Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương76: Ngoại truyện 5: Sở Hùng, câu chuyện trước khi ngủ, lễ hội đuốc
Cỡ chữ
Lý do Hề Việt vội vã đi tập gym còn vì cô và Thang Ý Tuyền đã hẹn nhau vào kỳ nghỉ Quốc Khánh sẽ tới Vũ băng trekking.
Mặc dù trekking Vũ Băng cũng là tuyến đường khá quen thuộc, nhưng độ khó cao hơn nhiều so với núi Cao Lê Cống Thượng. Để tránh tình cảnh quẫn bách, người dính đầy bún khi trekking núi Cao Lê Cống Thượng năm ngoái lại xảy ra, cô phải rèn luyện thể lực trước.
Lại là Quốc Khánh.
Một năm rồi, trời ơi, sắp một năm rồi.
Hề Việt ngày càng tin vào tốc độ chảy của thời gian, nó là thứ có thể bị con người kiểm soát, bình thường không hề thay đổi, chỉ quanh đi quẩn lại giữa công ty và nhà, khi đó bạn sẽ thấy thời gian trôi cực nhanh.
Đương nhiên, điều đó không có nghĩa những ngày làm việc từ thứ 2 tới 6 rất khổn khổ, mà là mỗi ngày đều chỉ lặp đi lặp lại hàng loạt việc tẻ nhạt, tựa như đôi mắt mờ đã bị mài mòn, đợi tới khi vén chụp mắt ra, thì ra ngày tháng đã trôi qua quá nửa.
So với lịch trình cố định hàng ngày của cô, dường như luôn có người cuộc sống của họ rất đặc sắc.
Cô nói chuyện với Hạ Úy, bàn về tính khả thi của việc làm blogger toàn thời gian, nhưng bất kể chọn lĩnh vực nào cũng có khoảng thời gian “ủ mầm” dài đằng đẵng.
Bình thường Hạ Úy nhìn rất hướng ngoại, thoải mái, vui vẻ, thật ra suy nghĩ vô cùng chu toàn. Cô ấy khuyên Hề Việt đừng sợ, đừng lúc nào cũng sợ hãi, khôi phục lại tài khoản cũ rồi bắt đầu lại từ đầu.
Hề Việt nghe lời, ngoại trừ ra ngoài chơi vào kỳ nghỉ lễ ra, cô cũng hay đăng bài trên Vùng đất dâu tây dại.
Ban đầu luôn có trắc trở, vẫn thấy khó chịu trong lòng, cảm thấy mọi thứ mình đăng quá nhàm chán, cuộc sống của kiếp trâu ngựa, ai cũng na ná như nhau, ai muốn dành thời gian ra xem chuồng ngựa có hình dáng thế nào chứ? Liệu thật sự có người thích hững ngày thường nhật như vậy sao?
Về sau cô ép bản thân phải đăng bài, nhưng phần giả dối trong nhân vật Mặt trăng vẫn còn nguyên, cô luôn phải đắn đo soạn rồi lại xóa bài viết, đến mức thành phẩm cuối cùng lại vô cùng gượng gạo, dường như không còn là chính mình, chí ít theo cô thấy thì điều này rất rõ rệt.
Hạ Úy nói: Aiya, cô đừng căng thẳng quá, có phải cô lo mọi người không thích cô không?
Hề Việt giật mình.
Cô đã khắc phục rất nhiều, nhưng vẫn bị phát hiện.
“Tôi không tin đâu, rõ ràng trong cuộc sống, cô là người rất thú vị, tại sao phải lo lắng thế?”
Phản ứng của Hề Việt là chỉ vào chính mình như một nhãn dán: Tôi sao? Tôi ư?
