Di sản Ma Thuật

Chương15: Đối đầu với kẻ thù

Cỡ chữ
Ngọc Bích tập trung vào màn hình laptop, từng dòng mã chạy qua nhanh chóng. Cô cảm nhận được áp lực tăng lên khi Đỗ Minh Khôi bắt đầu nói về các cơ hội mới trong thế giới ma thuật. Mọi ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn về phía hắn, nhưng trong lòng Ngọc Bích chỉ có một ý nghĩ: tìm ra bí mật của Hội Bóng Tối. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục thao túng mọi thứ,” cô thì thầm, nhấn mạnh các phím một cách điêu luyện. “Phải nhanh lên.” Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh cô. “Ngọc Bích, tình hình thế nào?” Minh Tuấn xuất hiện, ánh mắt đầy lo lắng. “Đang xâm nhập vào hệ thống,” cô trả lời mà không ngẩng lên. “Hắn đang nói về những cuộc giao dịch mờ ám giữa các gia tộc. Tôi cần thêm thời gian.” “Cẩn thận nhé,” Minh Tuấn nhắc nhở, rồi nhanh chóng rời đi, tiếp tục theo dõi những người tham gia hội nghị. Ngọc Bích cảm thấy hồi hộp, nhưng quyết tâm không để mình phân tâm. “Cố lên, chỉ cần một chút nữa,” cô tự nhủ. Trong khi đó, Phương Anh và Minh Tuấn đang len lỏi qua đám đông, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. “Chúng ta cần biết thêm về các gia tộc liên quan,” Phương Anh nói, ánh mắt quét qua từng người. “Đặc biệt là những ai có quan hệ với Minh Khôi.” “Hắn có thể có đồng minh mạnh mẽ,” Minh Tuấn đáp, giọng nghiêm túc. “Chúng ta phải cẩn thận.” “Đúng vậy,” Phương Anh đồng tình. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai nghi ngờ.” Khi họ tiếp tục nghe ngóng, Lê Thanh Tùng, người đứng bên cạnh Minh Khôi, bắt đầu thu hút sự chú ý. “Tôi đã chuẩn bị một số thông tin bí mật về di sản ma thuật,” Tùng nói, nụ cười quyến rũ trên môi. “Nếu ai muốn tham gia vào cuộc chơi này, hãy đến gặp tôi.” Phương Anh cảm thấy một cơn rùng mình. “Hắn đang lôi kéo mọi người vào âm mưu của mình,” cô nói khẽ. “Chúng ta cần phải thu thập thêm thông tin,” Minh Tuấn nhấn mạnh. “Có lẽ chúng ta nên tiếp cận Tùng.” “Để tôi làm,” Phương Anh quyết định, bước về phía Tùng với sự tự tin. “Hãy giữ liên lạc.” Trong khi đó, Ngọc Bích vẫn miệt mài với laptop. “Được rồi, sắp xong rồi,” cô lẩm bẩm. Nhưng đột nhiên, một cảnh báo đỏ hiện lên trên màn hình. “Không! Hệ thống đang bị tấn công!” “Ngọc Bích!” Minh Tuấn quay lại, thấy cô mặt tái xanh. “Có chuyện gì?” “Có ai đó phát hiện ra tôi,” Ngọc Bích đáp, hoảng loạn. “Tôi cần một phút!” “Làm nhanh lên!” Minh Tuấn hối thúc, rồi lập tức quay lại với Phương Anh. Khi Phương Anh tiếp cận Tùng, một cái nhìn châm chọc từ hắn khiến cô cảm thấy không thoải mái. “Chào mừng, Phương Anh,” Tùng nói, giọng điệu quyến rũ. “Tôi nghe nói bạn đang tìm kiếm sự thật về di sản ma thuật.” “Đúng vậy,” Phương Anh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Bạn có thông tin gì không?” “Tôi có thể giúp bạn,” Tùng nói, ánh mắt sáng lên. “Nhưng giá phải trả không hề rẻ.”“Mình không cần giao dịch với kẻ như bạn,” Phương Anh lạnh lùng đáp. “Nói thẳng ra, bạn có gì trong tay?” Tùng khẽ nhướng mày, nhưng vẫn giữ nụ cười. “Bạn có vẻ mạnh mẽ hơn tôi nghĩ. Nhưng hãy cẩn thận, có những điều không phải ai cũng có thể chịu đựng.” Phương Anh cảm thấy lòng mình dâng lên một cảm giác bất an. “Tôi không sợ những lời đe dọa. Nếu bạn thực sự có thông tin, hãy nói ra.” “Rất tốt,” Tùng nói, bước gần hơn, giảm thấp giọng. “Có một cuộc giao dịch lớn sắp diễn ra, và nếu bạn biết trước, có thể bạn sẽ tìm ra bí mật về cha mẹ mình.” “Cái gì?” Phương Anh hỏi, sự tò mò và nghi ngờ đan xen. “Nhưng tôi không thể nói cho bạn nghe ở đây,” Tùng nói, ánh mắt lướt qua đám đông. “Chúng ta cần gặp nhau ở một nơi an toàn hơn.” Đúng lúc đó, Ngọc Bích lao đến, mặt tái mét. “Phương Anh! Có chuyện không hay!” “Gì vậy?” Phương Anh quay lại, lo lắng. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức! Hệ thống bị tấn công, và họ đang tìm kiếm chúng ta!” Ngọc Bích thở hổn hển. Minh Tuấn chạy đến, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để bị phát hiện. Đi nào!” Cả nhóm nhanh chóng di chuyển qua đám đông, nhưng không kịp tránh khỏi ánh mắt của Đỗ Minh Khôi. “Họ ở đây!” Hắn quát, giọng nói vang vọng khắp hội trường. “Chạy!” Minh Tuấn hét lên, và mọi người lao vào hành lang tối tăm. Họ chạy như bay, lòng dạ rối bời. Mỗi bước chân đều mang theo sự hồi hộp. Ngọc Bích nhanh chóng mở laptop, tìm kiếm lối thoát. “Có một cửa thoát ở phía bên trái!” cô chỉ dẫn. “Đi nhanh!” Phương Anh thúc giục, nhưng ngay khi họ đến gần cửa thoát, Lê Thanh Tùng chặn lại. “Không dễ dàng như vậy đâu,” hắn cười nhạo. “Đứng lại!” Minh Tuấn quát, ánh sáng ma thuật từ tay anh bắt đầu tỏa ra. “Bọn họ sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy,” Tùng nói, tay hắn phát ra những ảo ảnh ma thuật, làm cho không gian xung quanh trở nên hỗn loạn. Huy Hoàng đứng chắn trước nhóm, sẵn sàng bảo vệ. “Chúng ta sẽ không để bọn họ làm hại nhau!” Phương Anh cảm nhận được sức mạnh trong lòng mình dâng trào. “Chúng ta sẽ không lùi bước!” Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đã bắt đầu. Mỗi người trong nhóm đều phải đối mặt với nỗi sợ hãi và thử thách của chính mình. Họ không chỉ chiến đấu vì sự sống còn mà còn vì sự thật mà họ đang tìm kiếm. Khi ánh sáng và bóng tối giao thoa, cuộc chiến giữa họ và những kẻ thù đang hiện ra, hứa hẹn những điều không thể ngờ tới. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...