Di sản Ma Thuật

Chương10: Hành động quyết liệt

Cỡ chữ
Phương Anh đứng giữa không gian tối tăm, cảm nhận rõ sự căng thẳng bao trùm. Cô nhìn Minh Tuấn, ánh mắt anh sáng rực rỡ như ánh đèn pha trong đêm tối. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch cụ thể,” cô nói, giọng điệu kiên quyết. “Điểm đến là đâu?” Minh Tuấn hỏi, tay anh không ngừng tạo ra những hình ảnh ma thuật trong không khí, chuẩn bị cho cuộc tấn công. “Cơ sở của Hội Bóng Tối nằm ở ngoại ô thành phố, nơi mà ít người qua lại. Đó là chỗ mà chúng ta có thể tìm kiếm thông tin,” Phương Anh đáp, sự tự tin trong giọng nói của cô khiến cả nhóm cảm thấy phấn chấn hơn. Ngọc Bích gật đầu, đôi mắt cô sáng lên với sự hào hứng. “Tôi có thể xâm nhập vào hệ thống bảo mật của họ. Nếu chúng ta vào được bên trong, tôi có thể lấy thông tin mà không bị phát hiện.” “Còn tôi sẽ bảo vệ các bạn,” Huy Hoàng nói, giọng anh trầm nhưng chắc chắn. “Tôi sẽ đứng ở ngoài để đề phòng bất cứ tình huống nào.” “Còn tôi sẽ cùng Ngọc Bích vào trong,” Minh Tuấn quyết định. “Nếu có bất kỳ rắc rối nào, tôi sẽ sử dụng sức mạnh của mình để giúp đỡ.” Cả nhóm đồng ý, và họ bắt đầu di chuyển về phía cơ sở của Hội Bóng Tối. Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng lòng họ tràn đầy quyết tâm. Phương Anh cảm thấy như những ký ức về cha mẹ mình đang dẫn dắt cô, thúc giục cô hành động. Khi đến nơi, họ đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, ánh đèn mờ nhạt lờ mờ từ bên trong. Ngọc Bích nhanh chóng bắt đầu thao tác trên thiết bị của mình, tìm kiếm lối vào. “Chỉ cần vài giây nữa thôi,” cô nói, ánh mắt chăm chú. Phương Anh và Minh Tuấn đứng gần đó, lắng nghe từng âm thanh. Bỗng, tiếng động lạ vang lên, khiến họ giật mình. “Có người!” Minh Tuấn thì thầm. “Phải nhanh lên!” Huy Hoàng nhấn mạnh, tay anh nắm chặt, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. Ngọc Bích cuối cùng cũng tìm ra cách. “Vào được rồi!” cô nói, giọng đầy phấn khích. Cánh cửa mở ra, cả nhóm lén lút tiến vào bên trong. Không gian bên trong tối tăm và ẩm ướt, nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của những bí mật đang chờ đợi. Phương Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hồi hộp và hồi tưởng về quá khứ. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm kiếm thông tin,” cô nói, quyết tâm trong ánh mắt. Minh Tuấn gật đầu, ánh sáng từ tay anh chiếu rọi vào những bức tường, giúp họ có thể nhìn rõ hơn. Ngọc Bích nhanh chóng lướt qua các thiết bị, tìm kiếm những manh mối có thể. “Có một máy tính ở đây,” Ngọc Bích chỉ vào một góc phòng. “Tôi có thể truy cập vào đó.” Phương Anh và Minh Tuấn đứng canh gác xung quanh. Một cảm giác hồi hộp bao trùm, như thể mọi thứ đang chờ đợi một cú sốc lớn. Ngọc Bích thao tác nhanh chóng, đôi tay cô lướt qua bàn phím như một nghệ sĩ điêu luyện. “Được rồi, tôi đã vào hệ thống,” cô nói, giọng có chút lo lắng. “Tôi sẽ tìm kiếm thông tin về cái chết của cha mẹ Phương Anh.” Cả