“Như vậy đi, thả lỏng đi, lần sau cô gặp được thứ gì thú vị, bất kể là gì, cô cứ đăng luôn, đăng luôn cái nguyên bản vốn có ấy, không cần sửa, cũng không cần nghĩ chắt lọc từ ngữ.” Đêm khuya, Hạ Úy gọi điện với Hề Việt, giọng điệu kiên định, Hề Việt bất giác cũng bị lây nhiễm: “Những thứ cô chắt lọc vài ba lần rồi mới đăng đều biến chất cả rồi, ngay cả chính cô còn không bị lay động thì sao lay động người khác được?”
Hề Việt thấy cô ấy nói đúng.
14 bài blog cô đăng trước đó khi đi Vân Nam được mọi người yêu thích, cảm giác mới mẻ chỉ là một trong số những lý do, nhưng nó không chiếm tỉ lệ lớn, chủ yếu vẫn là vì đó là những thứ cô thật sự thấy thú vị. Hơn nữa, thời gian đi quá gấp, cô nghĩ gì là đăng đó.
Có lẽ chính vì tâm trạng vui vẻ khi ấy quá đỗi chân thật, vậy nên mới khiến người ta tin tưởng hơn.
…
Chẳng mấy chốc, khoảnh khắc ấy lại sắp tới.
Đó là một tối rất bình thường, đầu tháng 6, đã vào hạ, gió đêm cũng trở nên nóng bức. Sau khi tan làm, Hề Việt tới phòng tập gym, cô tập xong cũng là lúc Xuân ở Vân Nam đóng cửa, cô tiện đường đi tìm Trì Tiêu, cùng anh về nhà. Họ đi qua cửa hàng bán cổ vịt ở dưới tầng, mùi thơm ngào ngạt bay tới, thế là cả hai không nhịn được, bước vào trong xử lý đối thử.
“Anh nói xem, em ăn xong những thứ này thì có phải bài tập tối nay công cốc rồi không?” Cô không chỉ mua cổ vịt, tiệm có bán món mới, là ếch cay hầm, cô cũng mua hai con, mua xong lại khuyên mình: “Không sao, vì để tăng cường chức năng của tim phổi thôi, đâu phải để giảm cân, không sao không sao, hơn nữa ếch toàn thịt cơ, không sao cả…”
Nói xong, cô chợt nhớ tới một người, rồi phá lên cười. Khi quay đầu lại, thấy ánh mắt tươi cười nhìn cô của Trì Tiêu, cô liền biết người cô và anh nghĩ là một.
Hề Việt vội đổi chủ đề, nói thật ra người mình nghĩ tới là Thang Ý Tuyền.
Nửa năm trước, Thang Ý Tuyền đã đóng phim lại, nói ra cũng là một cơ hội bất ngờ, không phải vai diễn nổi tiếng gì, nhưng đối với cô ấy, chỉ cần có việc làm là được, cô ấy không kén chọn.
“Thang Ý Tuyền nói, như vậy sẽ biến thành ếch.”
Họ vừa đi vào khu dân cư, đêm càng về khuya, không còn ai ở bên ngoài, chỉ còn ánh đèn đường vẫn sáng.
Hề Việt ngồi xổm dưới ánh đèn bên đường, cô học theo dáng vẻ Thang Ý Tuyền, “nặn hình” cho áo sơ mi khoác bên ngoài, sau đó trùm lên đầu, đứng dậy, bóng cô nhìn như một hình tam giác. Hề Việt ngồi xổm xuống, tay áp sát hai má, giang rộng ra, bóng liền biến thành một con ếch.
Cô còn nhảy mấy cái.
Ộp ộp.
“Nhanh lên, cùng em nhảy về nhà nào.” Cô quay đầu mời Trì Tiêu.
Trì Tiêu tức tới bật cười, lườm cô một cái.
Trời nóng, hôm nay anh mặc áo T-shirt, không mặc gì bên trong nữa, vén áo lên kiểu gì?
