Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương57: Mặt trăng, anh không hối hận – Trạm Shangri-La
Cỡ chữ
Hề Việt vẫn nhớ ngày đầu vừa tới Vân Nam.
Hôm ấy, vé máy bay của cô là vé khởi hành từ Bắc Kinh tới Đằng Xung, trung chuyển ở Côn Minh. Cô ăn một bát bún ở sân bay Côn Minh, bị nước canh gà làm bỏng cả lợi, sau đó lại vì khu vệ tinh của sân bay Trường Thuỷ quá xa mà phải đi lòng vòng một hồi.
Hôm ấy tâm trạng của cô rất tệ, cảm thấy trời đất chỉ còn một màu xám xịt.
Nhưng Côn Minh là thành phố mùa xuân, tiết trời lại đang vào độ mát mẻ, tần suất xuất hiện bầu trời xám xịt có thể cao được tới đâu chứ?
Giờ nghĩ lại, là tâm trạng tồi tệ của cô đã tạo nên màng lọc xám xịt trước mắt, chỉ vậy thôi.
Hành trình quay về là từ Shangri-La bay tới Bắc Kinh, vẫn trung chuyển ở Côn Minh.
Sân bay Shangri-La không lớn lắm, nhưng phong cảnh tuyệt đẹp, có thể nhìn thấy núi tuyết. Buổi trưa, Trì Tiêu đưa cô tới cửa sân bay, anh chỉnh vali của cô tới độ cao phù hợp, còn đeo balo cho cô, thậm chí còn ngồi xổm xuống thắt dây giày cho cô.
Quá trình như ông bố già đưa con đi học.
Hơi kỳ lạ.
Từ đầu tới cuối Hề Việt không nói một lời, tới giây phút chia tay cuối cùng, cô chỉ nói: “Tạm biệt.”
Sau đó vội vã quay người đi.
Thậm chí cô còn không dám nhìn anh thêm lần nữa, chỉ nhìn ra ngoài sân bay, nhìn đỉnh núi tuyết mờ ảo.
…
Hàng người xếp hàng chờ ký gửi hành lý dài tít tắp, bên cạnh cô là một người đàn ông trẻ tuổi, rất thích nói chuyện. Anh ấy nói với cô vài câu, cuối cùng chốt hạ: “Vừa nhìn cô là biết nghiện Vân Nam rồi, cô ở đó khá lâu đúng không?”
Hề Việt hỏi sao anh nói vậy?
Người đàn ông cười: “Cô dãi nắng tới đen sì rồi.”
Hề Việt vô thức sờ mặt.
Thật ra mấy ngày trước khi đi tắm cô mới nhận ra, rõ ràng ngày nào ra ngoài cô cũng bôi kem chống nắng, nhưng vẫn không thể kháng cự lại tia cực tím siêu mạnh của Vân Nam. Cổ và ngực cô có đường ranh giới vô cùng rõ rệt.
Cô kéo cổ á ora chỉ cho Trì Tiêu xem.
Trì Tiêu quan sát rất nghiêm túc, tới gần nhìn thật kỹ, sau đó nhân lúc cô không chú ý hôn một cái.
“Ừm, đẹp lắm.”
“…”
Hề Việt thấy chỗ da được hôn hơi ngứa, còn chi chít dấu, cô giơ tay lên che, muốn thử làm giảm cơn ngứa qua lớp quần áo, nhưng vẫn vô dụng.
Nếu cô phải xử lý toàn bộ những nơi có dấu vết Trì Tiêu để lại, chắc phải lột da mới ổn.
Cô sờ túi áo, bất ngờ phát hiện trong túi áo khoác của mình còn có hộp thuốc, là vị bạc hà, trong hộp thuốc còn có bật lửa, chắc Trì Tiêu bất cẩn làm rơi vào túi áo cô.
Hề Việt đứng tại chỗ một lúc, nhân viên sân bay nhắc cô đứng ở phía trước.
Cô không nghĩ nhiều, làm ra hành động mất não, kéo vali rời khỏi hàng, đi ra khỏi toà sân bay, đứng ở khu hút thuốc trước toà nhà, châm một điếu thuốc.
Đây là lần đầu cô bops nát phần bạc hà, hút trọn vẹn một điếu, chỉ cảm thấy ngũ quan như bị vị bạc hà mát lạnh làm cho tê dại.
