Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý
Chương6
Cỡ chữ
Lần đầu gặp gỡ ở Thiệu Hưng (năm)
“Anh sửa cho tôi đi!”
Vu Mạn Di hùng hổ như vậy nhưng giọng nói cũng không lớn, dù sao mấy ngày qua ở trong hầm, cô cũng đã quen nhỏ giọng nói chuyện. Nhưng sau khi ngọn nến từ từ ổn định, gương mặt cố tỏ vẻ bình tĩnh của Tống Kỳ chậm rãi lộ ra trước mắt cô, còn có nửa thân trên ẩm ướt của anh.
Tiếng hét bị kẹt trong cổ họng lúc anh kéo cô xuống bờ ruộng cuối cùng cũng phát ra.
Nhưng chỉ phát ra được một chút, Vu Mạn Di đã bị kéo qua, còn bị che miệng. Tiếng hét im bặt, giống hệt như ấm nước đang sôi lại bị khăn ướt đắp lên. Vu Mạn Di giãy dụa điên cuồng, đầu ngón tay cào qua bờ vai và lồng ngực của Tống Kỳ, để lại mấy vệt đỏ, đau đến mức anh phải nhíu mày ——
“Cô đừng hét!” Anh nhỏ giọng nhắc nhở.
Vu Mạn Di từ từ bình tĩnh lại, tay anh áp vào môi cô, hai mắt cô sợ hãi trừng to. Tống Kỳ hít một hơi thật sâu, hai người họ đều nghe có tiếng bước chân bên ngoài căn hầm.
Chắc là người gác cổng đang trực đêm thì nghe có tiếng động lạ, đến kiểm tra lại không thấy gì. Xác định bên ngoài không còn động tĩnh nào, rốt cuộc Tống Kỳ cũng buông tay ra. Bàn tay còn chưa kịp dời khỏi miệng cô, Vu Mạn Di chợt hung hăng cắn lên hổ khẩu (*) của anh. Tống Kỳ lại nhíu mày, tay kia cũng buông vai cô ra, cả hai tách khỏi nhau.
(*) Khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ.
“Cô làm gì thế!” Mấy vết thương trên người của Tống Kỳ đã lành, chỗ sưng cũng đã xẹp xuống, không ngờ trước khi đi còn bị thương nặng. Vu Mạn Di đứng lên khỏi mặt đất, ánh mắt không còn thẹn thùng, chỉ có sự đắc ý vì vừa trả thù xong.
Cũng phải, lần đầu tiên gặp Vu Mạn Di, anh đã nắm chặt cổ tay và cổ chân người ta đến bầm tím, mà sau mười ngày hạ mình chăm sóc anh, Vu Mạn Di lại nhận được một lời châm chọc. Vậy thì hôm nay ngày lành tháng tốt, để lại một chút thương tổn trên người anh có được không?
“Ai bảo anh không mặc quần áo!” Lần này cô nhớ nói nhỏ giọng, “Chỉ có mấy tên điên dại ở quê mới c** tr*n chạy ngoài đường thôi.”
Nghe đến đây, thái dương của Tống Kỳ không bị thương mà cũng đau nhức: “Tôi c** tr*n bao giờ ——” Anh cúi đầu nhìn bản thân mình, nén giận cầm áo mặc vào, “Tôi đang ở trong hầm, ai biết cô đột ngột xông vào? Không phải hôm qua cô nói sẽ không tới sao?”
Nghe vậy, hai người mới nhớ lại lời Vu Mạn Di nói lúc cô chạy xuống hầm, ánh mắt cũng hướng xuống dưới. Tống Kỳ nhặt con diều gãy lên, mượn ánh nến để quan sát, phát hiện nó hơi quen mắt thật.
“Hôm đó tôi ôm diều ra ngoài, vốn dĩ mọi chuyện đang tốt đẹp.” Vu Mạn Di nói, “Bị anh kéo xuống bờ ruộng, khung diều gãy rồi.”
“Sao cô không ra ngoài mua cái khác?”
Tống Kỳ không hiểu, nghĩ Vu Mạn Di chỉ là con nuôi, có lẽ trong người không có tiền, anh lục lọi quần áo, chỉ giữ lại số tiền đủ để mua vé tàu, đưa cho Vu Mạn Di phần còn lại. Mà Vu Mạn Di cúi đầu nhìn tiền xong còn tức giận hơn.