“Không sao, có ai đâu.” Hề Việt nói: “Em muốn chụp ảnh, anh không thấy thú vị lắm à…”
Nói vậy, Trì Tiêu cũng không thể từ chối, nếu không sẽ giống anh không ủng hộ công việc của bạn gái.
Anh nhìn xung quanh, hành lang của khu dân cư vắng tanh, xác nhận không có ai thật, anh bèn vén áo T-shirt ra sau, sau đó trùm lên đầu, ngồi xổm xuống.
“Chụp nhanh đi.”
“Được được được.”
…
Bức ảnh chụp hai con ếch đã trở thành bài đăng Weibo nhiều lượt like nhất của Hề Việt trong thời gian dài.
Hề Việt không nói rõ được lí do là gì, nhưng rất diệu kỳ, dường như cô có thể cảm nhận được tại sao.
Bài hot hơn cả bài đăng đó là một video ngắn, góc quay ở cửa sổ tầng trên quay xuống.
Họ cứ nghĩ hành động ngu ngốc của họ trong đêm khuya sẽ không bị nhìn thấy, cuối cùng vẫn bị người ta quay được. Chắc hàng xóm ở tầng nào đó vừa hya đứng trước cửa sổ, cảm thấy cảnh tượng hai con ếch ngồi xổm dưới bóng đèn, nắc nẻ chỉ vào đối phương rất hài hước, thế là đã quay lại rồi đăng lên mạng.
Nội dung đi kèm rất đơn giản: Không phải con người sáng tạo tình yêu, mà là tình yêu đã ưu ái con người.
Nhạc nền cũng giản đơn, nhưng video mười mấy giây đó đã thu về hơn một triệu like.
Hề Việt vỗ đùi đét một cái.
Này, em thật sự có tố chất hot đấy, đáng tiếc bài này không phải do em đăng.
Nghĩ lại, có lẽ vì góc độ thứ ba sẽ tự nhiên hơn, nên mới khiến nhiều người rung động. Tự biên tự diễn sẽ rơi vào bể cô đơn.
“Con người.” Điều Trì Tiêu để ý lại khác, anh nói với Hề Việt: “Nhìn thấy chưa? chúng ta đã thành công trở thành loài vật siêu việt, trở thành hai con vật rồi.”
Hề Việt đá anh một cái.
Cô phóng to video đó lên, xem thật kỹ càng.
Bởi vì khoảnh khắc Trì Tiêu vén áo ra sau đã để lộ một múi cơ bắp và nửa vùng eo, chỗ đó cực kỳ rõ ràng dưới ánh đèn, vừa gầy lại trắng trẻo, còn có thể lờ mờ nhìn thấy rãnh eo. Từ góc độ này, hai chân anh càng dài hơn, trông vô cùng nịnh mắt.
Hiển nhiên cũng có người để ý thấy điều đó, rồi điên cuồng thảo luận.
Hề Việt không thấy ghen, ngược lại còn thích thú giơ tay vỗ đét vào mông Trì Tiêu.
“?”
“Đàn hồi thật đấy.”
“??”
“Em khen anh đấy! Khen anh cuốn hút.”
…
Hút tới nỗi cả mùa hè này Trì Tiêu vô cùng bận bịu, phải về Vân Nam mấy lần.
Nguyên do là vì Lão Tru đã nhiều lần nói với anh, không muốn làm ở cửa hàng mới, muốn quay về Đằng xung.
Anh ấy nói mình lớn tuổi rồi, nhịp sống ở Bắc Kinh nhanh quá, người ở cửa hàng mới lại quá nhiều, thở không ra hơi, mấy đứa ở bếp cũng do một tay anh ấy dẫn dắt, thật sự là lực bất tòng tâm.
Hề Việt nhớ Trì Tiêu từng nói, Chu Kiện là người có kinh nghiệm lâu năm trong ngành dịch vụ ăn uống.
