Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương60

Cỡ chữ
Xoay chuyển tình thế (bốn) Vu Mạn Di chưa từng đối phó với người như vậy. Cô từng gặp người xấu, người nhà họ Vu, người nhà họ Du, đám tay chân mà Lưu Phong Diêm thuê… Nhưng cô chưa từng gặp người như thế này. Anh ta đứng trước mặt cô như một bức tường, trên người có mùi rỉ sét và mùi khói mà cô không cách nào chịu được, trên mặt còn có một vết sẹo. Vu Mạn Di bị sặc, lại lùi hai bước, thầm gọi anh ta là cá mặt sẹo. Anh ta hỏi cô hai câu hỏi, một là cô đã đứng đây bao lâu rồi, hai là cô có thấy một người đi ra hay đi vào không. Vu Mạn Di đã ở trong căn hộ này hơn hai tuần, ngoài Tống Kỳ, cô thật sự chưa từng nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục nào. Anh ta đến tìm Tống Kỳ sao? Trong đầu Vu Mạn Di lập tức xuất hiện hình ảnh căn nhà bị xới tung lên, đó là lần đầu tiên cô biết đến những người này. Cô ngước mắt nhìn anh ta, sau đó lại dời mắt đi như bị điện giật. Phát hiện điểm kỳ lạ, đối phương tiến đến một bước, giọng nói u ám: “Cô không dám nhìn tôi sao? Có tật giật mình à?” “Tôi…” Vu Mạn Di cố gắng giữ bình tĩnh, “Đương nhiên tôi sợ anh. Chúng tôi chỉ là dân thường, thấy những người mặc đồng phục như các anh đến gần, sợ… là chuyện bình thường.” Dù sự tình hỗn loạn, Vu Mạn Di cũng không tin trong tô giới không có pháp trị. Cô chỉ đứng đây vẽ tranh, lẽ nào đối phương có thể bắt cô đi? Thấy cô bị ngăn cản ở phía xa xa, chú Tề lập tức đứng lên bên cửa, sắc mặt lo lắng. Thấy ông ấy chuẩn bị đi qua, Vu Mạn Di lén lút khoát khoát tay ở chỗ khuất tầm nhìn của cá mặt sẹo. Cũng may chú Tề dừng bước. Bề ngoài của Vu Mạn Di lúc này rất có sức thuyết phục. Cô mặc váy kiểu Tây, vóc dáng không cao lắm, lại còn giấu đi sự sắc bén trong đáy mắt, trông hết sức vô hại, cho nên sợ hãi cũng hoàn toàn hợp lý. Cá mặt sẹo quan sát cô một lượt, lại đưa tay ra, nói: “Đưa giấy chứng nhận cho tôi.” Vu Mạn Di cúi đầu lấy hộ chiếu từ trong túi. Người kia lật ra, thấy đúng là hộ chiếu Úc cùng quốc tịch Ý, anh ta lại ngẩng đầu nhìn Vu Mạn Di lần nữa. Người Ý tóc đen, mắt đen không hiếm, Vu Mạn Di còn giải thích mình là con lai, chỉ là bề ngoài giống mẹ mà lại theo họ cha. Dạo này học hành nhiều nên cô gầy đi, đường nét gương mặt sắc bén hơn, sống mũi cùng xương chân mày hơi cao hơn người khác một chút, nói là con lai cũng không phải là không có căn cứ… Có lẽ lúc đó Tống Kỳ cũng chú ý đến những đặc điểm này trên gương mặt cô mới thêu dệt nên một lời nói dối hoàn hảo như vậy. Anh nói mấy con chó săn này sính ngoại, không dám l* m*ng với người nước ngoài, hình như đúng là như vậy thật. Sau khi xem giấy tờ của Vu Mạn Di xong, người kia còn chưa xác nhận đã trả lại hộ chiếu cho cô. “Vậy cô đứng đây làm gì?” “Đi thực