
Cô Thành Bế
Nội Dung
Tuyết trên thềm, trăng trước đình, hãy còn chập chờn nơi đáy mộng. Yến tan tác, người bặt thinh, chẳng buồn ngoảnh trông xuân năm nào. Vốn là một thiếu niên tài tuấn, qua lại giữa nhân sĩ danh thần, nhân sinh tưởng chừng như nước chảy róc rách, như xuân xa um tùm, chàng lại chẳng chạy thoát được vòng xoáy vận mệnh cuốn vào vực sâu. Lưu ly dễ vỡ (*), cửa cấm nặng nề đóng lại, ngăn cách với trần duyên. May còn có nàng, cùng thưởng nến bạc trăng thu, cùng vượt giá lạnh cung khuyết, thấm thoắt đã mười năm. “Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.” Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương cưng chiều cũng chẳng cách nào mở được cánh cổng đóng chặt của tòa thành cô độc. Trên bước đường đời, dù yêu hay hận cũng đều không phải chỉ cần một lòng là đạt được. “Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa thuở thơ bé đã trở thành lời sấm. Một bức tường thành, chia lìa đôi ngả. Tiếng đồng hồ nước văng vẳng xa xôi chẳng thể phá vỡ được lời thề ước: “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.” Bóng hình trên gối đầu, dáng ảnh dưới lần áo, đến cùng lại hóa cơn ác mộng mùa xuân. Cầm bức tranh cuộn của câu chuyện khi xưa, bước ra khỏi nơi sân sâu đương độ thắm sắc, khóa nỗi lưu luyến hồng trần vào khoảng không quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ nhặt được bông hoa điền nàng đánh rơi trên cánh đồng. (*) Lưu ly là loại thạch anh nhân tạo, độ cứng tuy cao nhưng rất giòn, được người xưa tôn là của quý, nhưng dễ vỡ. Cụm từ “lưu ly dễ vỡ” ở đây lấy từ câu thơ: “Mạch thượng hoa khai hoãn hoãn lạc, lưu ly dịch toái nhân không lão. (tạm dịch: Hoa nở trên đồng từ từ rụng, lưu ly dễ vỡ người cũng già.)”, không rõ tác giả và xuất xứ, ý rằng những điều mà ta hết mực yêu quý thường rất dễ đánh mất, không thể nào giữ được cả đời, con người cũng sẽ từ từ già đi trong quá trình ấy, sau thường dùng để cảm khái thế sự vô thường, năm tháng như thoi đưa.
Danh Sách Chương (106 chương)
- Quyển14 -Chương9: Kết: Song hỉ9/7/2026
- Quyển14 -Chương8: Đào tơ9/7/2026
- Quyển14 -Chương7: Thục phi9/7/2026
- Quyển14 -Chương6: Áo suông9/7/2026
- Quyển14 -Chương5: Kết tóc9/7/2026
- Quyển14 -Chương4: Lục nga9/7/2026
- Quyển14 -Chương3: Vô dật9/7/2026
- Quyển14 -Chương2: Điệu múa9/7/2026
- Quyển14 -Chương1: Liếm nghé9/7/2026
- Quyển13 -Chương8: Tề gia9/7/2026
- Quyển13 -Chương7: Tâm ý9/7/2026
- Quyển13 -Chương6: Vò rượu9/7/2026
- Quyển13 -Chương5: Diễn trần9/7/2026
- Quyển13 -Chương4: Thiếp thất9/7/2026
- Quyển13 -Chương3: Gác giữa9/7/2026
- Quyển13 -Chương2: Quyến luyến9/7/2026
- Quyển13 -Chương1: Khói mù9/7/2026
- Quyển12 -Chương8: Lạc hồng9/7/2026
- Quyển12 -Chương7: Màn hương9/7/2026
- Quyển12 -Chương6: Áo cưới9/7/2026
- Quyển12 -Chương5: Ly hận9/7/2026
- Quyển12 -Chương3: Thất lang9/7/2026
- Quyển12 -Chương2: Phá kén9/7/2026
- Quyển12 -Chương1: Đốt lòng9/7/2026
- Quyển11 -Chương7: Lục bình9/7/2026
Đánh Giá (0)
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!