Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương67

Cỡ chữ
Làm nên tên tuổi (bốn) Lâu rồi Vu Mạn Di không mơ thấy ngọn lửa đêm đó, nhưng trong giấc mơ đêm nay, ngọn lửa bùng lên trong dinh thự nhà họ Vu ngày đó nhanh chóng quét qua, thay vào đó là giấy tiền vàng mã bay rải rác trên bầu trời của dinh thự nhà họ Du, từng đốm nhỏ điểm xuyết vào bầu trời đêm, từng khe hở đều rỉ máu, lửa và tiếng kêu gào thảm thiết. Nhà họ Vu cực kỳ thối nát, nhưng sự thối nát của họ không lấy được mạng của cô. Nhưng Du Tiểu Thanh lại chết rồi, cái chết của cô ấy không thể vãn hồi được, một mình treo cổ trong phòng ngủ trống rỗng, cô ấy đã tuyệt vọng biết bao khi đá ngã chiếc ghế, đau đớn biết bao khi ngạt thở? Một mùa hè lại một mùa đông ghé qua Thiệu Hưng, tuyết đầu năm lại rơi trên mặt sông, ai sẽ nhớ đến Du Tiểu Thanh có vết bớt hình cánh hoa trên mặt, đứng trên cây cầu đá nhìn hoa rơi? Vu Mạn Di tỉnh giấc trên chiếc gối ướt đẫm, thấy trần nhà xa lạ, giường cũng xa lạ. Trong không khí có mùi dầu máy, cửa phòng khép hờ, bên ngoài có giọng nói của hai người đàn ông. “…Ở lại công ty động cơ điện cũng không phải là cách, làm gì có cô gái nào sống ở nơi này, huống hồ chi chúng ta cũng không phải công ty động cơ điện.” Là giọng nói trầm thấp với khẩu âm Đông Bắc chuẩn mực của Đại Lỗi. Vu Mạn Di nằm nghiêng lắng nghe, cảm thấy giọng Đông Bắc khi u sầu nghe còn buồn bã hơn các khẩu âm khác. “Vậy chỗ của tôi thì tốt lắm à?” Giọng nói của Tống Kỳ mệt mỏi, “Người gác cổng ở ký túc xá của cô ấy đang thu dọn, giường bị đập nát hết rồi, người ta thu dọn xong thì cô ấy sẽ quay về đó.” Có tiếng bật lửa, mùi dầu máy lại pha trộn thêm mùi khói. Vu Mạn Di nhớ lại đêm đó trùng phùng với Tống Kỳ, cô ý thức được Tống Kỳ chưa từng thật sự ngừng hút thuốc, chỉ là anh không hút trước mặt cô thôi. “Bạn anh ở nhà máy nói thế nào?” “Hỏi giúp rồi.” Đại Lỗi nói, “Cô gái tên Vưu Hồng kia vốn là con gái của vợ ba trong một gia đình ở Dương Châu, vợ lẽ đó được chuộc về từ nhà thổ.” “Nạp thiếp đã là chuyện từ đời nào rồi, họ vẫn không chịu dừng lại à?” “Vưu Hồng theo mẹ vào nhà họ Vưu, bắt đầu học vẽ, Vưu lão gia cũng bằng lòng bồi dưỡng, phát hiện cô ấy có tài năng thật. Nhưng giờ này năm ngoái, Vưu lão gia chết bất đắc kỳ tử, chính thất nhà họ Vưu lại…” Giọng nói của Đại Lỗi hơi do dự. “Bỏ đói vợ ba đến chết.” Vu Mạn Di nhắm mắt, trái tim quặn thắt từng cơn. Cô chợt nhớ lần đầu cãi nhau với Vưu Hồng, cô ấy đã thốt ra: Ai mà chẳng thấy cái tên của tôi rất rẻ rúng. Vưu Hồng rất êm tai. “Chuyện này mà làm lớn lên cũng bị người ta dị nghị, cho nên họ cũng không dám quá tay với Vưu Hồng nữa. Mà cậu cũng biết chế độ công nhân nô lệ (*) ở xưởng dệt Nhật Bản kia đúng không? Họ thích tuyển mấy cô gái nhà nghèo ở vùng Giang Tô và Chiết Giang, đầu tiên là đưa cho ba mẹ họ một khoản tiền, nói đến Thượng Hải sẽ được ăn ngon sống tốt, nhưng khi thật sự đến rồi, họ bị bóc lột sức lao động đến chết trong xưởng dệt.” (*) Là