tế.” “Đi cái gì?” “…Là vẽ tranh, vẽ đường phố.” “Sao lại vẽ ở đây? Có gì đẹp mà vẽ?” “Kiến trúc này rất kinh điển, do một kiến trúc sư người Do Thái thiết kế.” Gần đây Vu Mạn Di học được từ mới trong lớp hội họa phương Tây, cô vận dụng ngay, “Mái nhà theo phong cách Baroque, pho tượng ngoài cửa là phong cách Phục Hưng…” “Được rồi, được rồi.” Con nhà võ rất dị ứng với những thuật ngữ văn hóa này, lập tức bảo Vu Mạn Di dừng lại. Những lời đó hoàn toàn rửa sạch mọi nghi ngờ về thân phận của cô, rốt cuộc đối phương cũng không tra hỏi cô nữa. “Có thấy người nào mặc âu phục ra vào không?” “Không có, không thấy.” Vu Mạn Di lấy can đảm nhìn thẳng vào đối phương, nghe nói nhìn thẳng sẽ làm lời của mình có sức thuyết phục hơn, “Tôi đã vẽ được một lúc rồi, ngoại trừ ông chú gác cửa, tôi không thấy ai khác.” “Mẹ nó… Đi đâu chứ?” Cuối cùng cá mặt sẹo cũng không gặng hỏi cô nữa, anh ta mắng một tiếng, châm một điếu thuốc, đi sang phố bên kia. Vu Mạn Di toát mồ hôi lạnh, định thu dọn giá vẽ, lại cảm thấy mình chạy nhanh như vậy thì trông quá lộ liễu, đành cắn răng vẽ tiếp. Giấy vẽ có thêm vài nét bút nghuệch ngoạc, Vu Mạn Di nghe thấy giọng nói kia quay lại. Bờ lưng cô cứng đờ, nghe thấy một giọng nam bên cạnh giọng nói kia. Giọng nam thứ hai nói: “Tìm, tìm, tìm, bắt ba, bốn lần mà có điều tra được gì đâu! Tôi thấy không cần để mắt đến Tống Kỳ nữa!” “Sao lại không để mắt? Nó biến mất như vậy, chẳng lẽ không đáng nghi sao?” “Công ty Anh Quốc kia nói nó đi công tác ở nơi khác, có gì đáng nghi chứ!” “Sao lại trùng hợp như vậy, đi công tác Vũ Hán sao? Người đáng nghi như nó có liên hệ với Vũ Hán chỉ càng thêm đáng nghi! Mẹ nó, lúc nào tôi cũng để mắt đến nó, thấy nó lên thuyền thì tôi sẽ bắt nó lại chứ không phải chờ nó trở về như vậy! Lần này thẩm vấn nó, nhất định tôi sẽ…” “Tôi chịu đựng anh đủ rồi đấy! Tôi mà là Tống Kỳ, dù ba tôi đang ngồi tù…” Sắc mặt của Vu Mạn Di cứng đờ: Ba của Tống Kỳ đang ngồi tù sao? “…Chuyện làm ăn và mối quan hệ đều không bị ảnh hưởng, huống chi còn có một người cô tiếng tăm như vậy? Làm công tử nhà giàu không thích, sao phải làm chuyện máu chảy đầu rơi này? Chỉ có uống nhầm thuốc mới muốn chết chứ không cầu tài! Tôi không muốn lãng phí thời gian với Tống Kỳ nữa! Tôi còn có vợ và gia đình, tôi phải về nhà ăn cơm!” Vu Mạn Di chắp bút hoàn toàn dựa theo bản năng, từng nét vẽ hết sức lạ lùng. Một hơi thở rời đi, nhưng một hơi thở khác vẫn đứng ven đường, đôi lúc ánh mắt kia lại lướt qua bờ lưng cứng đờ của cô. Cô nhắm mắt một lát, vo tròn bức ký họa đầu tiên, vứt đi, lại vội vàng vẽ một bức khác, sau đó nhanh chóng rời khỏi khu vực mà Tống Kỳ sống. * “Mạn Di, đây là… bức tranh mới của em sao?” Trong văn phòng hiệu trưởng, giọng nói của Khương Ngọc vẫn rất