Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương59: Blog du lịch 2
Cỡ chữ
1:15, ngày 11 th*ng 9 năm 2024, đăng tại Vân Nam.
Chào “buổi đêm” cả nhà.
Rạng sáng cập nhật blog du lịch này cũng hơi muộn nhỉ, thật sự khi tôi về homestay thì đã muộn lắm rồi, vừa nãy tôi mới đánh rang xong, giờ đang nằm bò trên giường đây.
Tại sao là nằm bò mà không phải nằm?
Là bởi vì tôi no quá, không thể nằm thẳng được, cứu…
Không tính hộp sữa uống trước khi ra ngoài sáng nay (Mình cứ coi ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc nha), tổng cộng hôm nay tôi đã ăn bốn bữa, bốn bữa đều là bữa chính cả, bốn bữa đều là bốn, những loại bún khác nhau.
Bữa đầu tiên là trưa nay, tôi được giới thiệu tới một quán bún rất rất nhỏ.
Quán đó chủ yếu bán bún thịt nướng Đằng Xung, nhỏ tới mức không có cả biển hiệu, nhưng ngon tới mức khiến tôi rất muốn làm cờ khen thưởng, dán lên đó mười nghìn ngôi sao Michelin.
Bún thịt nướng thì điểm nổi bật nhất là “nướng”, toàn bộ nguyên liệu đi kèm đều được nướng qua lửa. Lửa than đã thiêu huỷ độ tươi của nguyên liệu, nhưng cũng cô đọng lại hương vị của chúng. Vị chua của cà chua, vị cay của ớt nhọn, mùi thơm của thịt lợn, vừa bỏ vào miệng đã thấy vị cay nóng nồng nàn kia bùng nổ trong khoang miệng như trái bom.
Một bát bún lấp đầy bụng, tôi thấy cả thế giới như biến thành một miếng thịt nướng thơm nức mũi, khiến người ta thoả mãn tới lạ thường, những bực bội trong lòng vơi đi không ít, trận mưa phùn lắt nhắt cũng không còn đáng ghét nữa.
Mưa tạnh, khi ra ngoài, trên người tôi vẫn còn nhuốm mùi lửa than và gỗ tùng cháy, mãi không tan biến.
Điều đáng nhắc tới nữa là, chủ quán bún này là một bác gái.
Sức khoẻ bác gái không tốt lắm, nhưng từ khâu chuẩn bị nguyên liệu tới gia công, nướng ướp đều do mình bác làm, giỏi lắm luôn.
Tôi hoàn toàn không đồng tình với việc chịu đựng cơn đau về thể xác để tiếp tục làm việc, nó không phải tinh thần, cũng không phải chất lượng, nhưng tôi không thể nói lời khuyên nhủ nào với một bác gái chỉ dựa vào quán bún nhỏ nhoi để nuôi cả nhà, bác còn phải gánh trên vai áp lực sinh nhai, khuyên nhủ là quá ngạo mạn. Nhưng cũng may, tôi nghe nói quán bún này khá đông khách, nức tiếng một phương, việc kinh doanh ngày thường còn ổn hơn chuỗi cửa hàng món Vân Nam ở cổ trấn Hoà Thuận, mọi nỗ lực bác gái bỏ ra đều được hồi đáp.
Tôi húp sạch chút nước canh cuối cùng để bày tỏ ngưỡng mộ với bác gái, không phải vì tôi ăn chưa no.
Bữa thứ hai là chiều này.
Sau khi tạnh mưa, khó lắm mặt trời mới ló dạng, ngày thứ ba tới Đằng Xung, cuối cùng tôi đã có thể đi ra khỏi cổ trấn Hoà Thuận.
Tôi tới khu cửa hàng trong thành phố mua một đôi giày thể thao.
Phải chêm một câu ở đây, nhắc nhở những bạn có thể sẽ tới Đằng Xung mùa nay thì đừng đánh giày nhé!
Đừng đánh giày, đừng đánh giày!
Cũng kiến nghị mọi người nên mang nhiều đồ lót và tất mặc một lần, bởi vì giặt xong là không khô nổi.