những lao động bị lừa bán hoặc ký khế ước dài hạn cho các xưởng dệt, xưởng sợi, đặc biệt là các nhà máy do người Nhật mở ở Thượng Hải trước năm 1949. Họ gần như mất tự do, làm việc trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, không được nhận tiền công, gần giống lao động c**ng b*c. “Nhà họ Vưu biết tình hình trong xưởng dệt đó mà vẫn ký khế ước bán Vưu Hồng vào làm công nhân nô lệ, kéo dài năm năm. Nhưng trên đường đến Thượng Hải, cô ấy chạy đi, không biết làm thế nào mà lại sống sót qua nửa năm, sau đó thi đậu vào Thương vụ Ấn thư quán. Tiếc là không trốn được lâu hơn, lại bị phát hiện rồi.” “Đồn cảnh sát có giải quyết không?” “Không giải quyết được, người ta có lý, xưởng dệt đóng thuế nhiều, khế ước cũng có hiệu lực pháp lý. Trước kia, ba mẹ của một nữ công nhân nọ báo cảnh sát chuyện xưởng dệt bóc lột sức lao động của cô ấy, họ cũng mặc kệ.” “Bán bao nhiêu tiền? Có chuộc được không?” “Không đơn giản vậy đâu.” Xem ra Đại Lỗi rất tường tận, “Tiền trên khế ước không nhiều, nhưng công nhân nữ vào xưởng dệt bị bóc lột vô cùng tàn nhẫn, một năm có thể thu lại khoản tiền gấp mấy chục lần số vốn bỏ ra, nói gì đến năm năm. Muốn chuộc người thì chúng ta phải bỏ tiền ra, nhưng không phải số tiền trên khế ước mà là số tiền cô ấy có thể kiếm được cho xưởng dệt trong năm năm, không cách nào tính toán ra khoản tiền đó.” Làm sao bây giờ, rốt cuộc nên làm gì đây? Vu Mạn Di mở mắt nhìn lên trần nhà, ý thức được Tống Kỳ đã hỏi hết những điều mà cô muốn hỏi. “Không phải dạo này đang có một cuộc đình công rất rầm rộ sao?” Tống Kỳ chợt hỏi chuyện mà Vu Mạn Di chưa từng nghĩ đến, “Sao xưởng dệt Nhật Bản này lại đoàn kết thế, chưa từng nghe công nhân ở đó tham gia đình công?” “Tôi thật sự chưa nghe qua chuyện này.” Đại Lỗi nói, “Tôi sẽ đi hỏi giúp cậu.” Lời này phát ra, theo sau là tiếng kéo ghế, Vu Mạn Di phát hiện Đại Lỗi đã đứng lên xuống lầu. Ngoài cửa lại yên tĩnh một hồi, hình như Tống Kỳ đã dập tắt điếu thuốc, phủi phủi quần áo, tiếng bước chân của anh đến gần chỗ cô nằm. Trước đây bị thương, anh cũng nằm ở chỗ này, chiếc chăn mà Vu Mạn Di đắp cũng là chiếc chăn mà trước đây anh đã đắp. Cánh cửa phòng nhỏ xíu bị đẩy ra, anh đứng trước cửa, thấy Vu Mạn Di nhìn vào mắt anh, anh mới biết cô đã thức dậy và nghe hết cuộc trò chuyện vừa rồi của hai người họ. Căn phòng thật sự rất nhỏ, trong phòng chỉ có đủ chỗ cho một chiếc ghế, sau đó là chiếc giường ngủ. Vu Mạn Di mở mắt nhìn Tống Kỳ kéo ghế đến, ngồi bên cạnh giường, lại đưa tay cầm lấy cánh tay đang thò ra khỏi chăn của cô. Anh cầm hộp thuốc trên bàn lên, nói với cô: “Vừa rồi bôi cho em được một chút, nhưng em ngủ, sợ làm em tỉnh giấc. Cong tay lại một chút.” Vu Mạn Di im lặng làm theo hướng dẫn của anh, đưa khuỷu tay ra ngoài, nhìn thuốc mỡ màu trắng được bôi lên, thân thể hơi đau, đại não cũng chậm chạp phản ứng. “Gặp ác mộng à?” “Không hẳn.” “Nghe em nói mớ.” “Em mơ thấy em và chị Du ngồi trong hốc cây.” Giọng