Sao Trì Tiêu lại thích vị này?
Tại sao trên người anh luôn có sự mát lạnh như bạc hà?
Và còn nữa.
Anh đang ở đâu?
Ban đầu Hề Việt liếc nhìn xung quanh, xác định Trì Tiêu đã rời đi, xe của anh cũng biến mất, lúc này cô mới dám ngẩng đầu lên, thoải mái nhìn xung quanh.
Sau đó cô dập điếu thuốc, người cô cũng toát ra hương bạc hà như anh. Hề Việt kéo vali quay về toà sân bay.
…
Quá trình ký gửi hành lí lại xảy ra bất thường.
Trong vali của cô có một cái sạc dự phòng. Hề Việt không có chút ấn tượng nào, cô đã trả Trì Tiêu sạc lưu động cô mượn, sau khi nghĩ kỹ lại cô mới nhớ ra, đó là sạc dự phòng cũ trước đây cô dùng, nó bị bỏ quên ở trong góc.
Hết cách, cô bị yêu cầu chuyển vali sang một bên, mở vali ra.
Hề Việt vừa lục đống đồ tạp nhạp vừa cười khổ, lúc này vali có sự khác biệt rất lớn so với lúc cô vừa tới Vân Nam, ngoại trừ mấy bộ đồ ra thì chẳng còn gì khác. Còn giờ, vali của cô chất đầy quà của Vân Nam.
Lạc mẹ Miêu Hiểu Huệ rang, nấm khô Thịnh Lan Bình phơi, hết túi này tới túi khác, ngăn khoá vali còn có mấy hộp đồ trang sức kích cỡ khác nhau, lần lượt là vòng La Dao tặng, vòng tay bạc cô tặng La Dao và Tiểu Ngọc, đồng thời cũng để lại một cái cho mình, còn có vòng Trì Tiêu tặng cô.
Cô ngồi xổm dưới đất nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn lấy vòng Trì Tiêu tặng ra đeo lên tay, và cả đôi bông tay nhuộm kia nữa, cô cũng kẹp lên tai.
Đoá hoa cực lớn này chỉ không quá thu hút ánh nhìn khi đi du lịch, hiếm khi dùng trong hoàn cảnh bình thường.
Tới Bắc Kinh thì tháo ra vứt đi là được, Hề Việt nghĩ.
Cô lục tiếp.
Cầu thuỷ tinh Tiểu Mao tặng cô, quà đoàn chị em, cô bác Singapore ở núi tuyết Ngọc Long tặng cô, cô còn chưa kịp mở khăn bươm bướm siêu to kia. Còn nữa, khi họ rời khỏi Shangri-La, tạm biệt chị Châu và bạn nhỏ Châu Mộng Lam, chị Châu đẩy Mộng Lam lên trước, nói, không phải con có quà tặng cho hai cô sao?
Cô bé mím môi, vô cùng ngượng ngùng, lấy hai cái bút chì tự động trong túi ra.
Cô bé nói, đây là bút cô bé thích dùng khi đi thi, chỉ cần dùng cái bút này thì sẽ luôn giành hạng nhất.
Thang Ý Tuyền cười thích thú, ôm lấy Mộng Lam, sau đó trêu chọc cô bé, cháu lấy bút may mắn của mình làm quà tặng cho người khác, sau này cháu không giành được hạng nhất nữa thì không phải không so được với người khác sao?
Trong chuyện này, cô bé tỏ ra rất chín chắn, không chút do dự: “Cháu chỉ cần một chút vận may thôi, nhưng không phải vì vận may cháu mới giành được hạng nhất, mà là vì vốn dĩ cháu đã rất giỏi. Những câu hỏi ấy cháu đều biết hết, cô lấy bừa một cái bút cho cháu, cháu vẫn có thể giành được điểm tối đa, cô có tin không?”
Thang Ý Tuyền nói ầu, tin tin tin, sau đó véo má cô bé, sao lại như bà cụ non thế này chứ?
Mộng Lam quay mặt đi, đẩy kính, nói: “Có chí thì nên.”
Sau đó cô bé bị mẹ ấn đầu một cái.
…
Từ Shangri-La bay tới Côn Minh chỉ mất một tiếng.