Mua giày xong, rời khỏi cửa hàng, tôi nhìn thấy một quán bún canh chua Văn Sơn ở bên cạnh.
Mùi vị không giống với bún thịt nướng lắm, bún canh chua có nước cốt hầm từ xương gà và xương lợn, thêm canh chua làm từ rau và nước bún lên men, khi ăn sẽ thấy sánh đặc, mượt mà. Chiếc mũ bên trên bún là nấm kê tùng chiên ngập dầu và lát thịt trùng qua nước sôi, đáy bát là thịt chiên giòn thơm nức mũi, cay nồng đậm vị. Đảo bún với nước canh nghi ngút khói, nói không khoa trương thì tôi nghe thấy từng lỗ chân lông đều đang gào thét trong mùi hương đó.
Bà chủ nói, ngày nào bà cũng dậy vào bốn giờ sáng để chiên những thứ này.
Bún cũng khác, bún thịt nướng ăn lúc trưa là bún làm từ gạo đỏ, rất mềm và mướt, dường như không cần cắn đã trôi thẳng vào trong bụng. Bún canh chua Văn Sơn là bún làm từ gạo Văn Sơn, hạt nhỏ, nhẵn, dai hơn. Tôi vớt bún ra khỏi nước canh chua nóng như có thể cảm nhận được sợi bún đang đôi co với mình.
Kéo cũng vô dụng.
Bữa bún thứ hai khiến tôi rất hài lòng.
Thật ra khi tới đây, dạ dày của tôi đã vượt qua vạch đỏ, chiều nay tôi đi với một người đồng hành, cũng là bạn tôi mới quen hôm nay, anh ấy nói với tôi, đừng đặt xe, đi xe bus về còn có thể tiêu hoá bớt đồ.
Xe bus ở Đằng Xung rất tiện lợi, nhưng tốc độ chậm quá, tới bến xe chậm, lái trên đường cũng chậm, tôi chậm rãi xách giày và ôm cái bụng no tròn về cổ trấn Hoà Thuận.
Trên đường từ bến xe bus ở cổng lớn về homestay, tôi nhìn thấy hai quán bún liền kề nhau, một quán là bún gà kho kiểu Mặc Lặc, một quán là bún thịt lạnh hun khói vùng Bảo Sơn.
Ông chủ treo gà kho trong tủ kính, mỗi con gà kho đều được phết lớp dầu bóng loáng, ông nói với tôi: Say welcome.
Cũng coi như là lỡ bước vào chốn thần tiên đi.
Tôi biết Vân Nam có rất nhiều loại bún, nhưng không ngờ sẽ chia chi tiết như vậy. Tôi nhớ tới ngày trung chuyển ở Côn Minh, còn có bát bún qua cầu kiểu Mông Tự ở sân bay…
Do lập trường của tôi không kiên định, người bạn này của tôi lại dám cười híp mắt nói một câu “tới cũng tới rồi” để trấn áp tôi.
Cũng may anh ấy nói với ông chủ, mỗi quán chỉ cần gọi nửa bát bún, hai người chúng tôi chia nhau ăn để thưởng thức từng vị một.
…
Hôm nay khi dậy sớm, tôi tới khu quần thể cây cổ thụ Quan Âm nghìn tay trên núi cạnh cổ trấn, ở đó có những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Tán cây như những chiếc ô khổng lồ, cành cây to lớn tựa hàng nghìn cánh tay vươn ra giữa không trung.
Trên núi, khi đi dạo trong vườn cây cổ thụ, tôi còn bật chế độ vận động của đồng hồ, tôi muốn xem hôm nay mình có thể tiêu hao bao nhiêu kalo. Nhưng buổi tối khi ăn bún gà kho, tôi lại tắt đồng hồ đi.
Lúc này, khi đánh những dòng chữ này, tôi vẫn có cảm giác tự trách mãnh liệt.
Tôi không thể, tôi không nên.
Hôm nay tôi còn nói một chuyện với người bạn này, nói về lí do tại sao tới Vân Nam.
