Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương71: Blog du lịch 14
Cỡ chữ
15:22 ngày 20 tháng 10 năm 2024, đăng tại Vân Nam.
Chào buổi chiều nha.
Khi đăng bài blog trước là thứ 6, hôm nay là chủ nhật rồi, ngày vui nhất và cũng buồn nhất trong tuần.
Gần như mỗi tối chủ nhật tôi đều mất ngủ, giống như triệu chứng mê du xuân, có lẽ tôi mắc triệu chứng thứ 2 rồi. Chỉ cần gần tới thứ 2 là tôi sẽ khổ sở, trách mình không trân trọng chủ nhật trôi qua quá nhanh, và tôi thấy chỉ cần mình không ngủ thì chủ nhật sẽ không kết thúc.
Ngày mai lại là thứ 2.
Thứ 2 tuần này tôi không cần đi làm, nhưng vẫn rất buồn.
Bởi vì ngày càng gần ngày kết thúc chuyến đi của tôi rồi, chợt có cảm giác bức bối, không nỡ kết thúc chuyến đi, nó còn giày vò con người ta hơn cả thứ 2 nữa.
Đây có lẽ là bài blog có vị trí tại Vân nam cuối cùng mà tôi đăng.
Xin lỗi cả nhà, tôi vẫn không thể hoàn thành ước định 15 bài blog du lịch được.
Giờ là hơn 2 giờ chiều, tôi đang ở sườn núi của tu viện Cát Đan Tùng Tán Lâm, phía xe là dải mây cực đẹp, dài mây có màu sắc.
Trước đây tôi không nhận ra mình là người có mới nới cũ đến vậy. Tới một thành phố sẽ thích một người, khi rời khỏi Đại Lí thì không nỡ, rời khỏi Lệ Giang cũng không nỡ, giờ tôi ở Shangri-La cũng liên tục nói với bạn đi cùng, trời ạ, tôi thích Shangri-La quá.
Khi đi học có một khoảng thời gian, các bạn nữ trong lớp cực kỳ thịnh hành việc đọc tuyển tập thơ và tập ký của Thương Ương Gia Thố, tôi cũng đọc theo phong trào. Nhưng đọc tới nỗi không hiểu gì, viết tình mà như đang viết cảnh, khi viết cảnh lại như đang viết triết lí, viết triết lí lại như đang nói về Phật pháp, tôi mơ màng, cảm thấy mình không có trí tuệ.
Bây giờ, khi tôi tới khu dân tộc Tạng, tôi chợt thấy mình cũng không ngu ngốc thế. Ví dụ như lúc này, tôi nhìn thấy đám mây ngũ sắc phía xa, cũng muốn viết thơ về nó, cảnh đẹp như vậy có lẽ chỉ thấy được khi ở cao nguyên.
Ở đây, men theo chân núi không phải lớp đất tơi xốp, ẩm ướt, không phải dòng dung nham nóng bỏng, mà là vùng đất băng giá và dòng sông băng đúc kết từ hàng triệu năm.
Nơi này rất cao so với mực nước biển, bầu trời lại quá thấp, không gian con người có thể sinh sống dường như nhỏ hơn những nơi khác, cũng chính vì vậy mà lòng người ở đây mới rộng hơn.
Đây là lần đầu tiên tôi tới khu Tây Tạng Kham, tín ngưỡng của người nơi đây là Phật giáo, tôi không có tín ngưỡng tôn giáo, nhưng cũng cảm nhận được con người có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa thế nào vì tín ngưỡng.
Kể theo thứ tự ảnh nhé.
Trên núi ở thành cổ Độc Khắc Tông, tôi thấy bánh xe kinh luân khổng lồ, cờ chiến thắng cát tường, cao 21m. Tôi đi tìm hiểu thêm, đó là bánh xe kinh luân lớn nhất thế giới, toàn bộ đều được làm bằng đồng nguyên chất mạ vàng, vì vậy dưới ánh mặt trời, trông nó vô cùng sáng chói.
Khi mặt trời lặn, bánh xe kinh luân được ánh đèn soi sáng, độ bão hoà của dải màu thấp hơn, lại trở nên thâm trầm, tĩnh lặng.
Bánh xe kinh luân cao lớn như vậy, cần rất nhiều người mới có thể kéo được, nghe nói bên trong có một triệu hai trăm bốn mươi nghìn điều kinh chú Phật giáo, do đó mỗi lần xoay đương đương với một triệu hai trăm bốn mươi nghìn lần cầu phúc.
Phía Nam thành cổ Độc Khắc Tông có tháp cờ kinh ngũ sắc, rất nhiều du khách tới chụp ảnh.