Đầu óc Hề Việt trống rỗng, vô số chuyện xảy ra tại Vân Nam đều được tua lại trong trái tim cô, một tiếng trên máy bay như được tua nhanh tới tối đa.
Tới Côn Minh, thời gian trung chuyển khá lâu.
Cô phải ở Côn Minh ít nhất sáu tiếng, buổi tối máy bay mới cất cánh.
Cô vốn muốn ra ngoài đi dạo, nhưng không có tinh thần nên đành đi loanh quanh ở sân bay.
Khu hút thuốc bên ngoài sân bay Trường Thuỷ có tạo hình nấm kê đông khổng lồ, cô nhìn mà không khỏi sững sờ.
Cô mua một ly trà sữa, lại tới quán bún lần trước, gọi bát bún như lần đầu tới.
Lần này cô không bị bỏng nữa.
Có lẽ sân bay Trường Thuỷ là sân bay thích hợp nhất cho du khách nghỉ ngơi đường dài. Khu chờ siêu rộng, khu vực trước cửa check-in được chia tách rõ ràng, chi tiết, ngoại trừ khu văn phòng có thể sạc pin và khu cho trẻ em vui chơi ra, ngay cả ghế ngồi cũng có rất nhiều loại.
Thật ra Hề Việt rất muốn thử khoang ngủ kia.
Nhưng người đã ngồi kín.
Chẳng mấy chốc cô đã tìm được chỗ xa xỉ hơn.
Đó là một dãy ghế massage hướng ra chỗ đỗ máy bay, buổi chiều, ánh mặt trời vừa hay rơi xuống đây, Hề Việt chỉ thấy hàng ghế đó rất giống những điểm check-in phát sáng trong trò chơi, bước chân bất giác đi về phía đó.
Thật ra khi vừa tới Vân Nam, cô đã để ý tới mấy chỗ ngồi này, nhưng khi ấy cô không hiểu.
Mặt trời chói chang như vậy, có nhất thiết phải đi tắm nắng không?
Giống như việc cô không hiểu chủ đề rất hot trên mạng kia: Tại sao mỗi người nghỉ việc đều thích chạy tới Vân Nam?
…
Cô chọn một chiếc ghế nằm mà mình yêu thích, sau đó để balo xuống đất, tìm tư thế thoải mái, nằm ngửa ra theo độ ngả của ghế, kế đó cô đội mũ áo gió lên, híp mắt lại.
Trong tầm mắt cô là bãi đỗ máy bay rộng lớn, phía xa là dãy núi nối tiếp nhau. Ánh mặt trời khu vực Tây Nam của Trung Quốc đang xuyên qua muôn ngàn dặm núi, xuyên qua lớp thuỷ tinh khổng lồ của toà sân bay, chiếu rọi vào cô.
Ấm áp, dịu dàng, không tiếc nuối.
Tựa như mọi “sự khó hiểu” đều có lời giải.
Hề Việt của hiện tại, Hề Việt đã đi rất nhiều nơi của Vân Nam, đã hiểu tại sao mọi người muốn tới Vân Nam hết lần này tới lần khác, cũng thích và trân trọng ánh mặt trời của Vân Nam, cho dù nó có khiến mặt cô đen thêm, cô cũng không bận tâm.
Cô muốn đổi sim điện thoại, nhưng vừa đổi xong đã hối hận.
Cô nên đổi khi vừa tới Bắc Kinh.
Chí ít hiện tại, giây phút này, cô vẫn ở trên đất Vân Nam, nơi này có mọi thứ cô thích, núi cao, biển rộng, hồ nước, dòng sông, mặt trời, ánh trăng, vì sao…
Cũng có người mình thích.
Nghĩ vậy, cô định đổi lại sim điện thoại, nào ngờ tin nhắn của dì đột nhiên hiện ra, hỏi cô khi nào về.
Hề Việt gọi điện cho dì.
Khi nói chuyện, dường như khu nghỉ ngơi ở đầu bên kia có tiếng nhạc, cô nghển cô lên nhìn, thấy một nhóm người trẻ tuổi cũng trang bị hành trang du lịch như cô, còn có mấy bác gái mặc đồ dân tộc.
Họ ngồi thành vòng tròn.
Dì hỏi, con đang ở sân bay hả? Tiếng gì thế?
Hề Việt nói, có người đang hát.