“Khi công ty của Chu Kiện làm ăn khấm khá nhất, nó lọt top 100 cửa hàng có doanh thu cao nhất cả nước đấy, so với nó, Xuân ở Vân Nam chẳng là gì cả.” Giọng Trì Tiêu hơi trầm xuống: “Nếu không phải vì bị đối tác chơi cho một vố, anh ấy cũng không tới nỗi phải vội vàng rời đi, cam tâm tình nguyện chạy tới nơi không ai quen biết làm đầu bếp.”
Trì Tiêu nói, anh ấy bị tổn thương.
“Trong ngành này, xu thế thị trường mà em nhìn thấy, năm nào thịnh hành cái gì, về cơ bản đều có người đang thao túng. Xuân ở Vân Nam chưa bao giờ rời khỏi tỉnh, là do anh không muốn cầu tiến, cũng vì do anh chỉ lo cho bản thân.”
“Nhưng anh vẫn bước ra đó thôi.”
Trì Tiêu thở dài, xoa mũi Hề Việt, kịp thời vạch trần suy tư của cô: “Không liên quan tới em, đừng đoán già đoán non, chủ yếu cũng là vì anh muốn thử. Chuyện bố anh chưa làm được, ngộ nhỡ anh làm được thì sao? Thử rồi thất bại và chưa thử bao giờ là hai chuyện khác nhau. Anh có tính toán cả, sẽ không đổ hết tiền bạc vào một hố, hơn nữa hiện tại xem ra tiến triển khá thuận lợi, gần đây việc kinh doanh cũng ổn.”
Nói rồi, anh còn hất cằm với Hề Việt.
Hề Việt nhìn anh.
Nói là vậy nhưng tại sao nửa đêm anh lại ngây ngốc trong bếp?
“Anh đang sầu việc phải về công ty nghiên cứu, điều người khác qua.”
Anh phổ cập cho Hề Việt nghe việc sắp xếp nhân sự nội bộ, rất nhiều người ngoài ngành cảm thấy một cửa hàng, trừ ông chủ ra, người có thể làm nhất chính là cửa hàng trưởng, hoặc giám đốc sảnh trước, nhưng thật ra không phải. Giám đốc, cửa hàng trưởng chỉ chịu trách nhiệm quản lý, thật ra người có quyền lên tiếng nhất trong một cửa hàng là bếp trưởng.
Dẫu sao thì họ kinh doanh là để khách ăn uống, năng lực của bếp trưởng là gốc rễ của nhà hàng, dường như đây là quy tắc bất thành văn trong ngành ăn uống.
“Nhưng lão Chu cũng nói rồi, chứng tỏ anh ấy thật sự không thoải mái. Anh ấy có thể giúp anh nửa năm nay là anh cảm kích lắm rồi. Miễn cưỡng níu anh ấy lại, anh ấy sẽ không làm anh mất mặt, nhưng chính anh ấy cũng khó xử, thế nên, bỏ đi, để anh ấy về hộ Miêu Hiểu Huệ vậy.”
Đây chính là Trì Tiêu, cho dù có một ngàn lí do từ chối, nhưng trong lòng vẫn thấy để ý tới cảm nhận của bạn bè là quan trọng hơn. Đây chính là nghĩa khí giang hộ thuộc về bọn họ.
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng vời vợi, đêm hè hiếm lắm mới có cơn gió mát lùa vào bên trong, Hề Việt cũng muốn dốc bầu tâm sự, thế là cô đi lấy thuốc lá và bật lửa.
Nhà bếp không bật đèn, trong bóng đen mịt mù chỉ có hai đốm đỏ của đầu thuốc.
Hai người đứng trước cửa sổ, yên lặng hóng gió, hút thuốc, hưởng thụ sự tịch mịch này.
Bàn tay không cầm thuốc của Trì Tiêu ôm eo Hề Việt.
“Thật ra em rất hiểu anh Chu.” Hề Việt thử an ủi: “Nếu là em, em cũng sẵn sàng về Hòa Thuận. Huống hồ, anh ấy cũng có tuổi rồi, không còn bon chen như khi còn trẻ nữa.”