Thử nghĩ xem, bạn đứng chính giữa tháp cờ kinh ngũ sắc khổng lồ, ngẩng đầu là thấy được những lá cờ Lungta được buộc thành từng lớp chồng lên nhau giữa các cột cờ và dây thừng, gió thổi tung bay chúng tựa như một chiếc ô to lớn đang mở rộng trên đỉnh đầu bạn, gần như phủ kín bầu trời xanh, bên tai bạn là tiếng gió phần phật đang tranh đấu với cờ Lungta.
Shangri-La có rất nhiều tháp cờ kinh như vậy, hồ Napa cũng có.
Hồ Napa là hồ nước theo mùa, nghe nói vì lượng nước giảm khác nhau nên hình dạng mỗi ngày cũng khác nhau, đồng cỏ xanh ngọc bích đan cài với nước hồ trong veo, tháp cờ kinh sặc sỡ nằm giữa đồng cỏ và hồ nước.
Sắc màu cờ Lungta được xếp cố định, theo thứ tự từ lam, trắng, đỏ, lục, vàng, từ trên xuống dưới lần lượt đại diện cho trời xanh, mây trắng, lửa, nước và đất.
Gió thổi cờ tung bay, mỗi lần tháp cờ bay lên đều đại diện cho một lần chúc phúc của muôn loài.
Màu sắc tươi mới là cảm nhận lớn nhất của tôi khi tới Shangri-La, trong các khoảng màu bắt mắt còn có màu đen thuần khiết tới từ bờ tường đen bằng đá của các toà điêu lâu*, màu trăng tinh khôi tới từ vải thơm trước cửa sổ nhà dân, và màu vàng óng ánh.
*Các toà nhà phòng thủ đá.
Độc Khắc Tông là thành phố Ánh trăng, Ni Vượng Tông , nơi tu viện Tùng Tán Lâm toạ lạc là thành phố mặt trời, đây chính là mặt trăng và mặt trời của Shangri-La.
Hôm nay chúng tôi tới tu viện Túng Tán Lâm hơi muộn, nội dung thuyết minh cho biết nếu tới sớm hơn chút có thể tới ngọn núi gần tu viện, ở đó mỗi ngày đều có thợ chụp ảnh ngồi chờ để chụp cảnh sương mờ sớm mai vây quanh tu viện, và trong sương mờ đó là mái vàng lợp ngói mạ đồng.
Đó là nơi đầu tiên ánh mặt trời rơi xuống.
Tôi còn nhìn thấy rất nhiều chim ưng, kền kền gần tu viện. Cả người chúng được bọc quanh lớp da màu đen xám, chúng tự nhiên dừng lại trên mái hiên. Lần đầu tôi biết thì ra kền kền có thể bay cao vậy.
Truyền thuyết kể, kền kền có thể cảm nhận trước được cái chết của mình, chúng sẽ dùng sức lực cuối cùng, không màng tất cả lao về phía mặt trời.
Đúng vậy, ai không thích mặt trời chứ? Trong lòng mà chẳng có mặt trời thuộc về mình, từ đó một mực theo đuổi?
Ở Shangri-La, tôi còn quen được mấy người bạn đồng hành mới.
Một người chị đứng tuổi, con trai và con gái định cư ở nước ngoài, chị ấy vừa mất chồng, một mình tới Shangri-La.
Chị ấy cười nói ở độ tuổi này, không phải lo nghĩ tiền bạc, con cái, lại mất chồng, vậy nên chị ấy là người thư thái nhất thế gian. Trông chị ấy cũng thư thái thật, nhưng người như vậy lại đau đớn bật khóc trước pháp điện.
Một người chị khác, thật ra chỉ lớn hơn tôi mấy tuổi thôi, nhưng đã là mẹ của một cô con gái 10 tuổi, chị ấy đưa con gái đã nghỉ học tới đây.
Tôi từng nghe rất nhiều lần câu như này: Một người phụ nữ sau khi trở thành mẹ sẽ mất đi thân phận vốn có của mình, từ đó tiền tố mỗi lần giới thiệu luôn là mẹ của ai đó. Tôi còn chưa làm mẹ, tạm thời không cảm nhận được câu nói này, nhưng từ chị ấy, dường như tôi có thể nghiệm chứng tính chân thật của nó. Ra ngoài du lịch, vali và balo của chị ấy không có đồ của mình, toàn bộ đồ đạc linh tinh đều là của con gái, lớn là máy ảnh, nhỏ là túi khăn ướt, còn có A Bối Bối không rời xa khi ngủ được, ngoài ra còn có các thẻ bo góc của ngôi sao mà con gái thích nhất….
Chị ấy thật sự không thể chấp nhận sự phản bội của chồng cũ, nhưng sẽ tự trách vì con gái sống trong gia đình đơn thân, thậm chí còn từng nghĩ cắn răng tái hợp với chồng cũ… Cuối cùng bị con gái cản lại.
