Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý
Chương75
Cỡ chữ
Đừng quay đầu lại (năm)
Vu Mạn Di học được quá nhiều thứ từ Tống Kỳ, anh cũng cho cô rất nhiều lần đầu tiên. Từ Tống Kỳ, cô còn học được rằng một việc có thể làm bằng nhiều phương pháp.
Phương pháp đó có liên quan đến tính cách của một người, cũng có liên quan đến mục đích cuối cùng. Nhưng rõ ràng mục đích hôm nay của anh không đơn giản như lần trước.
Một tay anh đỡ dưới đầu gối cô, tay kia đỡ lưng cô, lại vuốt từ xương sống lên đến gáy. Không biết áo của cô trượt xuống sàn nhà bằng cách nào, chỉ còn lại chiếc váy dài hai dây bên trong, lộ ra bờ lưng và vai cô. Làn da lộ ra mịn màng lại lạnh lẽo, nhưng nơi đầu ngón tay anh lướt qua lại nóng lên rất nhiều.
Anh không chạm vào mặt cô, nhưng mặt cô cũng bắt đầu nóng lên. Cô không định nói gì, nhưng một âm thanh khe khẽ lại phát ra từ cổ họng cô, nếu không ghé sát vào tai cô, anh cũng không nghe thấy được.
“Em muốn nói gì?” Tống Kỳ quay đầu, áp môi vào tai cô, cố tình hỏi.
Tàn dư phong kiến như cô thì có thể nói gì chứ? Bước cuối cùng này đến quá đường đột và bất ngờ. Anh lại xóc cô lên một chút, để cô ôm cổ anh vững hơn, Vu Mạn Di lại vùi mặt vào vai anh, cả người căng cứng, áp vào anh sát đến mức người ta không rõ cô đang phối hợp hay kháng cự.
Sao lúc nào cũng phải dỗ dành, sao chuyện gì cũng phải dỗ dành? Tống Kỳ bất lực lắc đầu. Cô ôm anh quá chặt, anh cũng không cần đỡ đầu gối cô mà một tay áp lên lưng cô, tay kia vuốt tóc cô, ngón tay anh luồn vào mái tóc đen của cô, nhẹ nhàng vuốt xuống lưng cô.
Vuốt nhẹ một cái đã thả lỏng, cuối cùng biến cô từ một món trang sức cứng ngắc thành một món trang sức mềm mại. Cô vùi mắt vào cổ anh, hàng mi lướt qua da anh, mí mắt nóng hổi.
“Không phải em đã đọc sách rồi à?”
Đọc sách và thực hành không giống nhau.
“Ngẩng đầu lên.”
Cô không muốn.
Nhiều khi Vu Mạn Di không hiểu được Tống Kỳ, anh quá mâu thuẫn, lúc nào cũng vừa nghiêm khắc vừa dịu dàng, vừa hờ hững vừa cẩn trọng, ngay cả giờ phút này cũng như vậy. Anh rất kiên nhẫn dỗ dành cô, áp môi vào tai cô, từng câu từng chữ tháo gỡ hàng phòng vệ của cô, nhưng bàn tay lại v**t v* càng lúc càng mạnh, năm ngón tay luồn vào tóc cô, cuối cùng có một cử động thật mạnh, cô không kìm nén được tiếng động phát ra từ cổ họng, lại đột ngột ngẩng đầu.
Anh đã ngồi trên giường, cô lại ngồi trên đùi anh, làm tầm mắt của cô cao hơn anh một chút. Anh rút tay ra khỏi tóc cô, lại áp tay vào sau đầu cô, làm cô cúi người, cứ như cô tự nguyện áp vào môi anh. Eo của cô mềm nhũn, lại bị một tay anh nắm chặt, áp eo cô vào bụng anh.
Sao thân thể con người lại vừa khít với nhau như vậy chứ?
Vu Mạn Di không trốn chạy nữa, anh khởi xướng hết thảy, sau đó cô bắt đầu tự tìm tòi. Cô vươn tay ôm vai anh, eo nâng lên mà cổ lại hạ xuống, cô cúi đầu hôn anh, áp môi vào môi anh theo bản năng, lúc này cô mới biết phương pháp trước kia của mình đã sai.