Cô không hiểu lời bài hát, nhưng vẫn muốn cố gắng theo kịp tiết tấu của ca khúc dân ca dân tộc thiểu số.
Dì nói, dì nghe người ta kể, Vân Nam đều rất thích ca hát, nhảy múa, nhảy múa thì sao?
Hề Việt vừa nhìn về phía xa vừa cười: Chắc sắp nhảy rồi, bài hát lên rồi, điệu nhảy còn phải đợi sao?
Đây là Vân Nam, muốn hát thì hát, muốn nhảy thì nhảy, bất luận bạn kỳ lạ thế nào, ở đây đều sẽ không trở nên khác lạ.
Sau khi tắt máy, Hề Việt đổi sang sim điện thoại kia.
Ánh mắt cô vẫn nhìn dòng người mặc trang phục đủ màu sắc phía xa.
Cô từng do dự, do dự có nên qua đó không. Có lẽ cô vẫn không dám tham gia vào, chỉ dám làm người đứng bên quan sát thì sao? Làm người cổ vũ có được không?
Vô số tin nhắn Wechat đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Trì Tiêu.
Hề Việt nằm xuống ghế, hai tay cầm điện thoại, mắt nhìn chằm chằm cuộc trò chuyện trên màn hình.
Khi hút thuốc lá bạc hà ở bên ngoài sân bay Shangri-La, cô liên tục xem Wechat, máy bay hạ cánh tới Côn Minh, ngay khi có mạng, cô cũng xem Wechat, bao gồm cả lúc ăn bún, cô vẫn xem video trong mục lưu trữ, ăn được vài miếng là lại dựng điện thoại lên xem Wechat có ai tìm cô không.
Nhưng Trì Tiêu vẫn luôn im lặng.
Yên lặng thì mong anh hãy yên lặng tới cùng, đừng gửi tin nhắn khi trái tim cô đã được an ủi bởi mặt trời.
Hề Việt do dự một hồi, rồi mở chấm đỏ kia ra.
Không có chữ, thứ cô nhìn thấy là rất nhiều bức ảnh, góc chụp khác nhau, địa điểm chụp khác nhau, nhưng nội dung chụp lại là một.
Đều là bầu trời đêm, đều là một vầng trăng.
Những bức ảnh này nên xuất hiện trong cuộc trò chuyện với Chẳng đợi xuân mới đúng.
Mỗi tối đều có một bức ảnh mặt trăng, có lẽ mấy ngày trước Chẳng đợi xuân quên rồi, hoặc không đăng nhập Weibo, tích góp mấy ngày không gửi, giờ Trì Tiêu lại bỗng gửi một loạt.
Hề Việt lưu từng bức ảnh một, sau đó đặt điện thoại xuống, không trả lời Trì Tiêu.
Cô rất sợ, vô cùng sợ, sợ khó lắm mình mới mượn ánh nắng sau trưa này để vỗ về tâm trạng, giờ lại vì một câu đáp lại Trì Tiêu mà bùng nổ mất kiểm soát.
Cô nghiêng đầu, ra sức nhắm mắt lại.
Lông mi ngày một ướt, mang theo chút nhiệt độ, còn có cảm giác hơi lạnh.
Hề Việt không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chắc chắn là vì ánh mắt trời này rất đưa giấc.
Cô mơ màng rơi vào giấc mộng, tiếng người và tiếng nhạc phía xa dần tan biến, tiếng máy móc điện tử vang lên tại những nơi khác nhau, cô thấy bên cạnh mình có một chỗ trống lớn, xung quanh không có ai, chỉ còn lại mỗi cô.
Còn có mùi bạc hà thoang thoảng trong không khí, hương bạc hà dừng lại bên cô, vây quanh cô không rời.
Cô chỉ coi đó là giấc mơ, không bận tâm tới.
Khi cô tỉnh lại, trời đã sắp tối.
Giấc ngủ này không ngon lắm, nhưng lại kéo dài miên man, vẫn là tiếng điện thoại vang lên không ngớt đánh thức cô.
Cô đoán chắc chắn Trì Tiêu không nhận được tin nhắn cô nên tìm cô hỏi tội, nhưng khi mở điện thoại lên xem thì thấy là Miêu Hiểu Huệ đã lâu không liên lạc.