“Tôi không được tùy tiện ra ngoài mua đồ.” Cô nói, “Mà em gái tôi đã nhìn thấy diều của tôi rồi, ngoài chợ không có cái tôi cần. Tôi cần cái cũ, cái bị anh làm hỏng đấy.”
“Không phải cô nói cô không bị nhốt trên gác xép sao?”
“Đương nhiên tôi không bị nhốt trên gác xép, tôi là ——”
Vu Mạn Di nghĩ ngợi, chợt nhận ra mặc dù mình không bị nhốt trên gác xép, nhưng cũng không thể rời khỏi dinh thự của nhà họ Vu. Cô không cách nào tùy ý ra khỏi nơi này, giống như vợ lẽ của Nhị gia nhà họ Du không cách nào rời khỏi gác xép, đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di cảm thấy tình cảnh của mình lộn xộn.
Tống Kỳ đưa tiền cho cô, nhưng cô không thiếu tiền, mà là thiếu một thứ còn quan trọng hơn.
Hình như mãi đến lúc này, Tống Kỳ mới hiểu được sự hỗn loạn trong lòng của Vu Mạn Di. Anh thu tay lại, mượn ánh nến quan sát vẻ mặt trầm tư của Vu Mạn Di.
Bạn học của anh đã có thể ra đường giơ biểu ngữ, còn Vu Mạn Di lại không thể ra khỏi cánh cổng này, nói gì đến chuyện lắng nghe những lời bàn tán bên ngoài. Anh nói cô là bổ phục thành tinh từ cuối đời Thanh, rõ ràng lời này phát ra mà không suy xét đến tình cảnh của cô.
Lúc này, Tống Kỳ cảm thấy đuối lý. Anh cầm con diều của Vu Mạn Di lên, phát hiện đây là cách duy nhất đền đáp ơn cứu mạng của cô vào lúc này.
Sinh viên giỏi, chương trình học được dạy để chế tạo máy bay, giấy nháp dùng để tính toán tỷ lệ sắt thép, đối mặt với con diều giấy lại không biết làm thế nào. Tống Kỳ lướt ngón tay dọc khung diều, phát hiện cái này vừa mỏng manh vừa không ổn định, trọng lượng chênh lệch một chút cũng rất khó bay lên.
Tống Kỳ định rạng sáng ngày mốt sẽ rời đi, không kịp làm con diều mới rồi, anh cũng không có kỹ năng. Loay hoay một hồi, cuối cùng anh nhìn Vu Mạn Di, nói rõ: “Vậy cô phải mang gạo nếp và len sợi đến đây, có dây kẽm nhỏ thì càng tốt.”
Vu Mạn Di chắp tay sau lưng, nghi hoặc nhìn anh, không nghĩ anh thật sự có cách.
“Thêm giấy làm diều nữa.” Anh nói, “Con diều này rách rồi, tôi giúp cô dán lại. Nhưng tôi không vẽ được mấy con chim nhỏ đâu đấy.”
Anh cần những thứ đó, nếu Vu Mạn Di không lấy được thì cũng không làm được gì. Cũng may mấy ngày nay có kinh nghiệm, dinh thự nhà họ Vu giống như cái rây thủng lỗ chỗ trong mắt Vu Mạn Di, huống chi trời tối đen như mực. Cô vội vàng tính toán đường đi trong đầu để lấy những thứ này, gật đầu với Tống Kỳ, sau đó xoay người leo lên thang.
Sau một hồi lâu, len sợi, gạo nếp, dây kẽm, giấy làm diều, tất cả đều được đặt trước mặt của Tống Kỳ.
Phóng lao thì phải theo lao.
Chỗ vừa rồi bị Vu Mạn Di cào đã tê rần, bắt đầu ngứa ngáy. Tống Kỳ quỳ gối, cẩn thận xếp khung diều về hình dạng ban đầu, sửa từng chỗ bị hỏng, hy vọng vết thương của anh cũng có thể tự lành như vậy. Thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, Vu Mạn Di hơi xấu hổ, lại leo lên trên, lấy trộm một ít bánh tổ lạnh cho anh.
Chuyện bổ phục thành tinh khép lại từ đây, mối quan hệ của hai người họ cũng dịu lại.