Thì ra hôn là hành vi theo bản năng của thân thể, không xuất phát từ ý chí hay sự kiềm chế. Cô vừa rơi nước mắt vừa liều lĩnh hôn anh, tay anh tiếp tục xoa lưng cô trấn an, trong lúc cô thở, anh cọ cằm lên gáy cô, nhỏ giọng hỏi: “Em khóc cái gì?”
Cô không biết mình bị cái gì, chỉ biết ôm anh thật chặt, tiếp tục hôn, hôn mệt rồi lại vừa khóc vừa nói: “Tống Kỳ, anh đừng đi được không?”
“Không phải anh đang ở đây à?”
Anh hướng dẫn cô đến đây là cùng, phần còn lại thì cô phải tự lực cánh sinh. Vu Mạn Di thật ngoan cố, bị anh đè xuống rồi còn ngoan cố chống cự, cứ như đây là bước cuối của câu chuyện, không đi đến bước này thì câu chuyện sẽ không tiếp tục được.
“Anh không thích em sao?”
“Anh thích em, anh thích em nhất.”
“Không được, anh chỉ được thích một mình em thôi.”
Cô dùng mu bàn tay lau nước mắt, lòng bàn tay vẫn còn vết sẹo cũ do bị thước đánh vào. Tống Kỳ cúi đầu hôn lòng bàn tay cô, lại hôn lên khóe mắt ướt nhẹp của cô.
Vào thời khắc cuối cùng, Tống Kỳ tin mình đã dạy hết tất cả những gì mình biết cho cô, cũng cho cô tất cả những gì tốt nhất của mình.
Cô là Vu Mạn Di, được nuôi dưỡng như một món hàng sau khi cha mẹ mất sớm, lớn lên theo nề nếp gia phong của nhà họ Vu, lại bị vứt bỏ như tàn dư của thời đại cũ. Nhưng ngày đó đi thả diều, tàn dư này đã đưa ra một quyết định rất quan trọng, cô cứu một người vốn được định đoạt phải chết. Tống Kỳ chưa từng nghĩ mình là ân nhân hay quý nhân của Vu Mạn Di, thậm chí đoạn đường đời mà anh lấy trộm được là do Vu Mạn Di cho anh. So sánh với điều đó, sự giúp đỡ anh dành cho cô cực kỳ nhỏ bé.
Anh phải cảm ơn Vu Mạn Di mới đúng, không phải Vu Mạn Di cảm ơn anh. Cô thúc đẩy anh làm nhiều việc thật sự tạo nên thay đổi lớn, thay vì lặng lẽ chết đi dưới bờ ruộng chỉ vì một phút bốc đồng. Cô giúp anh dành nhiều thời gian bầu bạn với người thân đã nuôi lớn mình, mặc dù những ngày đó cũng khẩu chiến và cãi nhau rất nhiều. Cô trả cho anh rất nhiều nụ cười và niềm vui, cho phép một người không được chứng kiến sự trưởng thành của chính mình được chứng kiến sự trưởng thành của người khác, lại nhìn thấy nhân tính bền bỉ nhất có thể sinh sôi trên mảnh đất mà ba đời nhà họ Tống đã ra sức bảo vệ…
Tống Kỳ vẫn nghĩ Vu Mạn Di dũng cảm hơn anh nhiều. Anh chỉ phải lăn lộn trong giai cấp xã hội mà mình sinh ra, còn Vu Mạn Di đã gặp vô vàn kiếp nạn trên đường đi, anh từ đứng ngoài quan sát đến rung động, từ nhúng tay vào đến rút lui. Bây giờ cô đã trưởng thành, anh cũng có thể yên tâm.