dịu dàng. Cô ấy không phải là người hay để lộ cảm xúc, người khác cũng khó nghe ra cô ấy đang hài lòng hay bất mãn. Nhưng Vu Mạn Di biết cô ấy tỏ thái độ với mình. Nét bút trong bức tranh vẽ căn hộ kia rất lộn xộn, còn tệ hơn bài tập cô làm ở Thương vụ Ấn thư quán. Cô không muốn để lại ấn tượng như vậy cho Khương Ngọc, nhưng ngày đó cá mặt sẹo hỏi cô như vậy và cuộc đối thoại sau đó khiến tâm trạng cô không yên, lúc lên lớp cũng không tập trung. Mấy ngày nay Vưu Hồng nhìn cô mãi, hình như có suy nghĩ gì đó về cô, nhưng Vu Mạn Di không có tâm trạng quan tâm đến chuyện khác. “Cô Khương, em, em…” Vu Mạn Di cố gắng sắp xếp lại từ ngữ, cũng may Khương Ngọc bằng lòng đợi cô lắp bắp, “Em gặp một số chuyện làm chậm trễ việc vẽ tranh. Cô Khương, tuần sau em điều chỉnh trạng thái, sẽ vẽ một bức tranh khác cho cô xem, có được không ạ, cái này không tính, cái này không phải là trình độ thật của em…” “Đến cuối cùng thì vẽ tranh cũng là phản ứng theo bản năng, giống như ăn uống vậy. Dù trạng thái tệ, chỉ cần kỹ năng tốt, tâm đến đâu thì tay đến đó, cùng lắm là thiếu cảm hứng thôi. Nếu vẽ không tốt vì trạng thái tệ, chứng tỏ nền tảng chưa vững chắc. Em không cần vẽ lại cho cô.” “Cô Khương, em…” “Cô không phê bình em.” Khương Ngọc vẫn mỉm cười, nhưng Vu Mạn Di lập tức im lặng. Tự dưng cô có cảm giác cô Khương còn đáng sợ hơn cá mặt sẹo. Đa số mọi nơi trên đời này, người ta đều ra đòn công khai, còn cô ấy lại ngấm ngầm chìm nổi trên thương trường, bản thân làm cái gì, trong lòng che giấu cái gì, chỉ có cô ấy biết. “Ngoại trừ Lục Việt Đình, trước đây em theo ai để học vẽ?” “Một… họa sĩ ở nông thôn Thiệu Hưng, họ Tô.” “Hình như em rất thích bắt chước bút pháp của người khác.” “…Dạ.” “Vậy là những bút pháp vụng về này đều là kế thừa từ thầy Tô kia sao?” Vu Mạn Di xấu hổ thay thầy Tô. “Cô có thể nhận ra em bắt chước ai. Thầy Tô, Lục Việt Đình, còn có vài họa sĩ be bé không ra gì. Em bắt chước họ là vì…” “Vì sách vẽ của họ rẻ…” Vu Mạn Di muốn rúc vào ghế sofa, “Sách vẽ của họa sĩ nổi tiếng đắt quá…” “Thì ra là vậy, cô hiểu rồi.” Khương Ngọc lấy một tờ giấy từ trong ngăn kéo, đặt lên bàn, sau đó mở nắp bút máy, viết mấy dòng chữ lên giấy. Cô ấy ngẩng đầu nói với Vu Mạn Di: “Đi lấy con dấu của cô trên kệ sách đi.” Vu Mạn Di lập tức đứng lên, chạy đi lấy con dấu của hiệu trưởng, đặt lên bàn của Khương Ngọc bằng hai tay… Rất nhanh, thư cấp quyền mang con dấu đỏ của hiệu trưởng được đưa vào tay Vu Mạn Di. “Bây giờ em đã vào Thương vụ Ấn thư quán, nên tận dụng tất cả tài nguyên trong đó. Em đã vào Thư viện Phương Đông chưa?” Khương Ngọc nói đến tòa nhà năm tầng ven đường mà Vu Mạn Di đã nhìn thấy vào ngày đầu đến Thương vụ Ấn thư quán. Cô lắc đầu, xấu hổ nói: “Em dành hết thời gian cho việc