Con Kiến Hôi

Chương27

Cỡ chữ
Ta hoảng hốt khi cảm nhận được có một dòng nước ấm xóa tan mọi đau đớn. Là thần của ta ban phát lòng tốt. Nàng ấy đến để cứu ta. Ý thức của ta đã trở lại, trước mắt hình như là ngôi đền đổ nát nơi mà ta và thần linh lần đầu gặp mặt. Ta nói với thần linh như vậy. Thần linh hình như không nhớ gì.

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...