nhóm nín thở, chờ đợi. Thời gian trôi qua từng giây như hàng giờ. Bỗng, Ngọc Bích thốt lên: “Có thông tin! Đây là một vụ án mà Hội Bóng Tối đã che giấu!” “Đọc nhanh đi!” Minh Tuấn thúc giục. Ngọc Bích đọc lớn: “Hai người đã phát hiện ra một kế hoạch lớn của Hội Bóng Tối liên quan đến di sản ma thuật. Họ đã bị… giết để bịt miệng.”Tim Phương Anh như ngừng đập, nỗi đau và sự tức giận trào dâng. “Chúng ta phải tìm cách công bố điều này!” cô thốt lên. “Cẩn thận!” Minh Tuấn cảnh báo, anh nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần. “Chúng ta không còn thời gian!” Ngọc Bích vội vàng sao chép dữ liệu vào thiết bị của mình. “Tôi gần xong rồi!” Phương Anh cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. “Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ!” Khi Ngọc Bích vừa hoàn thành, cánh cửa đột ngột mở ra, một nhóm người mặc đồ đen xuất hiện. “Bọn chúng đến rồi!” Huy Hoàng quát. “Chạy!” Phương Anh hô lớn, cả nhóm ngay lập tức lao về phía cửa thoát. Nhưng bóng tối đã bao trùm, và tiếng bước chân của kẻ thù ngày càng gần. Minh Tuấn đưa tay lên, ánh sáng từ lòng bàn tay anh bừng sáng, chiếu rọi vào những bóng đen đang tiến tới. “Đi nào!” anh hô, dồn hết sức vào bước chạy. Huy Hoàng đi đầu, bảo vệ cho Ngọc Bích và Phương Anh. “Chúng ta phải ra khỏi đây!” anh hét lên. “Đừng để chúng chặn!” Phương Anh vừa chạy vừa quát. Cô cảm nhận được sức mạnh trong lòng mình đang trỗi dậy, và cô biết rằng đây không chỉ là một cuộc chạy trốn, mà còn là cuộc chiến giành lại sự thật. Khi đến gần cửa thoát, một kẻ trong nhóm áo đen chặn đường họ. “Dừng lại!” hắn quát, ánh mắt hung dữ. “Chúng ta không thể dừng lại!” Phương Anh hét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô không thể để mọi thứ kết thúc ở đây. Cô sẽ chiến đấu vì cha mẹ mình. Cả nhóm dồn sức vào một cú xô mạnh mẽ, nhưng kẻ thù đứng vững, ánh mắt hắn lấp lánh sự xảo quyệt. “Các ngươi không thể thoát được đâu!” Phương Anh cảm nhận được sức mạnh ma thuật trong người, cô không thể để điều đó bị lãng phí. “Minh Tuấn, hãy giúp tôi!” cô nói. Minh Tuấn gật đầu, hai người cùng nhau dồn sức mạnh, ánh sáng từ tay họ tỏa ra mạnh mẽ, chiếu rọi vào kẻ thù. “Bây giờ!” anh quát. Bóng tối bị xua tan, kẻ thù lùi lại, và cả nhóm nhanh chóng lao ra ngoài. Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng họ đã trốn thoát. “Chúng ta phải đi ngay!” Huy Hoàng kéo mọi người chạy về phía chiếc xe đậu gần đó. Phương Anh thở hổn hển, nhưng lòng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc, và bí mật về cái chết của cha mẹ cô vẫn đang chờ đợi để được phơi bày. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được sáng tỏ. Khi họ lên xe, Phương Anh nhìn ra ngoài, cảm nhận được sự hồi hộp đang chờ đợi. “Chúng ta sẽ tìm ra tất cả,” cô thì thầm, ánh mắt rực rỡ. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ không để bóng tối chiến thắng. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...