành lang tối tăm. Phương Anh có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của những kẻ tấn công phía sau, và cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Huy Hoàng chạy bên cạnh, luôn luôn bảo vệ phía sau cho cô. “Cần tìm lối ra!” Ngọc Bích kêu lên, mắt ánh lên sự hoảng loạn. “Phải nhanh lên!” Minh Tuấn thúc giục. “Không thể để họ bắt kịp được.” Cuối cùng, họ tìm thấy một cánh cửa nhỏ dẫn ra ngoài. Huy Hoàng mở nó và tất cả nhảy ra ngoài, hít thở không khí lạnh lẽo của đêm khuya. Nhưng khi vừa bước ra, họ nhận ra rằng không an toàn. Một nhóm kẻ thù đã chờ sẵn bên ngoài, ánh mắt đầy thù hận. “Chạy!” Phương Anh hô lớn, và cả nhóm lao về phía trước, tim đập nhanh như trống. Trong khi chạy, Phương Anh cảm thấy một sức mạnh mới trào dâng bên trong. Di sản ma thuật mà cô đang tìm kiếm đang dần hiện ra, và cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Họ không thể quay đầu lại. Bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trong lòng cô, ánh sáng của sự thật và công lý vẫn luôn cháy mãi. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...