Miêu Hiểu Huệ học theo Miêu Dự Phong, trêu chọc cô, vừa mở miệng đã gọi bà chủ: “Bà chủ, chị dâu, anh tôi đâu?”
Hề Việt vờ như đang giận cô ấy, cô gọi nhầm rồi hả? Chỗ này không có bà chủ, không có chị dâu, cũng không có anh cô. Cô mở miệng gọi ba người, không người nào là đúng cả.
Miêu Hiểu Huệ hoang mang: “Hả, không phải… Hai người không ở sân bay sao? Tôi gửi tin nhắn cho anh ấy nhưng anh ấy không trả lời, gọi điện cũng không nghe, tôi còn tưởng hai người lên máy bay rồi.”
Hề Việt càng hoang mang hơn, nói, tôi ở sân bay thật, nhưng anh cô ở đâu thì sao tôi biết được?
“Vậy… Hôm nay Dự Phong nói với tôi, anh Trì Tiêu định đưa nó đi Bắc Kinh mở cửa hàng mới, còn để nó quản lý ca làm, thật hay đùa vậy? Tôi thấy nó nói dối tôi, không chừng đi đâu gây hoạ thì sao, nên tôi muốn hỏi để xác nhận.”
Chút cơn ngái ngủ còn sót lại của Hề Việt đã hoàn toàn biến mất.
Đáng tiếc Miêu Hiểu Huệ không nhìn thấy gương mặt sững sờ, há hốc miệng lúc này của cô.
“Dự Phong còn nói gì nữa?”
“Nó còn nói chuyến bay hôm nay của anh Trì Tiêu cùng đường với cô, đều tới Bắc Kinh.” Miêu Hiểu Huệ cũng không hiểu gì, nhưng cô ấy thông minh, nhanh nhẹn, nghe câu này của Hề Việt thì đoán ra ngay có chuyện gì. Giọng cô ấy ngày một bé hơn: “À, bỏ đi, tôi tiếp tục tìm anh Trì Tiêu vậy. Cô, ừm… Không sao, cứ như vậy đi.”
Tắt máy rồi.
Như có ai đó đang đánh trống trong trái tim Hề Việt, trên mặt trống còn có côn trùng đang nhảy nhót.
Phản ứng đầu tiên của cô là tìm Trì Tiêu, hỏi anh đang giở trò gì, nhưng Miêu Hiểu Huệ nói không rõ đầu đuôi mọi việc.
Cô không dám chắc, cũng sợ sẽ bị hớ.
Cô không để ý thấy, cánh tay cầm điện thoại của mình đang run rẩy, từ sau khi Miêu Hiểu Huệ nói xong câu “đều tới Bắc Kinh”, cô thấy lục phủ ngũ tạng của mình đã lập tức nháo loạn lên.
Thế là cô hít sâu một hơi.
Cô tìm Wechat của Miêu Hiểu Huệ, gọi lại cho cô ấy.
Không ai nghe.
Đối phương đang bận.
Cô gọi lại lần nữa, vẫn vậy.
Cô đoán chắc Miêu Hiểu Huệ không gọi được cho Trì Tiêu, hoặc có lẽ Miêu Dự Phong thật sự giở trò gì đó với chị cậu ấy, lấy Trì Tiêu ra làm bia đỡ đạn cũng không chừng.
Hề Việt liên tục hít sâu, cuối cùng đã bình tĩnh lại, sau đó lục phủ ngũ tạng quay về vị trí cũ, nhưng khi cô thử lần mò vị trí của tim thì thấy, tai mình cũng có vấn đề.
Cô nghe thấy giọng nói quen thuộc ở ngay cạnh cô.
Nói chính xác hơn là ở hàng ghế phía sau cô.
“Đúng, tôi nói vậy.”
“Vừa nãy tôi ngủ ở sân bay, không xem điện thoại.”
“Nó muốn đi thì tại sao tôi không cho nó đi? Cô cũng không thể trông chừng nó mãi được, cô là chị nó, không phải mẹ nó.”
“Tôi cũng đưa lão Chu đi rồi.”
“Miêu Hiểu Huệ, giám đốc Miêu, cô cứng cáp rồi đúng không? Nhân viên của tôi, tôi trả lương, tại sao tôi không thể đưa đi?”