Đó là một cô gái tuổi còn nhỏ nhưng suy nghĩ đã trưởng thành, cô bé có trái tim quyết tâm hơn rất nhiều người lớn. Cô bé thấy những gì mẹ bỏ ra cho mình đều sai hướng, ví dụ như cô bé nói:
“Những thứ ở trong balo con đều có thể tự vác, con vác được, không cần mẹ vác cho, đây không phải sự giúp đỡ mà con cần. Nhưng xin mẹ đừng lúc nào cũng đứng trước mặt con nói sẽ đăng ký thêm mấy lớp học nữa cho con, hay vì con mà tái hợp với người từng tổn thương mẹ, bla bla… Nếu mẹ có thể chịu trách nhiệm với chính mình, đó chính là sự giúp đỡ lớn nhất dành cho con, cảm ơn mẹ.”
Hahaha, trời biết người mẹ đáng thương của cô bé sắp tức phát khóc rồi, nhưng nói thật, chúng tôi đều thấy câu này có lí.
Đương nhiên, cô bé cũng không phải mọi mặt đều trưởng thành, cũng có lúc trẻ con. Ví dụ như lòng hiếu thắng, nhất định phải là đứa bé giỏi nhất cả lớp, thậm chí là cả trường.
Chúng tôi khuyên con bé, nó lại nói chúng tôi không tiến thủ, lẽ nào thế giới của người trưởng thành không có sự tranh đấu sao?
Chị gái chín chắn, à không, nên gọi là cô, cô xoa đầu cô bé nói, không phải thế giới của người trưởng thành không có tranh đấu, mà là khi tuổi tác tăng dần, cháu sẽ dần nhận ra logic vận hành của thế giới này thật ra đơn giản hơn cháu nghĩ. Đa số mọi người và sự vật đều xuất hiện trong cuộc đời theo cách thức tuyển chọn, người chiến đấu vĩnh hằng và duy nhất có lẽ chính là bản thân.
Cháu thấy hôm nay tốt hơn hôm qua là đủ rồi, những thứ khác đều là giả.
…
Mỗi người luôn sẽ gặp một thời cơ, thời cơ đó sẽ đưa bạn tới Shangri-La.
Đỉnh núi tu viện bạt ngàn ánh sáng, chúng tôi đứng nói chuyện trong gió, nói về cơ duyên tới Shangri-La. Dường như mọi người đều có thời điểm khó khăn, sau đó đuổi theo mặt trời tới đây.
Có lẽ thứ tôi theo đuổi là Mặt trăng.
Chắc đại khái là vậy chăng?
Trước khi tới Vân Nam, tôi đang trải qua một lần bạo động của mình, một khoảng thời gian dài khốn khổ.
Nhưng có người nói với tôi, cuộc sống cũng như đi thỉnh kinh, có 81 kiếp nạn, bất luận bạn đang kẹt ở kiếp nạn nào thì cũng sẽ vượt qua, như những cửa ải trước đó tôi đã bước qua.
Tôi leo từ đồng bằng lên, khắc phục trở ngại sức khoẻ, tới cao nguyên này, chắc chắn cũng sẽ phải đi vòng vèo, khúc khuỷu.
Lời anh ấy nói thật hay biết bao.
Tôi rất thích.
Hôm trước, khi xe của chúng tôi tới Địch Khánh, nhìn thấy biển ngữ khổng lồ đứng giữa rừng núi, bên trên viết: “Shangri-La của thế giới chào đón bạn.”
Rừng cây rậm rạp che khuất tầm nhìn, tôi bỏ qua mất mấy chữ, câu tôi nhìn thấy là: Thế giới chào đón bạn.
Có lẽ vô hình chung, nó đang dẫn lối cho những người tới đây, giữa trời đất mênh mông, mỗi người đều có sân khấu của mình, chúng ta giao đấu với bản thân trên sân khấu đó, từ từ tu luyện, đi hết ải này tới ải khác, cuối cùng tới thế giới 3000 năm kia.
Không có gì là khôgn vượt qua được, mọi thứ đều sẽ qua.
Cũng không có gì là không kỳ vọng được, tất cả đều sẽ tới.
Không cần vội vã, nhưng tư thế của bạn phải kiên cường, phải luôn hướng về phía trước.
Giờ phút này, tôi đứng trên cao nguyên có độ cao 3300m so với mực nước biển, kéo một tháp cờ kinh, trên lá cờ là những chú ngựa mang theo ba báu vật Phật – Pháp – Tăng, tung bay phấp phới trong gió.
Đây là trạm cuối cùng của tôi ở Vân Nam.