nói của Vu Mạn Di hơi ngẩn ngơ, cũng không phân biệt rõ giữa mơ và thực, “Cứ như chuyện kiếp trước.” Nước mắt lại chảy ra trong vô thức. Vu Mạn Di nhắm mắt kìm nén một hồi lâu, buồn bã nói: “Tống Kỳ, sao em lại khóc nhiều thế, sao em lại hay khóc vậy chứ? Thật vô dụng.” Băng gạc quấn quanh cánh tay cô, vết thương trên đùi lại nhoi nhói. Cảm giác của Vu Mạn Di hồi phục theo dòng nước mắt của cô, cho nên có lẽ khóc cũng không phải chuyện xấu, khóc là cách đánh thức thân thể. Tống Kỳ đẩy ghế ra sau, đầu gối bên phải chạm đất, anh ra hiệu cho Vu Mạn Di ngồi dậy. Cô ngồi thẳng dậy, tà sườn xám rũ xuống bên chân, để lộ ra đầu gối bầm tím lại sưng đỏ. Anh đưa tay nắm lấy cổ chân cô, kéo chân cô cho ngang bằng với đầu gối của anh. Sau khi quan sát vết thương một lát, Tống Kỳ nói: “Vừa rồi khử trùng không kỹ, em cố chịu một chút.” Trên bàn còn có một chai thuốc khác, thấy anh mở nắp, Vu Mạn Di mới biết đó là cồn khử trùng. Khi anh xử lý vết thương, cô khẽ nhíu mày, lúc quá đau đớn, cô vươn tay nắm lấy vai anh. Căn phòng cũ kỹ, ánh đèn u ám, lúc nào họ cũng ở riêng với nhau trong không gian chật chội và ảm đạm. Cô rũ mắt nhìn Tống Kỳ cúi đầu, lông mày, sống mũi, lông mi, góc độ này giống hệt như lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trên tầng hai của dinh thự nhà họ Vu. “Có đau không?” Tống Kỳ hỏi cô. “Không sao.” Vu Mạn Di nói, “Ngày đó anh trúng đạn có đau không?” “Cũng không sao, lúc làm phẫu thuật thì có dùng thuốc tê, không đau lắm.” “Vậy trước khi dùng thuốc tê thì sao?” “Lo chạy nên không nhớ lắm.” Bàn tay cầm nhíp của Tống Kỳ dừng lại, anh nghĩ ngợi, “Nhưng anh nhớ là có máu, không nghĩ một người có thể mất nhiều máu như vậy, nửa người toàn là máu.” “Anh cũng biết dùng súng à?” “Ừ, sao em biết?” “Chạm vào tay anh là có thể nhận ra.” “Đúng rồi, người nhà của anh đều phải học cách dùng súng, học cưỡi ngựa, ông nội của anh cũng đâu phải quan văn.” “Vậy anh dạy em đi.” Tống Kỳ ngẩng đầu nhìn cô: “Cái gì?” “Dạy em cách dùng súng.” Vu Mạn Di nói, “Em muốn giết hết bọn họ.” Giọng nói của cô nhàn nhạt, sắc mặt lại bình thản. Tống Kỳ nói chuyện với cô thật lâu, vốn dĩ muốn giúp cô thả lỏng thần kinh, trong lúc họ trò chuyện thoải mái, anh cũng nghĩ cô đã hồi phục. Anh không trả lời nữa, chỉ cúi đầu quấn băng gạc quanh đầu gối của cô. Sự im lặng của anh cho Vu Mạn Di thời gian để bình tĩnh lại, thời gian quấn băng gạc dài quá đáng, cuối cùng cũng băng xong, Tống Kỳ lại thấy một giọt nước mắt rơi xuống. Giọt nước mắt rơi xuống băng gạc, thấm vào lớp máu đã đông lại bên dưới. Tống Kỳ ngẩng đầu, thấy rốt cuộc ánh mắt của cô cũng đã có cảm xúc, anh thở phào nhẹ nhõm. Tay của cô vẫn nắm lấy vai anh, chậm rãi nắm chặt vai áo của anh, tạo ra rất nhiều nếp nhăn. “Khó khăn lắm em mới…” Cô dừng lại, không thể nhịn được nữa, “Khó khăn lắm em mới có thêm một người bạn…” “…Em vẫn quá yếu đuối, em tưởng mình có thể tự vệ, có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân là đủ rồi. Em tưởng mình không chọc giận người khác thì người khác sẽ không chọc giận em. Nhưng đâu đâu cũng có mấy con chó ăn thịt người độc ác, không hại em thì cũng hại bạn em. Phương Thiên nói em không biết tranh giành, hình như biết tranh giành là không đủ, sau này em sẽ không chỉ tranh giành mà còn đánh, cướp, em muốn đốt hết tất cả dinh thự nhà họ Vu và dinh thự nhà họ Du trên đời này, đốt chết mấy con chó độc ác cưới vợ lẽ, bán con gái. Đốt không chết thì sẽ đập nát nhà của chúng, vùi chúng xuống đất vàng và bùn lầy!” Lần này, Tống Kỳ không ngăn cản cô, anh lại nói: “Được, chúng ta cùng nhau làm chuyện này.” Vậy là cô quay về câu hỏi cũ: “Vậy anh sẽ dạy em bắn súng chứ?” “Em nghỉ ngơi trước đã.” “Anh hứa với em trước đi.” Không lay chuyển được cô, anh đành gật đầu: “Được, anh sẽ dạy em.” Vết thương của cô đã được xử lý xong, nước mắt cũng đã khô, rốt cuộc cô cũng nằm xuống giường. Cô quá mệt mỏi, nhắm mắt lại chưa bao lâu đã chìm vào giấc ngủ, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tay áo của Tống Kỳ, dù thế nào cũng không cho anh rời đi. Vậy là anh chỉ có thể ngồi bên giường của cô, tựa vào đầu giường, mệt mỏi nhắm mắt lại. Anh vươn bên tay không bị cô giữ lại, kéo chăn lên vai cô, lẩm ba lẩm bẩm lần đầu trong đời. “Vu Mạn Di.” “Anh biết làm sao với em bây giờ?” * Hôm sau Vu Mạn Di tỉnh giấc, Tống Kỳ không còn ở đó nữa, trên bàn có vài vật dụng hàng ngày, anh đã mang từ nhà đến cho cô. Vu Mạn Di rửa mặt trong phòng ngủ chật hẹp, sau đó dùng khăn ẩm miết thẳng nếp nhăn trên quần áo, lúc cô xuống lầu, Đại Lỗi đang lau máy dưới tầng trệt. “Cô Vu.” Giọng nói của anh ta thận trọng, “Chào buổi sáng.” “Chào buổi sáng.” Vu Mạn Di lên tiếng, phát hiện giọng nói của mình hơi khàn. Cô hắng giọng, lại hỏi Đại Lỗi, “Có nước không?” Anh ta vội vàng đưa một ly nước cho cô. Uống hết ly nước này, cô cũng cảm thấy khá hơn nhiều. Tiệm máy dưới tầng một đã mở cửa, ngoài cửa lại là phố xá bận rộn buổi sáng sớm. Trông ai cũng bộn bề công việc, rất nhẹ nhàng, không chất chứa tâm sự, không biết hôm qua đã có một cô gái bị bắt đi, giống như lúc Du Tiểu Thanh chết, cũng không có người nào biết. “Tôi còn phải đến nhà xuất bản.” Vu Mạn Di nói. “Đi cẩn thận.” Đại Lỗi ít nói lại thận trọng. Tầng trệt có một tấm gương, nhưng tầng một không có gương. Vu Mạn Di đứng trước gương chải tóc một lát, mặc áo khoác, sau đó rời khỏi công ty động cơ điện, hòa vào dòng người bên ngoài… Trông cô rất bình thường, ngoại trừ sắc mặt hơi mệt mỏi. Chuyện của Vưu Hồng đã lan ra khắp Ban Biên dịch, truyền đến Tổng văn phòng sát vách tòa nhà Ban Biên dịch. Dường như người nào cũng tò mò về dáng vẻ của Vu Mạn Di khi đến nhà xuất bản, dù sao tối hôm qua cô cũng được bạn mình đưa đi, nhiều người còn nghĩ có lẽ hôm nay cô sẽ không đến. Nhưng cô đã đến, đi qua cửa chính, vẫn mặc bộ quần áo tối qua, sạch sẽ chỉnh tề, tóc tai cũng gọn gàng. Đi được mấy bước trên sảnh chính, cô đã gặp được người