học, vậy nên…” “Người khác học, em cũng học, vậy em giỏi hơn người khác ở điểm nào?” Khương Ngọc thở dài tiếc nuối. “Thư viện Phương Đông là nơi mà người ngoài không vào được, bây giờ em đã có cơ hội thì phải cố gắng đọc sách. Mà tầng bốn và tầng năm có mấy tập tranh cổ rất quý giá, học viên bình thường không xem được. Em cầm thư cấp quyền này, đưa cho người gác cửa xem, ông ấy sẽ cho em vào.” Thư cấp quyền mỏng manh, nhẹ tựa lông hồng, không ngờ lại có thể mở ra cánh cửa quan trọng như vậy. Vu Mạn Di cẩn thận gấp tờ giấy lại, cất vào cặp táp của mình. “Cặp táp đặc biệt quá.” Hiếm hoi lắm Khương Ngọc mới đánh giá người khác, đối với cô ấy, con gái ăn mặc không hài hòa khiến người khác đau khổ hơn tất thảy mọi chuyện, “Con gái trẻ sao lại dùng món đồ này? Không hợp với quần áo của em gì cả.” “Là… là quà của bạn tốt ạ.” Vu Mạn Di lập tức giải thích. Nói xong, cô chợt phát hiện quần áo mình đang mặc là do “bạn tốt” tặng, cặp táp cũng là quà của “bạn tốt” này. Thật trùng hợp làm sao, cả người đều mang quà của “bạn tốt”. Cũng không biết bây giờ “bạn tốt”… đang ở đâu. Hơn một tháng trôi qua, đừng nói là Vũ Hán, người ta đã có thể đi đến Đông Bắc rồi trở về trong thời gian này. Sau khi hoàn hồn, Vu Mạn Di lấy mẩu giấy mà Tống Kỳ đã ghi địa chỉ của công ty động cơ điện, nghiên cứu dưới ánh đèn, nhưng cũng chỉ nghiên cứu mà thôi. Cô không biết mình đã trở thành một người cảnh giác từ lúc nào, nhất là sau ngày đó bị cá mặt sẹo tra hỏi, cô có cảm giác mình bị giám sát và theo dõi, mặc dù không có ai giám sát và theo dõi cô, nhưng nghe cá mặt sẹo nói chuyện, cô cũng hiểu được tình cảnh khó xử của Tống Kỳ. Cô không muốn vì sai lầm của bản thân mà gây thêm phiền phức cho Tống Kỳ. Trước đây cô đã gây nên nhiều rắc rối cho anh rồi. Vậy là Vu Mạn Di dành hết thời gian rảnh ngồi trong Thư viện Phương Đông, càng xem, cô càng thấy bộ sưu tập trong thư viện đáng sợ. Tòa nhà năm tầng chứa rất nhiều tài liệu, sách quý hiếm và độc bản nhiều vô kể, lúc ở nhà, cô chỉ có thể nâng cao kỹ năng bằng cách bắt chước bao bì đóng gói, bây giờ nhìn quanh, ngoại trừ mấy trăm ngàn đầu sách, báo và tạp chí, còn có rất nhiều tranh giải phẫu cơ thể người, tranh sơn dầu và bản gốc ảnh chụp được chuyển từ nước ngoài đến đây. Dùng thư cấp quyền của Khương Ngọc để vào tầng bốn và tầng năm, kệ sách chứa đầy những quyển sách không lưu hành trên thị trường, còn có vô số tranh in màu, tranh in ronéo (*). Vu Mạn Di giống như con chim sẻ bị kẹt trong đống lúa, cả ngày mổ xuống cho đến khi hệ tiêu hóa gặp vấn đề. (*) Là kỹ thuật in ấn thủ công phổ biến trước thời máy in kỹ thuật số. Người đánh máy dùng máy đánh chữ hoặc viết tay lên giấy stencil, lực gõ sẽ làm thủng lớp sáp trên giấy stencil theo nét chữ. Sau đó, giấy