Sau khi Tống Kỳ và Vu Mạn Di xác nhận cô có thể tái hiện lại mấy con chim kia, họ xé nát con diều cũ, cho anh thêm không gian để sửa khung diều. Vu Mạn Di rảnh rỗi phát chán, lại lấy nến đốt mấy con chim nhỏ cũ, từng mảnh, từng mảnh. Ánh nến chiếu sáng mặt giấy, Tống Kỳ nhìn sang, phát hiện bút pháp vẽ chim rất tinh tế, ngay cả lông chim cũng vẽ được.
“Cô học vẽ à?” Anh hỏi, lại dùng len sợi buộc mấy thanh tre.
“Không có.” Vu Mạn Di lắc đầu, “Vẽ theo tấm bình phong đấy.”
Tống Kỳ gật đầu khẳng định: “Vẽ rất đẹp. Không giống như bạn học của tôi, chỉ biết vẽ cỏ dại trên báo.”
Lần đầu anh đến nhà họ Vu cũng là để vận động tiền làm báo, đêm nay lại nhắc lại lần nữa trước mặt Vu Mạn Di, cô không khỏi tò mò. Cô hỏi Tống Kỳ là báo gì mà họ phải bôn ba khắp nơi để vận động tiền quyên góp, đến mức rước họa vào thân, chỉ có thể trốn trong hầm nhà cô.
Câu hỏi này quá chung chung, Tống Kỳ cũng không thể trả lời đơn giản. Vậy là Vu Mạn Di hỏi báo của anh có nội dung gì, mà đó là câu hỏi làm Tống Kỳ cảm thấy khó trả lời.
“Ban đầu…” Anh chần chừ, “Ban đầu muốn tuyên truyền tư tưởng mới, chẳng hạn như khoa học, dân chủ, quyền lợi, nghĩa vụ, phổ biến chủ nghĩa mới…”
Vu Mạn Di tò mò nhìn anh.
“Nhưng không ai mua.” Tống Kỳ nhụt chí nói.
“Đương nhiên là không ai mua.” Vu Mạn Di nói, “Tôi chưa từng nghe qua những điều này, sao có thể mua những thứ mà tôi chưa từng nghe qua chứ?”
“Phải, cho nên chúng tôi thay đổi phương hướng.” Một góc đã được buộc chặt với nhau, Tống Kỳ thử khả năng chịu lực, sau đó lấy dây kẽm, sửa khớp nối khác của con diều, “Chúng tôi bắt đầu đăng tiểu thuyết dài kỳ trên đó.”
Vu Mạn Di hiểu tiểu thuyết.
“Tiểu thuyết là thoại bản (*).” Cô nói, dù sao cô cũng biết đọc chữ một chút, “Đỗ Lệ Nương, Tây Sương Ký, còn có Liêu Trai, có đúng không?”
(*) Thuật ngữ cổ, các nghệ nhân kể chuyện dân gian thời Tống, Nguyên phối hợp các động tác minh họa để diễn kể trong những dịp hội hè, họp mặt, vui chơi; các truyện kể đó được tập hợp lại thành “thoại bản”. Về sau, nó trở thành một thể loại văn học bình dân rất được ưa chuộng.
“Cái đó lỗi thời rồi.” Tống Kỳ nói, “Báo của chúng tôi phát hành dài kỳ, muốn kỳ nào cũng có người mua thì phải viết những câu chuyện thịnh hành. Đọc xong một kỳ truyện, họ sẽ sẵn tiện nhìn qua các bài viết khoa học, dân chủ, chủ nghĩa…”
Nhưng Vu Mạn Di không có hứng thú với khoa học, dân chủ, chủ nghĩa, cô lại chuyển chủ đề sang thoại bản, hỏi đến cùng: “Vậy thì bây giờ đang thịnh hành câu chuyện gì?”
Tống Kỳ cúi đầu, bắt đầu tập trung sửa diều.
Anh không muốn thừa nhận câu chuyện thịnh hành hiện tại là uyên ương hồ điệp (*), trai gái yêu đương sướt mướt. Tuy nói rất nhiều bạn học và giáo viên đánh giá thể loại này “tầm thường thấp kém”, nhưng từ khi tờ báo của họ đăng truyện uyên ương hồ điệp dài kỳ, lượng tiêu thụ cũng tăng vọt!
(*) Trường phái văn học tập trung vào đề tài hôn nhân, tình yêu, viết các mối tình trai gái không xa rời nhau, có phần hơi sướt mướt, bi lụy, xa rời thực tế.