của Ban Mỹ thuật, người đó vội vàng thông báo với cô: “Cô Vu, giám đốc tìm cô.” “Được, tôi biết rồi.” Giọng nói của cô còn bình tĩnh hơn vẻ bề ngoài. Ban Mỹ thuật cũng nằm trong tòa nhà trụ sở chính, cô điềm nhiên đi vào văn phòng của giám đốc, ngồi xuống ghế sofa cùng mấy lãnh đạo cấp cao. Chuyện này mà báo đến đồn cảnh sát đã rất khó giải quyết, đương nhiên nhà xuất bản cũng bó tay toàn tập. Vị giám đốc kia rót một tách trà cho Vu Mạn Di, sau đó hỏi thăm cặn kẽ chuyện tối qua. Mặc dù ông ấy đã nghe người gác cổng ký túc xá nói một chút. “Các ông có làm gì được không? Dù sao cô ấy cũng là nhân viên của Ban Mỹ thuật.” Vu Mạn Di hỏi nhưng gần như không có hy vọng, hình như bây giờ cô rất khó lòng đặt hy vọng vào người khác. Đúng như dự đoán, giám đốc lau mồ hôi, nói: “Chuyện này thì biết làm gì bây giờ? Một đám người cầm cọ vẽ, chẳng lẽ đi vào xưởng dệt bắt người sao? Đạo lý thì phải nói với người có lý lẽ chứ.” Vu Mạn Di gượng cười, cũng không bất ngờ chút nào. “Vậy tôi bảo người gác cổng sửa lại ký túc xá… Tối qua cô ở đâu?” “Nhà của bạn tôi.” “Vậy cô ở đó thêm mấy ngày nữa đi. Sàn nhà bị đập nát rồi, sửa lại cũng phải mất mấy ngày… Có sợ không? Hay là tôi cho cô nghỉ phép hai ngày?” Vu Mạn Di liếc mắt nhìn giám đốc, thấy bộ dạng của ông ấy cũng hơi khổ sở, có vẻ đấu tranh giữa nhân tính và tư bản. Cô dời mắt, nói: “Tôi cần nghỉ hai tuần, tôi cũng bị bọn chúng đánh, phải đến bệnh viện.” “Chậc, ừm… Chậc, được, được, nghỉ ngơi, phải nghỉ ngơi.” Trong lúc hờ hững, Vu Mạn Di càm giác được niềm vui lạ thường khi lên tiếng yêu cầu chuyện gì đó, cô dễ dàng hỏi, đối phương dễ dàng cho. Nói chuyện với giám đốc xong, cô rời khỏi văn phòng của ông ấy và ra khỏi Thương vụ Ấn thư quán giữa ánh nhìn chằm chằm của đồng nghiệp, chậm rãi trở lại ký túc xá của Ban Biên dịch. Đồng nghiệp đều đã đi làm, trong ký túc xá không có ai. Cửa phòng của cô và Vưu Hồng đã bị đập nát, Vu Mạn Di đi vào, thu dọn đồ đạc của mình vào vali, gói mấy món đồ không bị lấy đi hay đập nát của Vưu Hồng vào một tấm vải. Cô nghĩ, đợi đến khi Vưu Hồng trở về, cô ấy vẫn có thể dùng những món đồ này, cô ấy còn ít mua đồ mới hơn cả Vu Mạn Di. Vu Mạn Di kiên quyết tin rằng Vưu Hồng sẽ trở về, cô chưa từng chắc chắn như vậy, ngay cả khi thi vào Thương vụ Ấn thư quán. Cô cầm vali và túi xách rời khỏi ký túc xá, lúc đi xuống lầu, cô nghe sau lưng mình có người nói: “Có ai nói là cô rất kỳ lạ chưa?” Nhưng lúc cô quay đầu, rõ ràng sau lưng không có ai. Vu Mạn Di đứng ngẩn người trên cầu thang một hồi, sau đó xách hành lý đi tiếp. Cô không có ý định quay lại công ty động cơ điện, tối qua Đại Lỗi đã bóng gió nói không nên cho người ngoài ở lại nơi đó lâu. Cô cũng biết mình không thể đến nhà của Tống Kỳ, nhà của anh bị giám sát quá gắt gao, cảnh sát luôn âm thầm theo dõi anh. Vu Mạn Di đi trên đường một hồi, cuối cùng cũng nhìn thấy một nhà trọ được bày trí đẹp mắt. Cô nhìn bảng hiệu một lát, sau đó ôm hành lý đi vào