Cô nói về chuyện mấy năm trước của dì, có bạn mời bà hợp tác nuôi cấy thủy sản, vì ngại bon chen nên bà không đồng ý. Ai ngờ về sau người bạn đó thật sự đã kiếm được kha khá, việc làm ăn ngày một thành công hơn.
“Dì em nói, bà ấy cũng không ghen tị, không ngưỡng mộ, không thể vì chỉ nhìn thấy người ta hưởng phúc mà bỏ qua nỗi vất vả của họ. Bà ấy nói, nếu là vào năm 20 tuổi, chắc chắn bà ấy sẽ muốn thử, nhưng giờ thì khác.”
Trì Tiêu nhìn vòng khói phía xa, gật đầu: “Bố anh cũng từng nói vậy.”
“Trì Tiêu.”
“Hả?”
“Kể cho em nghe chuyện của bố mẹ anh đi, anh còn chưa nói trước khi tới Vân Nam, bố anh làm gì đấy.”
Bả vai Trì Tiêu xụ xuống, dường như anh đã thở hắt ra hơi trong lồng ngực, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trước đây bố anh làm ở đài truyền hình, một nhóm người tới Sở Hùng phỏng vấn, quay chụp chương trình dân tộc gì đó, ở đó thì quen được mẹ anh.”
Hề Việt lẳng lặng lắng nghe, lại liên tưởng tới vốn kiến thức có hạn của mình.
Cô biết Sở Hùng là khu tự trị dân tộc Di, mỗi năm ở đó đều có lễ hội đuốc. Trang phục của dân tộc Di đa số đều có màu đen, có sử thi nổi tiếng Lặc Nga Đặc Y, là dân tộc tôn sùng lửa, coi lửa là ngọn nguồn của vạn vật, họ cho rằng lửa mang tới lòng dũng cảm, trí tuệ và sinh mệnh.
“Khi bố vừa quen mẹ, ông gây ra trò hề kinh khủng lắm.”
Khi ấy rất nhiều dân làng đều nghe nói, một cậu chàng trong đài truyền hình từ tỉnh khác tới, buổi tối đốt đèn dầu viết kịch bản, kết quả trong lúc dựa vào bếp lửa ngủ gật đã bất cẩn thiêu rụi cả bản nháp và tài liệu phỏng vấn, cậu chàng lo tới mức khóc toáng lên.
“Mẹ anh sợ ngày hôm sau bố anh sẽ bị cấp trên mắng nên nửa đêm đưa ông ấy đi gõ cửa từng nhà để phỏng vấn lại.”
“Trời ơi.” Hề Việt cảm thán: “Vậy nên bố anh đã yêu mẹ anh. Rất hợp lí, nếu là em em cũng sẽ yêu.”
Trì Tiêu cúi đầu cười.
Thật ra từ khi dần nhớ mọi chuyện, anh đã nghe bố kể chuyện này tới cả nghìn lần, nói đi nói lại tới mức anh sắp thuộc làu luôn rồi.
“Nói về quá trình yêu nhau của họ sao?”
Trì Tiêu nói không phải: “Chủ yếu nói về việc khi đó cấp trên ở đơn vị nóng nảy thế nào, ông ấy thật sự rất sợ, nếu không cũng không tới mức phải để một cô gái đi muối mặt đi giúp mình.”
Nhưng cũng chình vì lẽ đó mà tình yêu đã lặng lẽ được gieo hạt trong đêm đen, nảy mầm giữa chốn rừng núi, bung nở trong ánh lửa.
“Bố anh nói, tối đó, bóng lưng mẹ anh đi gõ cửa từng nhà khiến ông ấy đắm đuối.”
Hề Việt gật đầu, có lẽ cô có thể hiểu được, đồng thời cũng cảm nhận được bàn tay ôm eo mình của Trì Tiêu đang siết chặt hơn.
