Cuộc Đời Định Mệnh

Chương111: thi võ (7)

Cỡ chữ
Kít...ít….ít… chiếc ô tô phanh gấp ngay trước cửa ra vào của bệnh viện - Mau, mau mang giường lại đây – Đạt gọi to người trong điện thoại lúc nãy - Đây… - 2 y tá nam đẩy chiếc giường lại gần cửa xe, để Huy Anh bế nó đặt lên giường - Ai đây? – người trong điện thoại ban nãy hỏi - Người quen của em, anh báo với ba em một tiếng đi… còn anh – Đạt quay sang nhìn 1 anh y tá đang giữ chiếc giường – đưa em ý đi chụp CT, rồi gửi kết quả vào máy tính của tôi nhé - Dạ được – anh đó gật đầu rồi 2 người nhanh chóng đẩy chiếc giường đi - Để xe đó đi, xe có người cất hộ. Bọn mày đi theo chị y tá này lên phòng tao ngồi đợi nhé, tao phải qua đó xem mọi việc thế nào rồi – Đạt nói với Đức, Trí và Huy Anh rồi quay sang chị y tá – Dẫn bọn họ lên phòng giúp tôi! - Mời các anh đi lối này – chị y tá đó dẫn đường - Có gì thì báo ngay nhé – Đức dặn dò - Tao biết rồi, lên đó ngồi đợi đi – Đạt gật đầu rồi nhanh chóng chạy về hướng phòng chụp CT . . . - Con thấy thế nào? – ba Đạt cau mày - Xương bị gãy đã làm đứt gân – biểu hiện trên mặt của Đạt lúc này cũng vô cùng khó coi – Chắc có lẽ là do bị 1 quyền đá vào – anh thở dài rồi lắc đầu – Tội con bé quá! - Bắt buộc phải làm phẫu thuật nối gân ngay thôi, không thể đợi thêm được nữa – người trong điện thoại ban nãy lên tiếng, thì ra đó là trưởng khoa Xương khớp của bệnh viện, tên Khải – Người nhà của cô bé có ở đây không? Cần phải có sự đồng ý của họ thì cuộc phẫu thuật này mới thực hiện được - Không có… quen An gần 1 năm mà vẫn không hề hay biết ba mẹ của em ý là ai – Đạt lắc đầu - Chúng ta không thể tự quyết định được đâu – Khải phản đối - Phải làm cách nào bây giờ? Đợi em 1 lát… - Đạt chạy ra ngoài . - Mày… sao rồi? – Huy Anh giữ chặt vai Đạt ngay khi anh bước vào phòng - Bọn mày cần phải xem cái này – anh tiến tới chiếc máy tính bàn và khởi động - Cái gì đây? – Đức cau mày - Nhìn thấy không? Gân tay bị đứt rồi, do cái xương bị gãy đâm vào – Đạt khoanh tròn lên phần giữa trên màn hình - Đứt gân? Giờ phải làm sao? – Huy Anh hốt hoảng – Sẽ không có chuyện gì chứ? - Phải phẫu thuật khẩn cấp, nếu không thì… sau này cánh tay này sẽ không thể dung được – Đạt ngập ngừng - Phẫu thuật sao? – Trí nhìn kĩ lại màn hình – Mặc dù em không hiểu rõ về ba cái này lắm, nhưng xem chừng có vẻ nghiêm trọng đấy - Phẫu thuật? Không thể dùng tay được nữa? – Huy Anh đổ mồ hôi lạnh – Vậy… phải làm sao? - Phải có được sự đồng ý từ người nhà bệnh nhân… mà… An đã bao giờ tiết lộ về gia đình đâu? – Đạt khó xử - Ý kiến người nhà sao? – Đức trầm ngâm - An sao rồi? – Huy, Mai Anh, Phương, Trang, Trí và Hải chạy ùa vào phòng - Anh… An sao rồi? – Trang lắc tay Đạt hỏi - Gân tay bị đứt rồi, buộc phải làm phẫu thuật nối gân gấp – Đạt trả lời - Vậy thì sao còn không mau làm phẫu thuật đi? – Mai Anh sốt ruột - Phải có sự đồng ý của gia đình… mà làm cách nào để liên lạc với gia đình của An đây? – Đạt hỏi ngược lại - Gia đình của An? – Mai Anh và Huy giật nảy - Nếu không có cách nào liên lạc được thì để tao ký vào đơn đồng ý phẫu thuật… không thể chờ được nữa… nếu bị phế thì phải làm sao đây? – Huy Anh dường như không thể kiên nhẫn mà đợi chờ thêm, nắm lấy cổ áo của Đạt, cáu kỉnh – Mau… để tao kí vào đơn đó - Bình tĩnh đi Huy Anh… đây không phải là lúc để gây sự đâu! – Huy và Đức gỡ Huy Anh ra khỏi Đạt rồi đẩy anh xuống cái ghế sofa ngay cạnh - Chúng mày… không hiểu được đâu… nếu không mau lên thì cánh tay đó… mất đi nó thì khác gì cướp đi sinh mạng của 1 người lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết chứ? – Huy Anh ôm mặt - Cái đơn đó… để ta kí cho, ta là ba của con bé – ba nó cùng Lâm và Long bước vào phòng - Ba Linh… - Đức ngỡ ngàng, Mai Anh hốt hoảng - Chú… - Huy không tin vào mắt mình - Đây là… - mọi người trong phòng đều bất ngờ - Ta có đủ tư cách để kí vào đơn đồng ý phẫu thuật cho con gái mình chứ? – ba nó hỏi - Chú… có… nhầm không vậy? – Đạt lắp bắp - Đúng là ba của An đó, đưa đơn cho chú ý kí rồi mau chóng phẫu thuật cho An đi… đừng phí phạm thời gian nữa – Huy nói - Đây là đơn ạ… chú… kí vào đây – Đạt chỉ tay vào góc tờ giấy, dường như anh vẫn chưa tin những gì đang xảy ra xung quanh - Xong rồi… mong mọi người sẽ cố hết sức giúp con bé… nó mà có mệnh hệ gì… người làm cha như tôi cũng… - ba nó xúc động - Cháu sẽ cố hết sức – Đạt gật đầu lia lịa rồi chạy vội tới phòng họp - Chuyện này… là sao chứ? – mọi người vẫn chưa hết ngạc nhiên - Tao sẽ giải thích sau… giờ thì mau tới chỗ An đi – Đức nói rồi dẫn đường tới chỗ nó đang nằm . . - Mọi người chờ ngoài này nhé! Tao phải vào trong đây! – Đạt trấn an - Mọi việc sẽ ổn chứ? – Lâm hỏi thay cho ba nó - 90%... anh yên tâm đi, mọi người sẽ cố hết sức, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu – Đạt nói rồi chạy vào trong phòng phẫu thuật, hôm nay, anh sẽ là trợ tá chính . 5 phút . . 10 phút . . 15 phút . . Rồi . . 20, 30 phút trôi qua .

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...