stencil sẽ được bọc vào một trục lăn chứa mực. Khi đưa giấy trắng vào và quay trục, mực sẽ thấm qua các nét thủng trên giấy stencil để in chữ lên giấy trắng bên dưới. Tầng bốn và tầng năm không chỉ có những bộ sưu tập mỹ thuật, một số đầu sách bị cấm mua bán bên ngoài thư viện cũng được giấu trong đó mà không ghi vào danh sách, người đọc phải tìm từng quyển một như đãi vàng. Vu Mạn Di phát hiện một kệ sách có ghi nhãn “Radio”. Cô ngạc nhiên ngồi xổm xuống, lấy một quyển sách ra nghiên cứu, phát hiện sách không được viết bằng tiếng Anh mà bằng tiếng Đức, độ chi tiết của ảnh minh họa và độ chính xác trong kích thước của các linh kiện đều vượt xa quyển sách mà trước đó Tống Kỳ đã mang về nhà. Radio, radio không phải là máy thu thanh. Vu Mạn Di chợt nhận ra… Hóa ra radio là vô tuyến điện. …Kênh đồi trụy cái gì! Anh lừa cô! Vu Mạn Di phát hiện mình bị lừa, lại xụ mặt xuống, thậm chí còn sốt ruột chờ Tống Kỳ trở về. Nhưng sự mong chờ lần này không xuất phát từ nhớ nhung mà từ sự nôn nóng chất vấn anh. Rốt cuộc Tống Kỳ đã lừa cô bao nhiêu chuyện? Lừa cô chuyện radio, lừa cô cả chuyện gia cảnh. Sao anh lại không nhắc đến người cô tiếng tăm của mình, còn che giấu thân phận công tử nhà giàu? Cá mặt sẹo đã nói ra sự thật cho cô! Được rồi, xem ra đêm đó viết giấy nợ cho Vu Mạn Di ở nhà dì Bình, anh chỉ coi như lừa gạt trẻ con. Ngoài miệng nói không giấu giếm cô chuyện gì, nhưng kết quả là giấu giếm cô dễ dàng như trở bàn tay, một trang giấy không đủ để viết hết tội trạng… Lúc này cô thật sự muốn tra hỏi anh cho ra lẽ! Hôm đó, Vu Mạn Di không có tâm trạng đàm đạo qua sách vở cùng những bậc tiền bối quá cố trong ngành mỹ thuật, mà lại lật một quyển sách về vô tuyến điện bằng tiếng Anh, chuẩn bị học vài thuật ngữ chuyên môn, đến lúc đó có thể ăn nói lưu loát, hù dọa anh một phen. Cô ngồi trong thư viện lâu hơn mọi ngày, mãi đến khi ông chú gác cửa đến hối thúc cô rời đi. Sách trên lầu bốn không thể mượn như sách ở lầu dưới. Vu Mạn Di lập tức trả sách về chỗ cũ, sau đó cầm lấy chiếc cặp táp nặng nề của mình, đi về phía ký túc xá. Nói đến ký túc xá thì phải nhắc đến bạn cùng phòng Vưu Hồng của cô. Dạo này Vu Mạn Di gặp phải cô ấy trong thư viện mấy lần, lúc này mới biết trước đây cô ấy đi sớm về trễ là do còn vào Thư viện Phương Đông học bài. Vốn dĩ cô cho rằng Vưu Hồng dốc lòng nghiên cứu mỹ thuật, không ngờ ngày đó len lén nhìn hồ sơ mượn sách của cô ấy mới phát hiện đa phần là sách tiếng Anh và toán. Không phải chứ, cô ấy cố gắng học tiếng Anh và toán như vậy, sao vẫn chỉ có mười bảy điểm? Vu Mạn Di không hiểu, con người rất khó lòng hiểu được con người, có lẽ Vưu Hồng cũng không hiểu tại sao điểm mỹ thuật của Vu Mạn Di lại tăng lên chậm như vậy. Nói tóm lại, dạo này cô đã hoàn