bên trong. Lần này Vu Mạn Di cố tình chọn một nhà trọ có phòng tắm riêng, trong phòng cũng chỉ có một giường, cô ngủ một mình. Cô xả nước đầy bồn tắm, đứng bên cạnh nhìn nước dâng lên từng chút một. Khi mực nước dâng lên đủ để cô ngâm mình mà không làm ướt vết thương trên đầu gối, Vu Mạn Di c** q**n áo ném xuống sàn, ngâm mình vào nước. Nước quá nóng… Làm da cô đỏ lên, mặt của cô cũng bị hơi nước làm cho đỏ bừng. Cô nín thở đắm mình xuống dưới đáy bồn tắm, tóc đen chậm rãi tỏa ra và lững lờ phiêu đãng trong nước. Cô từ từ nhắm mắt, đôi mắt đã đỏ bừng, huống hồ chi còn có nước nóng làm máu huyết người ta sôi trào. Trong bóng tối, Vu Mạn Di lại nhìn thấy ngọn lửa đã đốt cháy nhà họ Vu, cô cảm thấy lửa là một thứ vô cùng xinh đẹp, có thể nuốt chửng bóng tối. Cô nín thở một hồi lâu, khi phổi bắt đầu đau đớn như kim châm, rốt cuộc Vu Mạn Di cũng từ từ ngồi dậy trong bồn tắm. Lúc cô mở mắt, ngọn lửa ở dinh thự nhà họ Vu cũng biến mất, làm cô cảm thấy vô cùng buồn bã và thất vọng. Vậy là cô lại nghĩ: Vưu Hồng, Vưu Hồng thật sự là một cái tên rất êm tai. Cô cũng muốn cái tên này gắn liền với một trận hỏa hoạn không thua kém trận hỏa hoạn tại dinh thự nhà họ Vu. * Thượng Hải trở lạnh, nhiệt độ giảm dần, làm cho quán cà phê có vẻ cực kỳ ấm áp, cà phê cũng cực kỳ ấm áp. Vu Mạn Di không còn cảm thấy món này đắng, dạo này cô dành nhiều thời gian ở quán cà phê, uống mãi cũng thành quen. Mấy ngày rồi cô không gặp Tống Kỳ, hai người họ ngồi trên ghế, không ai nói chuyện với ai, cả hai đều đợi ai đó đến. Trên đường đến đây, cô đã mua một tờ báo, trên đó đưa tin công nhân đình công như thường lệ. Kể từ năm ngoái, cuộc đình công này thật sự càng ngày càng nghiêm trọng, Vu Mạn Di cũng có thể đoán được giông bão lớn hơn sắp kéo đến. Cô chợt nhớ người đàn ông đội mũ đã nói: Có người gieo nhân ác, phải gặt quả ác… Đúng là như vậy, dạo này cô đã từ bỏ rất nhiều lòng trắc ẩn và sự mềm lòng thường nảy sinh trong lòng cô, có lẽ là vì cô đã thấy rõ, rất nhiều người trở nên đáng thương là vì quả ác mà họ tự gieo lấy. Người họ chờ vẫn chưa đến, Tống Kỳ đặt tờ báo xuống. Vu Mạn Di cảm giác được anh muốn nói chuyện, cô ngước mắt. “Tết này em đi đâu?” Tống Kỳ hỏi. “Cô Khương hỏi em có muốn đến nhà cô ấy không.” Vu Mạn Di nói, “Phương Thiên cũng hỏi em.” “Em cũng đâu có cô đơn.” “Có chuyện gì thì anh nói thẳng đi.” “Đến nhà cô của anh không?” Vu Mạn Di im lặng. “Phương Thiên nói em từ chối.” Tống Kỳ lắc đầu, sau đó lại cầm tờ báo lên, “Chỉ sợ em cũng từ chối Khương Ngọc, anh nghĩ em không muốn đi đâu. Nhưng ai mà ăn Tết trong nhà trọ chứ?” “Ở trong nhà trọ cũng tốt. Phòng lộn xộn đã có người quét dọn, thuốc màu vẽ tranh có mùi, em ở trong ký túc xá hay nhà thuê cũng không tiện.” “Em còn đủ tiền không?” “Đủ, chưa từng đủ đến vậy.” Cô đã giao tám bức tranh lịch đầu tiên, ông chủ Lý trả tiền theo từng bức, vung tay hào phóng lại xa xỉ, làm Vu Mạn Di ý thức được phải làm việc cho người dễ dàng kiếm