Anh dập điếu thuốc, lấy điện thoại ra tìm ảnh cho cô xem.
Đó là ảnh chụp chung được chụp bằng điện thoại, 30 năm rồi, cảm giác thời đại cực kỳ mãnh liệt.
Hề Việt chú ý tới bố Trì Tiêu trước, ông rất cao, da trắng, mắt đào hoa, hơi hất cằm lên, mỉm cười, không nghi ngờ gì nữa, vẻ ngoài rất phù hợp được nhiều người theo đuổi vào thời đó. Còn mẹ Trì Tiêu, thật ra bà không nổi bật, bà mặc trang phục hàng ngày truyền thống của con gái dân tộc Di, áo cổ tròn màu đen, tóc được búi gọn lên, cánh tay gầy đeo vòng bạc lộ ra khỏi ống tay áo.
Đó là một bức ảnh chụp chung lớn, mẹ Trì Tiêu đứng một góc trong ảnh, dáng người nhỏ bé, nhưng ánh mắt nhìn về ống kính lại rất đặc biệt.
Đúng vậy, Hề Việt nghiêng đầu suy tư hồi lâu, cô vẫn không thể tìm ra tính từ phù hợp.
Đôi mắt đen láy, làn da mang dấu vết thô ráp do bị cháy nắng, ánh mắt không có ý cười nào nhưng rất chăm chú, rất lạnh, rất tĩnh lặng.
“Mẹ anh là người bề ngoài tỏ ra lạnh lùng nhưng thật ra rất quan tâm người khác sao?”
Trì Tiêu cười, lắc đầu: “Không phải, nghĩ gì thể hiện đó.”
“Nhưng bà ấy đồng ý giúp bố anh giải quyết vấn đề.”
“Sau đó kêu bố anh tranh xa bà ấy chút.”
Hề Việt cười to, nhận ra đang là đêm khuya, họ còn mở cửa sổ, cô lại vội bịt miệng lại.
“Em tưởng con gái người Di đều rất nồng nhiệt như lửa cơ.” Hề Việt nói.
Trì Tiêu cúi đầu lướt điện thoại, mỉm cười.
Nồng nhiệt, hình tượng của mẹ trong lòng anh là ít nói, nghiêm nghị, không hề phù hợp với những từ nồng nhiệt, phóng khoáng. Nhưng bố nói với anh, ai nói ngọn lửa chỉ có một thuộc tính nóng?
Lửa cũng là thứ có sức sống.
Cho dù chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhoi, nhưng nó cũng có sức sống mạnh mẽ.
Mẹ con là người phụ nữ có sức sống mãnh liệt, kiên cường nhất. Bà ấy có thể bình tĩnh cáng đáng rất nhiều chuyện, khiến bố con vô cùng tự ti.
Vừa yếu đuối lại kiên cường.
Đây là một tố chất vừa quý lại quyến rũ người khác, tóm lại, cả đời này bố con đã bị ngọn lửa là mẹ con thiêu rụi từ đầu đến chân, cho dù bị cháy thành khói cũng phải quấn quanh mẹ con, không rời xa được.
…
Hề Việt cảm động trước lời miêu tả này.
Cô ngẩng đầu, nào ngờ lại thấy Trì Tiêu đang nhìn cô.
Ánh mắt anh rất có trọng lượng, xuyên qua màn đêm, dừng lại trên mặt cô.
“Sao thế?” Hề Việt sờ mặt: “Sao lại có ánh mắt này, em hơi nổi da gà đấy.”
Trì Tiêu muốn nói, giờ anh cũng sắp bị thiêu thành khói như vậy rồi.
Anh biết khói có hình dạng thế nào rồi.
Bố, mẹ, làn khói như con đang muốn bay thẳng lên chín tầng mây để trộm trăng đây.