“… Không có người thì tôi tuyển người mới cho cô.”
“Xem cô này.”
“Cửa hàng trưởng thì tôi cho Cao Tuyền làm nửa năm, tôi nói với anh ấy rồi.”
“Không biết nữa, vẫn chưa xem địa chỉ, tôi tìm hiểu trước đã rồi nói với cô sau.”
…
“Không phải, có chuyện gì thì đợi tôi tới Bắc Kinh rồi nói tiếp, được không?”
“Chị dâu cô đang trừng mắt với tôi đây, không nói nữa.”
…
Tay chân Hề Việt không nghe theo sự sai khiến của cô nữa.
Khi cô nhận ra thính giác và thị giác của mình đều không có vấn đề, người buổi sang còn tạm biệt cô ở Shangri-La, giờ đây thật sự đang xuất hiện tại sân bay Côn Minh, xuất hiện trước mặt cô.
Cô không nhìn nhầm.
Người đó là Trì Tiêu.
Thậm chí như anh nói, sau khi anh tìm được cô, anh đã lặng lẽ nằm trên hàng ghế phía sau cô ngủ??
“Anh…”
“Anh, anh làm sao?”
Trì Tiêu cười với cô, sau đó đứng dậy, vòng tới phía trước.
Hề Việt ngẩng đầu nhìn gương mặt này.
“Này, hoàn hồn đi, hồn đi đâu mất rồi.” Trì Tiêu xoa cằm cô: “Em cũng nghe ra rồi nhỉ? Đây là biểu cảm gì thế? Không chào đón hả?”
Hề Việt sững sờ.
Giờ phút này, tay chân cô đã mất kiểm soát, mặc cho Trì Tiêu ấn vai cô, để cô ngồi xuống.
Còn anh, vẫn dáng vẻ đó.
Ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn mặt cô.
Anh nắm lấy tay cô, xoa mấy cái.
“Sao lại lạnh thế? Sợ hả?”
Ngay khi lòng bàn tay cảm nhận được nhiệt độ không thuộc về mình, Hề Việt đã rơi nước mắt.
“Này này này!” Trì Tiêu ngây người: “Anh tới là muốn khiến em vui, không phải để em khóc.”
Nước mắt của Hề Việt không dừng lại được, thậm chí còn tuôn ra nhiều hơn. Cô muốn bóp cổ anh, lắc thật mạnh.
“Em không vui! Em không vui chút nào!”
Trì Tiêu không mang giấy, cuối cùng là người ngồi kế bên, một cô gái cũng đang chờ máy bay nhìn họ với ánh mắt hóng chuyện, cô ấy đưa nửa gói giấy cho họ.
Trì Tiêu luống cuống, nước mắt cô rơi ngày một nhiều, càng lau càng nhiều.
“Em không vui cũng không kịp nữa rồi, anh ở đây rồi.” Trì Tiêu nói: “Buổi trưa anh khởi hành từ Shangri-La, anh thật sự không mua được vé cùng chuyến với em, vậy nên anh…”
“Anh lại nói dối!” Hề Việt lớn giọng nói: “Rõ ràng anh sợ em không cho anh đi cùng, có phải không?”
Anh thấy tới Côn Minh rồi thì em sẽ không từ chối anh nữa.
Anh có thể thoải mái đi cùng em.
Trì Tiêu, ai không hiểu được anh chứ?
Nghe vậy, Trì Tiêu lập tức xị mặt.
Anh không nói gì, cầm đống giấy lau nước mắt cho cô, sau đó quay mặt đi.
Nụ cười của anh đã biến mất, thay vào đó là gương mặt suy tư.
Hề Việt vẫn không hiểu gì.
“Bị em nói trúng rồi, đúng, anh nghĩ vậy đấy.” Mãi lâu sau Trì Tiêu mới nói: “Anh sợ em nghĩ nhiều, sợ em thấy áp lực, sợ em từ chối anh… Nếu không phải Miêu Hiểu Huệ làm loạn thêm, thậm chí anh sẽ không gọi em, sẽ không để em biết anh đi cùng chuyến bay với em, đợi tới Bắc Kinh rồi anh sẽ theo em về nhà, nếu em đá anh anh sẽ ngủ ngoài đường.”