Cô đã khóc từ lúc bắt đầu đến giờ, cứ như anh làm chuyện gì đó không thể tha thứ được. Sau đó cơn đau dịu xuống, cô mới ý thức được đây là chuyện tốt, là chuyện làm người ta vui vẻ. Tống Kỳ rất chu đáo, sau khi phát hiện sau tai của cô phản ứng mạnh, anh liên tục hôn và chạm vào nơi đó. Lúc không dỗ dành được, anh để lộ sự hư hỏng mà ngày thường anh giấu kín, nắm lấy cổ chân cô, kéo cô vào lòng. Anh mạnh mẽ như vậy, giống hệt lúc kéo cô xuống bờ ruộng, anh nắm cổ chân và cổ tay cô đến mức chúng bầm tím.
“Anh thật đáng ghét!” Vu Mạn Di vừa giãy dụa vừa mắng anh theo đúng quy trình quen thuộc.
Mắng cũng vô ích, anh còn ăn nói đáng ghét hơn: “Không phải em đòi anh cho súng sao?”
Đêm nay quá dài, anh liên tục trêu chọc cô, cứ như mặt trời sẽ vĩnh viễn không mọc. Qua nửa đêm, Vu Mạn Di không chịu được nữa, đành ôm vai anh van xin: “Tống Kỳ, bỏ đi, còn có lần sau mà.”
Nửa năm qua, cô càng ngày càng kiêu căng và ngang ngược, lúc nào cũng nổi giận với anh, hoặc là mè nheo với anh, không ăn nói nhỏ nhẹ như trước kia. Tống Kỳ bật cười, rốt cuộc cũng dừng lại một chút, ghé vào tai cô yêu cầu: “Vậy em van xin dễ nghe một chút, nói lời anh thích nghe thì hôm nay sẽ kết thúc.”
Làm sao cô biết cái gì là dễ nghe, hay là Tống Kỳ thích nghe lời nào? Hai người họ đối mặt, ga giường dưới thân thể của Vu Mạn Di đã ướt đẫm.
“Thật ra em đã nói rồi.” Tống Kỳ ghé đến gần cô, đầu ngón tay mơn man bờ môi và gò má cô. Vết chai vì luyện bắn súng lướt qua làm da cô khô khốc lại đau đớn, anh giữ lấy cằm của Vu Mạn Di, xoay mặt cô sang một bên, nhỏ giọng nhắc nhở, “Em gọi anh là anh trai đi.”
Vu Mạn Di tức giận xoay mặt ngược lại. Lúc đó cô gọi anh là anh trai chỉ là giả vờ, là để làm chuyện cấp bách, vậy mà anh lại lén lút hưởng thụ sao?
“Xấu hổ à?”
Tống Kỳ không giữ mặt cô nữa, cười một hồi, anh lại nằm xuống, kéo cô lên người mình. Vu Mạn Di giận dỗi nhắm mắt, nghe anh nói: “Anh trai, anh tôi, anh… Không phải chính miệng em gọi vậy sao? Anh đâu có bắt em gọi. Sao bây giờ lại không được?”
Anh bắt chước cách nói chuyện của cô, kéo dài chữ “anh”, Vu Mạn Di phát âm như vậy bao giờ chứ? Cô cố chấp ngậm miệng, cắn răng, áp tai lên ngực anh, nghe tiếng nhịp tim chậm rãi lại sâu thẳm của anh, từng nhịp làm màng tai cô rung động, khiến nhịp tim cô cộng hưởng.
Anh không hành hạ cô nữa, cô cũng không nói gì, nhịp tim tạo nên tiết tấu rất êm dịu, Vu Mạn Di mệt mỏi, không bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ. Thân thể anh bằng phẳng lại to lớn, đúng là có thể nằm trên người anh. Tống Kỳ kéo chăn đắp lên người cô, hôn đỉnh đầu cô, lại đưa tay tắt đèn.
Tiếng hít thở của hai người họ khe khẽ, anh nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên ngực mình, hôn một cái. Trong lúc tay chân cử động, một tiếng “anh trai” rất khẽ phát ra từ cổ họng cô.
Sau này Vu Mạn Di nhiều lần hồi tưởng về đêm đó, cảm thấy từ nơi xa xôi, vận mệnh đã cho họ quá nhiều món quà. Chẳng hạn như, về bản chất, giữa cô và Tống Kỳ không có nỗi tiếc nuối nào.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...