Hai người nhìn thấy chưa? Bố mẹ sẽ chúc phúc cho con chứ?
…
Đương nhiên Hề Việt không biết những gì Trì Tiêu nghĩ, cô hơi buồn ngủ, ngáp mấy cái rồi giục Trì Tiêu mau về ngủ.
“Được rồi, câu chuyện trước khi ngủ kết thúc tại đây, đánh răng đi ngủ thôi.” Cô đẩy Trì Tiêu: “Hôm nay em gửi tin nhắn cho dì rồi, nghỉ Quốc Khánh chúng ta về Vân Nam, em đi trekking trước, sau đó dì sẽ tới tìm chúng ta.”
Trì Tiêu trầm ngâm: “Đừng.”
“Tại sao?”
“Lần đầu gặp mặt nên để anh đi, không thể để dì tới được.”
Hề Việt vỗ vai anh, nói anh lịch sự gớm.
“Dì muốn đi Lệ Giang! Khi còn trẻ, bà ấy ôm giấc mộng Lệ Giang, anh không thể tước đoạt quyền lợi đi du lịch của người ta được.”
“Được không? Liệu có ổn không?”
“Có gì không ổn? Đừng lăn tăn nữa, nếu có lòng thì chúng ta mua vé máy bay cho bà là được.”
Trì Tiêu không nói gì nữa.
Anh nằm trên giường, đắp chăn vào.
“Ngủ ngon.” Hề Việt quay sang hôn lên mặt Trì Tiêu.
Trì Tiêu vẫn không nói gì.
20 phút sau.
Có lẽ vì câu chuyện trước khi đi ngủ quá sâu sắc nên Hề Việt vẫn chưa ngủ được, cô quay người lại nhìn, Trì Tiêu đang mở tròn hai mắt nhìn trần nhà.
“Anh sao thế?”
“Không sao.”
“Anh đang nghĩ gì?”
“…”
Trì Tiêu im lặng hồi lâu, đưa ra đáp án khiến Hề Việt dở khóc dở cười: “Lần đầu anh gặp người nhà em… Hơi lo.”
Hề Việt chưa cả nói gì, Trì Tiêu đã rón rén vén chăn, cúi đầu ngồi ở mép giường giây lát, sau đó đứng dậy, với lấy hộp thuốc rồi đi tới nhà bếp.
“Anh đứng lát, em ngủ trước đi.”
Hề Việt nằm một mình mấy phút, cũng đứng dậy. Cô nhìn điện thoại, sắp 1 giờ sáng rồi.
Nhà bếp có mùi thuốc nhàn nhạt.
Trì Tiêu nghe thấy tiếng bước chân, anh không quay đầu, chỉ nhỏ giọng như đang tự hỏi: “Nếu dì không thích anh ửo điểm nào đó, anh phải nghĩ xem nên trả lời thế nào.”
Hề Việt thầm nói, nửa đêm nửa hôm, anh ở đây diễn tập à?
“Sẽ không có ý kiến gì với anh đâu.” Cô vỗ vai anh: “Lần trước bà ấy gọi điện tới, không phải hai người nói chuyện vui lắm sao?”
Chính là lần bị bắt gian sáng sớm đó.
Hề Việt có thể nghe ra, dì thật sự vừa bất ngờ lại vui mừng trước việc cô có bạn trai, bà lập tức yêu cầu được nói chuyện với Trì Tiêu.
Nói mấy câu thôi.
Trong điện thoại, thái độ Trì Tiêu vô cùng cung kính, trái ngược với dáng vẻ mồm mép tép nhảy như bình thường, làm Hề Việt nghe mà giật mình.
Về sau dì cũng xin lỗi, nói bà ấy không nghĩ nhiều, yêu đương cũng đâu phải chuyện gì to tát, có gì phải căng thẳng thế.
“Dì em rất căng thẳng.” Hề Việt nói: “Anh cũng rất căng thẳng.”