Hề Việt trừng đôi mắt sưng đỏ nhìn anh, kể câu chuyện cười nhạt nhẽo để hoá giải bầu không khí: “Em không có nhà, em quay về phải ở khách sạn đấy.”
“Được, vậy chúng ta ở khách sạn.” Quả nhiên Trì Tiêu đã cười, nhưng Hề Việt không dám xác nhận, thứ long lanh xoẹt qua mắt anh là gì.
Anh nắm tay cô.
Nếu nhiệt độ ở lòng bàn tay có thể được giải thích, chắc đó là sự nhẫn nại và ôn hoà.
Sân bay tấp nập người qua kẻ lại, anh ngồi xổm trước mặt cô, cứ thế nhìn cô, dường như đang cân nhắc, mãi lâu sau mới lên tiếng: “Mặt trăng, anh muốn hỏi em, nếu anh muốn rời khỏi Vân Nam tới thành phố của em, sống cùng em, em có đồng ý chấp nhận anh không?”
Nước mắt Hề Việt vẫn đang rơi, cô không nói được câu nào.
“Không sao, em nói đi, anh nghe.” Trì Tiêu lau mặt cho cô.
“Quyết định này anh đã nghĩ rất lâu, em không cần lo anh bồng bột, anh sẽ chịu trách nhiệm với mỗi lựa chọn của mình, em cũng không cần áp lực, anh sẽ không biến quyết định của anh thành quyết định vì em.”
Anh nắm tay cô, ma sát tay cô.
“Anh vì chính anh. Bởi vì anh biết rõ, nếu hôm nay để em đi, có lẽ tim gan thận phổi của anh đều sẽ bị em mang đi mất, thứ còn lại chỉ là cái vỏ rỗng ở Vân Nam, cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Chuyện trong thiên hạ này đa số chỉ cần cố gắng, có lẽ đều sẽ làm được, nhưng gặp được một người mình thích thì phải dựa hết vào duyên phận.” Trì Tiêu nói: “Anh tin duyên phận, càng tin vào việc ý chí con người sẽ chiến thắng ý trời, ông trời sẽ luôn để em tới trước mặt anh, nếu anh còn không làm gì, cứ muốn tuỳ duyên, vậy anh có khác gì kẻ ngốc?”
“Anh không ngốc.” Hề Việt cúi đầu, giành lấy giấy lau, liên tục lau nước mũi: “Anh không ngốc, anh không ngốc chút nào.”
“Đúng, anh không ngốc.” Trì Tiêu ngẩng đầu lên: “Nhưng anh cũng từng nói, anh là người bình thường, anh cũng sẽ do dự, cũng sẽ đắn đo.”
“Anh có ý định này từ lúc nào?”
“Từ lâu lắm rồi.” Trì Tiêu cười, vô cùng tự giễu: “Rất lâu trước đó anh từng nói, anh muốn đi cùng em, em còn nhớ không?”
Hề Việt sững sờ, gật đầu.
“Quyết định này rất dễ xuất hiện, nhưng Mặt trăng, anh sẽ sợ.”
“Sợ gì?”
“Anh sợ thứ mà tất cả người bình thường đều sẽ sợ, anh sợ thứ mình bỏ ra không có được kết quả, anh sợ tới cuối cùng chỉ tan thành mây khói, anh sợ năng lực anh không đủ, sang thành phố xa lạ không cho em được cuộc sống yên ổn, anh sẽ oán trách chính mình, càng sợ em sẽ chán ghét anh. Nếu một ngày nào đó em không cần anh nữa, đuổi anh đi, tới lúc đó anh không biết nên làm sao.”
Trì Tiêu càng nói càng nhỏ giọng.
Hề Việt nhìn rõ rồi, cô xác định mình không nhìn nhầm.
“Trì Tiêu.”
“Ừ.”
“Anh đừng khóc.”
Trì Tiêu vừa tũng quẫn lại ngượng ngùng, chỉ có thể cúi đầu cười, nhưng nước mắt cũng cứ thế tuôn rơi.
“Em sẽ không không cần anh đâu.” Hề Việt cũng đang khóc, nhưng là vì nhìn thấy nước mắt của Trì Tiêu, vậy nên cô đã cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
“Em sẽ không không cần anh đâu.” Cô lặp lại, sau đó cúi người, nâng mặt Trì Tiêu lên.