Giờ nhìn lại, tôi vô cùng may mắn vì bản thân của khi đó đã bắt đầu cuộc hành trình này, ít nhất ở hiện tại, tôi không còn hoang mang nữa.
Tôi cầu phúc cho mình, hy vọng có thể cầu phúc cho mỗi người đọc được bài blog này.
Hy vọng chúng ta đều có thể dẫn dắt bản thân, bước ra khỏi ngày hôm qua.
Hôm nay sẽ tốt hơn.
Tashi Delek*.
*Câu nói cầu phúc, chào hỏi trong tiếng Tây Tạng.
…
Cảm xúc lúc này: “Chẳng đợi xuân à chẳng đợi xuân, biết ăn nói ghê ấy.”
Vùng đất dâu tây dại: “Hahahahaha.”
Kỳ Đao Khách: “Chị gái bé con kia đáng yêu quá, chín chắn nhưng cũng cute.”
Vùng đất dâu tây dại: “Siêu đáng yêu! Cũng rất ngoan ngoãn, tối qua chúng tôi đi ăn, sau khi nhảy múa xong, có tiết mục mời khách ở đó lên sân khấu chơi trò chơi, cô bé được mẹ đẩy lên. Cô bé không chút sợ hãi, mới học lớp 4 đã thuộc bài thơ Đinh Hương Kết của lớp 6, tôi thấy cô bé nghe chúng tôi nói chuyện bực quá nên cố tình đọc bài đó cho người lớn đang suy nghĩ bạc đầu chúng tôi nghe.”
Cuộc sống thoát tục: “Nút thắt không giải quyết hết được, vấn đề trong cuộc sống cũng không giải quyết hết được:))).”
Vùng đất dâu tây dại: “Bạn hiểu tôi quá, chính là câu này.”
Nhiều thịt: “Mặt trăng cũng đáng yêu như vậy, chùa ở khu dân tộc Tạng có phong tục và thứ tự đi du lịch nào đặc biệt không?”
Vùng đất dâu tây dại: “Chắc là có đấy, nhưng tôi không nhớ gì hết, chỉ đi vào một chùa cúng bái thôi. Tôi còn hỏi hướng dẫn viên ở đó, tôi không tin Phật thì có thể tham quan không? Hướng dẫn viên trả lời đương nhiên là được, mỗi người lương thiện đều sẽ được Phật theo sát và bảo vệ.”
Nữ chiến sĩ babi vô địch vũ trụ: “Mặt trăng định ở Shangri-La bao lâu?”
Vùng đất dâu tây dại: “Mai là tôi tới núi tuyết Mai Lý rồi.”
Tráng Tráng nhưng không tráng: “Sau chuyến du lịch này liệu cô có biến mất nữa không?”
Vùng đất dâu tây dại: “Hahaha, không biết nữa, sau khi quay về, cuộc sống hàng ngày của tôi sẽ quay lại vô vị như trước đây. Ngày nào cũng giống nhau, mỗi lần muốn đăng gì đó lại thấy tẻ nhạt, xoá xoá sửa sửa, cuối cùng chẳng đăng nữa… Nếu mọi người muốn xem thì tôi sẽ cố gắng.”
Tôi tới thăm bạn đây: “Nonono, Mặt trăng, tự cô thấy nhạt nhẽo thôi chứ người khác là thấy thú vị lắm. Mọi người đều vậy cả mà, vậy nên mới cần giao lưu, tôi gọi đó là trao đổi cho nhau, đôi bên cùng có lợi.”
Vùng đất dâu tây dại: “Hahaha, chốt.”
Công chúa bánh bao: “Mặt trăng, sao nay bạn trai cô không bình luận, anh ấy không đi với cô hả?”
Vùng đất dâu tây dại: “Không biết nữa, hình như gần đây anh ấy bận lắm, biến mất suốt à, kệ đi.”
Sofiee: “@Chẳng đợi xuân, toi rồi, Mặt trăng kệ anh rồi.”
Dear Lucky one: “@Chẳng đợi xuân, anh bị vứt bỏ rồi.”
Ngắm hoàng hôn đồng nội ngày thu: “@Chẳng đợi xuân, không cần anh rồi kìa.”
Tâm hướng thiện: “Hahaha, mọi người hóng chuyện còn đổ thêm dầu vào lửa à.”
Hỉ Hỉ aka người qua đường: “@Chẳng đợi xuân, bình thường anh hoạt bát lắm mà, giờ đâu rồi?”
Vùng đất dâu tây dại: “Đúng đấy, đâu rồi?”
Vùng đất dâu tây dại: “Anh lại biến mất cả ngày rồi… Anh đang làm gì thế?”
-Hết chính truyện-
*Lảm nhảm: Còn 10 chương ngoại truyện siêu dài nữa nhaaaaaaaa.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...