toàn từ bỏ việc so sánh Vưu Hồng với Du Tiểu Thanh, cô gái này hoàn toàn không xứng làm người thay thế chị Du. Vu Mạn Di đã chịu đủ tiếng ồn khi cô ấy rửa mặt mỗi tối lúc trở về, cũng chịu đủ sự ầm ĩ phát ra mỗi sáng lúc cô ấy rời đi. Cô ấy là người có tài năng hội họa xuất chúng, nhưng lại nhút nhát như chim sợ cành cong, tỏ ý thù địch với bất kỳ người nào cố đến gần cô ấy. Vu Mạn Di cảm thấy mình rất bận rộn, phải lo lắng chuyện trở thành nhân viên bán hàng, phải u sầu chuyện Lưu Phong Diêm và người nhà họ Vu lại xuất hiện lần nữa, còn nghĩ ngợi chuyện Tống Kỳ bặt vô âm tín, cô không có ý định chấp nhặt với Vưu Hồng, làm phí thời gian của mình. Nhưng cô không tìm Vưu Hồng, Vưu Hồng lại đến tìm cô. Mô tả như vậy cũng không đúng, bởi vì thật ra Vưu Hồng không tìm cô, cô ấy trở về ký túc xá, ngồi trên giường nhìn cô, ánh mắt oán hận lại bất bình. Vu Mạn Di không hiểu ánh mắt của cô ấy, lúc cúi đầu tìm chậu rửa mặt, cô chợt nghe Vưu Hồng khinh miệt nói: “Thật tâm cơ.” Vu Mạn Di:…?? Cô cầm chậu rửa mặt, đứng lên, nhìn thẳng vào mắt của Vưu Hồng. Trước đây, mỗi lần nhìn thấy vết bớt trên mặt của Vưu Hồng, trong lòng cô lại hơi chua xót, nhưng cô gái này không ngừng thách thức sự kiên nhẫn của cô, đến nỗi hôm nay nhìn thấy vết bớt, trong lòng cô hoàn toàn không còn dao động. “Ai tâm cơ?” “Cô.” “Tôi làm gì?” “Mọi người đều học hành nghiêm túc.” Hốc mắt của Vưu Hồng ửng đỏ vì tức giận, “Còn cô thì hay rồi, không chịu học hành tử tế mà lại đi tìm giảng viên để được ưu ái, còn lên tầng bốn xem bài thi!” … Vu Mạn Di tức giận đến mức suýt bật cười. “Ai mà không biết tầng bốn của Thư viện Phương Đông là nơi bảo quản bài thi!” Vưu Hồng nói. “Cô nghe ai nói!” Vu Mạn Di cầm chậu rửa mặt, “Tầng bốn đều là kệ sách, làm gì có chỗ cất bài thi?” “Cô muốn nói gì mà chẳng được, dù sao chúng tôi cũng không lên được tầng bốn, chỉ có cô nhìn thấy thôi.” Vưu Hồng quay ngoắt người đi, Vu Mạn Di bị cô ấy chọc giận, sao trước đây cô lại nghĩ người này giống chị Du chứ? “Không chịu nâng cao kỹ năng mà lại lấy lòng giảng viên.” Vưu Hồng càng nói càng tức giận, càng nói càng tin là thật, “Tại sao cô Khương lại thích cô như vậy? Có phải cô cho cô Khương lợi ích gì không?” … “Cô thật giỏi lấy lòng người khác, lần đầu gặp tôi, cô cũng cố làm quen tôi, còn nói tên tôi nghe êm tai. Ai mà chẳng thấy cái tên của tôi rất rẻ rúng chứ…” Tôi lấy lòng cô?! Nếu họ của cô không phải là Vưu, nếu cô không có vết bớt đó, có khi tôi còn chẳng nhìn cô đến lần thứ hai! Vu Mạn Di lập tức nổi giận, đặt mạnh chậu rửa mặt xuống, chuẩn bị nổi trận lôi đình. Nhưng đúng lúc này lại có người mở cửa ký túc xá ra, Viên Vãn tóc hai mái thò đầu vào nói: “Mạn Di, người của Ban Biên dịch dưới lầu một nói ngoài cửa có ai đó… Mạn