tiền thì chính mình mới có thể dễ dàng kiếm tiền. Không có Vưu Hồng, cô vẽ một mình, ngày đêm không chợp mắt, nhưng không làm chậm trễ thời gian hay giảm chất lượng, chuyện này làm ông chủ Lý càng tin tưởng cô hơn. Cô lại gầy đi một chút, đường nét trên gương mặt càng sắc sảo và rõ nét hơn, ánh mắt cô tập trung lại thâm sâu. Tống Kỳ lắc lắc tờ báo, dùng trang đầu đưa tin về làn sóng đình công để che đi ánh mắt của mình. Anh lơ đãng đọc hai dòng, tờ báo lại bị Vu Mạn Di đè xuống, qua khe hở, anh thấy cô nghiêng người đến gần anh. “Sao thế?” Liên tục bị từ chối khéo, Tống Kỳ không có tâm trạng nói chuyện. “Anh mời nhiệt tình một chút không được sao?” Vu Mạn Di nói. “…” “Đúng là em không muốn đi đâu.” Cô nói, sắc mặt rất nghiêm túc, “Nhưng nếu là anh, anh nói thêm mấy câu, có thể em sẽ bằng lòng đến đó.” …Cô học cái này ở đâu thế? Cô trêu chọc đến mức sắc mặt của Tống Kỳ cứng đờ, tài ăn nói và khả năng ứng biến của anh như vậy mà lại bị cô đàn áp. Hai người họ nhìn nhau qua khe hở của tờ báo, anh còn chưa kịp nói, tiếng chuông ngoài cửa quán cà phê đã vang lên. Gió lạnh theo khách hàng vào quán, không ngờ lại là hai người… Một người mặc áo khoác trắng, đội mũ chóp bằng, ngón tay còn dính vết mực rửa chưa sạch. Người còn lại cũng đội mũ kéo xuống thấp, mặc áo khoác ngắn của công nhân, đi sau lưng người kia, vội vàng bước đến bên bàn của Vu Mạn Di. Tống Kỳ nhanh chóng đặt tờ báo xuống, Vu Mạn Di cũng rút tay lại. Người mặc áo khoác trắng cởi mũ xuống, để lộ gương mặt đeo kính gọng vàng… “Bọn chị đã biết xưởng dệt này không tham gia đình công.” Hoắc Thời Văn nói với Vu Mạn Di, “Chị quen vài người bạn phụ trách thông tin công nhân. Chị mời một người đến đây, năm ngoái vừa từ Quảng Châu đến đã phụ trách các nhà máy ở khu Đông Thượng Hải, em muốn hỏi gì cũng được.” “Xin hỏi anh tên gì?” Vu Mạn Di nhìn sang người còn lại. Hình như người kia đã quen cúi đầu, để bày tỏ lòng tôn trọng, anh ta khẽ nâng vành mũ lên, trả lời cô: “Cứ gọi tôi là Tiểu Tô cũng được.” Vu Mạn Di khẽ nhíu mày. Không gian xung quanh chìm vào sự im lặng lạ thường, Hoắc Thời Văn nhìn Tiểu Tô, lại nhìn Vu Mạn Di, sau đó cô ấy lên tiếng trước để xoa dịu sự khó xử: “Hình như hai người là đồng hương, đều là người Thiệu Hưng…” “Thầy Tô?” Vu Mạn Di chợt nói. Thân thể người kia cứng đờ, mãi đến lúc này mới ngẩng đầu. Ngón tay cầm ly cà phê của Vu Mạn Di từ từ siết chặt, mãi đến khi khớp ngón tay trắng bệch. Mắt đen đối diện mắt đen, dường như Vu Mạn Di lại nhìn thấy chàng trai trẻ đứng trên thuyền ô bồng đi xa. Kênh đào cố hương ngàn năm nước chảy không ngừng, tiễn biệt vô số người con Thiệu Hưng, họ cũng chỉ là hai người không quan trọng trong số đó. Anh ta tạm biệt cô vì Du Tiểu Thanh, sau đó gặp lại cô vì Vưu Hồng. Thì ra khi người ta quyết tâm làm gì đó, ngàn vạn người trên đời này đều bằng lòng trở thành con thuyền, mái chèo cùng vũ khí chết người của cô. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...