Lượng tiêu thụ vừa tăng, tờ báo của họ cũng bị phê bình là cẩu thả, kém chất lượng. Tống Kỳ cảm thấy mình không thể chỉ dùng hình hoa cỏ mà bạn học vẽ để minh họa cho tờ báo nữa, anh quyết định vận động thêm tiền để tăng số lượng trang, còn thuê hai biên tập viên chuyên nghiệp phụ trách trang trí và sắp xếp chữ.
Họ cũng không ngờ bước đi này khiến tay bút viết truyện dài kỳ quan trọng nhất của tờ báo, Tống Kỳ, rơi vào cảnh không rõ sống chết, phải ở trong một căn hầm tại làng quê Thiệu Hưng. Không chỉ không có truyện mới mà câu chuyện đang dở dang cũng phải thay người chắp bút, bị độc giả trách mắng vì chất lượng đi xuống.
“Rốt cuộc là truyện gì?” Vu Mạn Di dùng cả tay chân, bò đến sau lưng Tống Kỳ, phấn khích hỏi.
Tống Kỳ hít một hơi thật sâu, xoắn dây kẽm mấy vòng, sau đó bóp chặt.
“Truyện mới.” Anh nói, ánh mắt hoàn toàn không nhìn Vu Mạn Di, “Nói về nam nữ thanh niên… tự do yêu đương.”
…
Nam nữ thanh niên tự do yêu đương.
Đêm đó, Vu Mạn Di ôm những khái niệm mới này chìm vào giấc ngủ, cảm giác những chữ này mở ra một không gian mơ mộng ——
“Tự do” nghĩa là gặp gỡ và quen biết mà không cần thông qua ba mẹ hay người làm mối, đều nhờ duyên phận trời ban. “Yêu đương” nghĩa là không định chuyện hôn sự ngay từ đầu, mà là một quá trình, một trải nghiệm.
Lại nghe Tống Kỳ nói, tự do yêu đương không phải là chuyện một sớm một chiều, mà là quá trình qua lại tìm hiểu của một đôi nam nữ, dù cho không thành cũng không cần tìm đến cái chết, không cần phản kháng đến mức phải chết vì tình. Đó chỉ là trải nghiệm, ai cũng có thể trải nghiệm cùng một người khác —— oa!
Vu Mạn Di kích động lăn lộn trên giường, đến mức hôm sau mang đôi mắt thâm quầng xuống ăn sáng với người lớn. Nhưng so với sự mệt mỏi của cô, mẹ ba lại vui mừng phấn khởi. Cô ngồi vào chỗ chưa bao lâu đã hiểu, hóa ra anh họ viết thư gửi về nhà, sáng sớm hôm nay đã đến.
Mẹ ba không biết chữ, chờ mẹ hai đến mới có người đọc thư. Vu Mạn Di ngồi bên cạnh lắng nghe, nội dung nói về việc học nặng nề ở châu Âu, ngôn ngữ lại khó, nhưng nhờ có tiền tài trợ của Vu lão gia mới không gặp khó khăn về tài chính. Ở trường không có nhiều người Trung Quốc, chỉ có mình anh ta là người Thiệu Hưng, du học ở ngoại quốc rất cô độc. Hy vọng nhanh chóng hoàn thành chuyện học hành, về nước tìm việc dạy học.
Bức thư ngắn ngủi, chỉ có vài câu, đều là lời khách sáo.
“Thằng bé này.” Mẹ ba càng nghe càng thấy nhạt nhẽo, “Khó khăn lắm mới gửi thư về nhà, cũng không hỏi thăm Mạn Di thế nào, cứ như nó đã quên mất người vợ sắp cưới này vậy.”
Vu Mạn Di cúi đầu ăn cơm, không để ý lắm.
Mẹ ba cũng ăn, trên bàn vẫn còn bánh in mà nhà họ Phương mang sang. Vu Mạn Di nhìn dòng chữ “Trăm năm hạnh phúc” và “Răng long đầu bạc” màu đỏ tươi, tự dưng không thể không gọi: “Mẹ ba.”
Mẹ ba ngẩng đầu nhìn cô, sắc mặt khó hiểu.
Vu Mạn Di không biết mình hỏi thế này có bị phạt hay không, nhưng lúc này cô cũng không nhịn được nữa.
“Có khi nào anh họ của con ở châu Âu…”
Cô lấy can đảm.
“Đang tự do yêu đương không?”
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...