Di?” Bầu không khí trong ký túc xá căng như dây đàn. Vưu Hồng đỏ mắt ngồi trên giường, thân thể căng cứng như một cành cây cong queo khó chịu, tức giận đến run người, cứ như người bị bắt nạt là cô ấy. Vu Mạn Di ném chậu rửa mặt xuống sàn nhà, bàn chải đánh răng và khăn mặt văng khắp nơi, tóc tai rối bời vì vừa tháo kẹp tóc. Cô đứng chống hông, sẵn sàng nói phải trái với Vưu Hồng một phen. “Hai người sao thế?” Viên Vãn hoảng hốt nói. “Cô ấy lên cơn.” Vu Mạn Di khó chịu. “Cô mới lên cơn!” “Hai người bao nhiêu tuổi rồi?” Rốt cuộc lúc này Viên Vãn mới ra dáng chị lớn, “Mạn Di, mau xuống dưới đi, người ta đang chờ cô đấy.” Vu Mạn Di nhìn chằm chằm Vưu Hồng một lát, mà Vưu Hồng cứng đầu cứng cổ, sống chết không chịu đối mặt với Vu Mạn Di. Đúng là đấm vào bông, cuối cùng chỉ có thể cười nhạo một tiếng, tiện tay vuốt tóc, lại khoác một chiếc áo mỏng bên ngoài chiếc váy mới may, sau đó đi theo Viên Vãn xuống lầu. “Có chuyện gì?” “Cô ấy nói cô Khương ưu ái tôi.” “Ưu ái là chuyện tốt.” Viên Vãn nói, “Cô ấy ghen tị với cô, cô nên đắc ý mới đúng.” An ủi kiểu gì thế này. Vu Mạn Di cạn lời với hai người này, chỉ biết hầm hầm đi xuống. Mấy đồng nghiệp nam bên Ban Biên dịch đang uống rượu, hút thuốc dưới tầng trệt càng làm người ta bực bội hơn, nhìn ai cũng không thấy vừa mắt như Tống Kỳ, mặc dù hiện tại Tống Kỳ cũng hơi chướng mắt một chút vì đã lừa gạt cô nhiều lần. Cô đi đến cửa ký túc xá, mở ra. Gió lạnh ban đêm ùa vào, Vu Mạn Di bước sang một bên, đứng ngoài cánh cửa, từ trong khóe mắt, cô nhìn thấy một bóng dáng vội vàng chạy đến khi cô vừa ra ngoài. Cô nhìn về phía người đó, mùi dầu máy nồng nặc xộc vào mũi. Vu Mạn Di cảm thấy quen thuộc, rất quen thuộc… Đây là mùi hương thường xuất hiện trên người của Tống Kỳ, là mùi hương chỉ thấm vào quần áo vì ngày đêm làm việc cùng máy móc. Thậm chí cô còn có thể đoán được hai loại dầu máy này là cùng một dòng sản phẩm. Giữa mùi dầu máy, một người đàn ông trung niên mập mạp đội một chiếc mũ chạy đến trước mặt Vu Mạn Di, thở hồng hộc. “Cô Vu? Cô Vu Mạn Di?” “Là tôi. Ông là…” Cô không quen gương mặt này, nhưng khi đối phương giới thiệu bản thân, Vu Mạn Di chợt nhớ đến mẩu giấy mà Tống Kỳ để lại cho cô trước khi rời đi. Từ tiên sinh, Từ tiên sinh ở công ty động cơ điện. “Cô Vu, bây giờ cô có thời gian không? Đi cùng tôi có tiện không?” Vu Mạn Di cảnh giác: “Đi đâu? Làm gì?” “Đi đến công ty động cơ điện, hẳn là Tống tiên sinh đã nói đến chỗ này với cô. Còn làm gì… làm gì…” Người kia cởi mũ, Vu Mạn Di thấy trên trán ông ấy ướt đẫm mồ hôi. Ông ấy lấy khăn tay lau trán, sau đó đội mũ lên lại, thấp giọng nói: “Là tôi tự ý quyết định. Tôi nghĩ bây giờ Tống tiên sinh cần… gặp cô một chút.” , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...