Anh ấy cho tôi câu trả lời đậm chất triết học và văn nghệ, anh nói, tới Vân Nam không cần lý do, nơi này không hỏi ra được lí do nào đâu.
Ai cũng nói Vân Nam là nơi của những câu chuyện, nhưng câu chuyện của nó không như những cây nấm vươn mình ra từ lớp bùn đất, mà đó là câu chuyện của những người đã sống tại đây hết đời này tới đời khác để lại, là chuyện mọi người tới từ khắp các nơi mang tới.
Tựa như hàng trăm loại bún rơi xuống đất rồi cắm rễ ở đây, tựa như những cây rễ nối rễ, cành nối cành.
Tóm lại, hôm nay vẫn rất có thu hoạch. Tôi thu hoạch được một đôi giày thoải mái, còn tìm được lí do đầu tiên tôi tới Vân Nam, mặc dù rất nhỏ thôi: Tôi muốn gửi lời thành kính, tỏ tình với bún.
Hãy để chúng ta hô vang khẩu hiệu: Tôi yêu bún, tôi yêu bún, tôi yêu bún!
Cho dù chỉ là vì bát bún này, tôi cũng sẵn sàng tới Vân Nam lần nữa.
……..
Pilo000: “Quá đáng rồi nha, Mặt trăng nhỏ, cô không xem giờ là mấy giờ hả!”
Vùng đất dâu tây dại: “Ha ha ha, tôi no tới nỗi không ngủ được, mọi người cũng đừng hòng ngủ được!”
Jelly bear: “Chị gái à, em gửi tin nhắn cho chị chị vẫn chưa trả lờiem… Có tin vui muốn nói với chị này, em thi đỗ trường của chị rồi đấy hi hi. Còn nhớ lần đầu xem Weibo của chị, em vẫn đang học cấp hai. Khi đó em thấy cuộc sống đại học rất đặc sắc, chị thật sự rất giỏi, bất kể là việc học hay sinh hoạt, tóm lại là kiểu người em mong ước trở thành, giờ cũng coi như đi được bước đầu tiên rồi. Chị có vui cho em không?”
Vùng đất dâu tây dại: “Chúc mừng em nha, tung hoa tung hoa! Thật ra có lẽ cuộc sống của chị không tốt như em nghĩ đâu… nhưng chị vẫn vui cho em!”
Jelly bear: “Đã tốt lắm rồi, vừa nãy em xem bài chị đăng trước đây, chị có gia đình hạnh phúc, có rất nhiều bạn bè, có sự nghiệp của riêng mình, có tiền lại có thời gian, còn có thể ra ngoài chơi, chị biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ chị không!”
Thiêu đốt sắc màu nhân gian: “Chú ý, là anh ấy, không phải cô ấy! Mặt trăng nhỏ, cô ra ngoài chơi với đàn ông rồi…”
Vùng đất dâu tây dại: “Tới đây, để tôi khen ngợi đôi mắt thần thánh của cô! Là ông chủ quán ăn, vừa quen được ở đây. Trong quán họ, từ ông chủ tới nhân viên đều rất đỗi nhiệt tình, cởi mở, tôi nói thật đấy, tôi rất ngưỡng mộ bầu không khí làm việc này.”
Thơm một cái nè: “Mặt trăng nhỏ, ngày mãi vẫn mưa chứ? Cô có lịch trình đi đâu chưa?”
Vùng đất dâu tây dại: “Chào buổi sáng nha, tôi vừa tỉnh dậy, ngó đầu ra ngoài xem thì thấy vẫn mưa phùn. Tối qua tôi liên lạc với một nhóm trecking tới núi Cao Lê Thống, lát nữa phải xuất phát rồi. Mặc dù có mấy người khuyên tôi đừng đi, giờ thời tiết không hợp để leo núi, nhưng tôi vẫn không muốn đảo lộn kế hoạch của mình. Người sống có kế hoạch như chúng tôi khó quá đi ha ha. Chúc tôi thuận buồm xuôi gió đi, đợi bài viết sau của tôi nhé!”
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...