“Anh nhìn em.” Cô ra lệnh cho an: “Anh nghe cho rõ đây, em sẽ không không cần anh. Em rất vui khi anh sẵn sàng đồng hành với em, ở lại bên cạnh em, sẵn sàng vứt bỏ tất cả cùng em tới một thành phố xa lạ. Cho dù anh cũng sẽ sợ, nhưng anh vẫn làm vậy, em hiểu, em hiểu hết.”
Nước mắt của Trì Tiêu rơi không ngớt.
Nước mặt lăn qua mặt, rơi xuống tay Hề Việt.
“Em sẽ không không cần anh.” Cô lặp lại lần ba, giọng nói rất đỗi dịu dàng, nhưng khi rơi vào tai Trì Tiêu, nó lại mang theo sức nặng tuyệt đối: “Em sẽ không đuổi anh đi, em hiểu sự đắn đo và do dự của anh, em trân trọng trái tim chân thành anh dành cho em. Em sẽ giữ từng bức ảnh mặt trăng mà anh gửi em, em biết, những điều này đều không dễ dàng gì.”
“Cảm ơn anh đã chọn em, em biết anh đã bỏ ra những gì, từ bỏ những gì, em hiểu sự đánh cược này của anh.” Nước mắt cô đã khô cạn, thế là cô cúi người, hôn lên nước mắt trên mặt Trì Tiêu, những giọt nước mắt ấy nóng tới lạ thường.
“Em sẽ không không cần anh đâu.”
Lần thứ tư.
Và còn thêm một câu an ủi nghe có vẻ rất khờ khạo: “Anh như vậy coi như gả đi xa rồi… Yên tâm, em sẽ không để anh tủi thân đâu.”
“Anh có sự nghiệp lớn mạnh thế nào em không bận tâm, cửa hàng mới của anh sẽ thành nào em cũng mặc kệ.” Cô lại hôn lên bên mắt khác của anh: “Em lớn hơn anh mấy tuổi cơ mà, thậm chí em có thể nuôi anh.”
“Thật sao?” Trì Tiêu dở khóc dở cười, ngẩng đầu nhìn cô.
Anh thật sự rất tò mò, tại sao cô luôn có thể nhẹ nhàng nói ra những lời khiến người khác trĩu lòng đến vậy?
Giả đấy.
Hề Việt thầm nói.
Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** anh, như đang đóng dấu.
…
Cửa checki-in bắt đầu tới giờ xếp hàng.
Bên ngoài toà sân bay, cách một bức tường thuỷ tinh, màn đêm đã buông xuống.
Trời tối rồi.
Trì Tiêu nhìn thấy mặt trăng vời vợi trên cao, ánh lên ánh sáng trắng lạnh lẽo lại ấm áp.
“Như vậy đi, thời gian không còn nhiều nữa, chúng ta đi check-in trước, có gì để hạ cánh rồi nói tiếp, được không?”
Hề Việt dỗ anh thế.
Con người là vậy, càng dỗ càng nhõng nhẽo.
“Anh vẫn chưa nói tạm biệt với mặt trăng ở Vân Nam.” Trì Tiêu nói.
“Vậy anh nói đi.” Hề Việt thật sự chừa cho anh khoảng không trước bức tường thuỷ tinh, ra hiệu cho anh ngẩng đầu lên: “Cần em tránh mặt không?”
“Không cần, hình như không cần tạm biệt nữa.” Trì Tiêu không nhìn mặt trăng đó, chỉ nhìn mắt Hề Việt: “Cô ấy đi đâu, anh đi đó.”
Anh sẵn sàng đi theo mặt trăng.
Khởi hành từ Vân Nam, hoặc một ngày nào đó, chúng ta sẽ quay lại nơi này.
Núi cao, biển rộng, hồ nước, dòng sông, mặt trời, ánh trăng, vì sao… của Vân Nam, chúng vẫn luôn tồn tại ở đó, chào đón mỗi linh hồn lương thiện, dịu dàng, tiễn biệt mỗi du khách phương xa, cũng chuẩn bị tiếp nhận những người quay lại nhân gian.
Mọi việc đều do con người mà nên.
Mặt trăng, anh không hối hận.
-Hết chính truyện-
*Những chương còn lại là những bài blog Hề Việt đăng khi tới từng địa điểm trước đó và ngoại truyện.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...