Trì Tiêu nhìn cô: “Nói thừa.”
“Tại sao anh căng thẳng?”
“Bởi vì anh không tự tin.”
Lạy Chúa amen, không tự tin?
Ba chữ này có thể phát ra từ miệng Trì Tiêu đúng là khiến Hề Việt cười nắc nẻ.
Nhưng cô cũng biết, Trì Tiêu không nói dối. Là người từng trải, lần đầu cô cùng Trì Tiêu đi gặp chú Mao, không phải cô cũng lúng túng tới mức không biết để tay chân ở đâu sao?
Bình thường, quá bình thường, căng thẳng là vì bận tâm.
Phải nói rằn, mỗi lần Trì Tiêu để lộ sự dịu dàng trước mặt cô đều khiến cô bất giác đứng thẳng lưng.
Là khát khao bảo vệ hay trách nhiệm?
Cô không biết, tóm lại, cô cũng có lúc có thể đứng trước mặt anh, che mưa chắn bão cho anh.
Hề Việt cúi người, bắt đầu tìm đồ trong tủ bếp.
“Này, em làm gì thế?” Trì Tiêu ném hộp thuốc cho cô.
Hề Việt nhận lấy, ấn bật lửa mấy cái.
“Em không cần cái này.”
“?” Trì Tiêu cũng cúi người tìm giúp cô, anh bật đèn pin điện thoại lên: “Em tìm gì?”
Hề Việt mò ra rồi, nó nằm trong góc đồ linh tinh.
Cô quên mất là lần đón sinh nhật năm nào, đó là một hộp diêm được tặng kèm khi mua bánh, cũng không biết có bị ẩm không.
Cô kếu Trì Tiêu tắt đèn pin đi.
Sau đó, tách, một que diêm được châm lên.
Ngọn lửa mang theo ánh đỏ cam bập bùng trong căn bếp tăm tối.
“Anh mau nhận lấy đi.” Cô đưa que diêm cho Trì Tiêu, sau đó lại châm que nữa cho mình.
Ánh lửa chiếu sáng mặt của họ.
“Đuốc, đây là đuốc.” Cô nói: “Dân tộc Di có lễ hội đuốc, đây chính là ngọn đuốc em có thể tìm được, ngọn đuốc có đơn vị bé nhất.”
“Trì Tiêu, ngọn đuốc ở trong tay anh.”
“Vậy nên anh đừng sợ.”
…
Cảnh tượng rất lãng mạn.
Trì Tiêu nghĩ, đây có lẽ là ngọn lửa lay động lòng người nhất anh từng thấy.
Thế nhưng suy cho cùng nó vẫn là que diêm đã để đó mấy năm, ánh lửa nhỏ bé lay chuyển, dường như sắp tắt.
“Nếu đuốc tắt rồi thì sao?”
Anh vừa dứt lời, ngọn lửa đã biến mất.
Nhà bếp quay lại sự tăm tối.
Hề Việt đã nhìn thấy, rõ ràng Trì Tiêu đã thổi tắt “đuốc” của họ.
Cô còn nhìn thấy ánh sáng chảy qua mắt Trì Tiêu.
Cô bị ánh áng đó mê hoặc.
Mùi gỗ cháy nhàn nhạt len lỏi trong không gian chật hẹp, Trì Tiêu khẽ cười, ôm lấy gáy cô, hôn lên môi cô.
Anh đang dùng hành động giải đáp câu hỏi của mình.
Đuốc tắt rồi thì sợ gì chứ?
Từ đầu tới cuối, ngọn lửa luôn tồn tại trong dòng chảy đông hè đan xen, giữa trời đất, núi rừng bao la, cũng tồn tại trong tim mỗi người.
Bùm.
Tiếng động bùng cháy vang lên, đó là tình yêu và sinh mệnh bất diện.
Bạn nhìn thấy chưa?
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...