Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương52: Hồ nước và dòng suối – Trạm Shangri-La
Cỡ chữ
Ý gì?
Trì Tiêu nghiêng đầu, xoa tai.
Anh tưởng tiếng gió, tiếng nước ở Hổ Khiêu Hiệp lớn quá, lấn át giọng Hề Việt, khiến anh nghe nhầm thông tin, nhưng nhìn mắt Hề Việt, anh lại thấy mình không nghe nhầm.
“Ai nói với em anh muốn rời đi?”
Trì Tiêu thấy mình rất oan uổng, anh không biết suy đoán này của Hề Việt tới từ đâu. Anh nhìn thấy vẻ bi thương trên mặt Hề Việt, gió ùa tới má cô, thổi bay tứ tung vài sợi tóc bên má, cũng khiến khoé mắt cô đỏ ửng.
Trì Tiêu lập tức nghẹn lời, giơ hai tay lên, muốn an ủi cô, nhưng không biết nên hạ tay xuống đâu.
“Em khóc gì chứ? Anh có nói gì đâu! Sao vậy hả?”
Hề Việt chưa khóc, gió đã thổi bay nước mắt cô rồi lại ùa tới.
Cô nuốt xuống tất cả mọi thứ, nước mắt men theo khoang mũi, chảy vào cổ họng, lạnh lẽo, mặn chát.
Cô nhìn mặt Trì Tiêu, có vô vàn nỗi tủi thân nói không thành lời, bởi vì cô biết chuyện này không liên quan tới Trì Tiêu.
Sau khi chuyến du lịch kết thúc, họ định sẵn đường ai nấy đi, đây không phải điều cô biết từ trước rồi sao? Là cô mặc định mình có thể chấp nhận kết quả như vậy nên mới bước một bước, chuyện dây dưa tới hôm nay, anh lùi tôi tiến, thật sự rất không ra thể thống gì, cực kỳ vô vị.
“Em muốn nói với anh, đừng dây dưa không dứt nữa.”
Cô chợt lớn tiếng nói với Trì Tiêu: “Em có thể chấp nhận việc anh rời đi bất cứ lúc nào, em không oán trách anh, không chửi anh là đồ tồi, sẽ không huỷ hoại thanh danh của anh. Trong những ngày ở bên anh, em vui lắm, cảm ơn sự phục vụ của anh. Sau này không có duyên phận thì thôi, nếu có duyên thì khi em trở lại Vân Nam, chúng ta gặp lại nhau vẫn sẽ là bạn bè, mọi người không có ân oán gì nữa, như vậy thôi.”
“?”
Máu Trì Tiêu như dồn hết lên não.
Còn chỉ như vậy thôi?
Như nào?
“Sao em không nói lý gì hết vậy?”
Anh giơ một tay lên, chạm vào đầu Hề Việt, rồi đẩy một cái.
Anh đã kiềm chế, nếu không với sự bực bội trong lòng anh lúc này, anh thật sự có thể đẩy Hề Việt xuống sông Kim Sa.
“Anh nói anh sẽ rời đi lúc nào? Như em nói, chuyến du lịch kết thúc rồi sao? Giờ vừa mới tới Shangri-La, em bảo anh đi đâu? Hả?”
Trì Tiêu và Hề Việt bốn mắt nhìn nhau, dường như chợt hiểu ra điều gì đó.
Cô luôn nói anh đã ăn cắp còn la làng, giờ cô lại dùng luôn chiêu này sao? Người muốn kết thúc mối quan hệ này là cô, là cô đã có dự định đó, chuẩn bị chuồn đi lúc anh không để ý, sau đó còn muốn mang danh đến với nhau trong hoà bình thì đi cũng trong hoà bình, là như vậy đúng không?
“Hề Việt, không ai làm như em cả đâu.”
Trì Tiêu thật sự tức sắp phát điên, cơn gió lạnh lẽo trên núi luồn vào áo khoác anh, cũng quét qua lồng ngực anh, chặn kín từng huyết quản trên người anh: “Anh nói cho em biết, nếu em dám chơi trò đột nhiên biến mất với anh, không nói lời nào đã chạy thì em cứ đợi đấy.”
Nói là vậy, nhưng thật ra anh chưa nghĩ tới việc nếu Hề Việt đột nhiên rời đi, anh có thể làm gì.
Thậm chí ngay cả việc đi đâu tìm cô anh cũng không biết.
Bắc Kinh rộng lớn như vậy, ai biết cô có ngóc ngách nào?
“Cho anh số điện thoại của em!”
Hề Việt vô thức cầm điện thoại, nhưng vẫn chậm một bước.
Trì Tiêu cướp lấy điện thoại của cô, giơ cao điện thoại lên, mở app đặt vé, gửi cho chính mình thông tin chuyến bay.
Trưa ngày 23, khởi hành từ Shangri-La tới Bắc Kinh, trung chuyển tại Côn Minh.
Được được được.
Hề Việt không muốn tranh cãi, cũng không thể tranh cĩa trước mặt mọi người, bởi vì cô luôn bị thuyết phục khi cãi nhau. Lúc này cũng vậy, cô như quên mất lập trường ban đầu của mình.
“Được! Em xem chúng ta có thể làm gì nhau!”
Cô giật điện thoại về, chỉ muốn cắn Trì Tiêu một cái, hét lớn về phía anh: “Em không chạy, anh cũng đừng mơ chạy được! Nếu không anh thử xem, anh xem em bóc phốt anh trên Weibo thế nào! Xí!”
Hớ…
Trì Tiêu tự dung bị oan một vố, lửa giận đùng đùng không thôi, kết quả đổi lại là động tác không biết nặng nhẹ, túm lấy bả vai Hề Việt, kéo cô vào trong lòng, tay còn lại kéo khoá áo khoác chỗ dưới cằm cô lên, cắn thẳng vào môi cô.
Hề Việt đau điếng, muốn hét lên, nhưng tiếng hét đã bị tiếng nước hung hãn của Hổ Khiêu Hiệp che lấp.
Thế là cô cũng sống chết cắn anh.
Có cậu bé đứng trên bậc thang của đài quan sát hét lớn: “A! Cô chú đang hôn môi kìa!”
Sau đó nó bị Thang Ý Tuyền bịt mắt lại, dẫn đi.
Hề Việt giật nảy mình.
Trì Tiêu chẳng cần mặt mũi, nhưng cô thì cần, thế là cô đẩy mạnh anh ra, chỉ tức giận nhìn anh.
“Toàn mùi lạp xưởng nướng.”
Trì Tiêu cũng nổi giận, lau miệng, không quan tâm tới cô.
…
Cùng là hẻm núi, nhưng cảm giác Hổ Khiêu Hiệp và Lam Nguyệt Cốc mang tới cho người ta lại như một trời một vực.
Một bên yên lặng lắng nghe mọi người trút bầu tâm sự, bên còn lại lại mang tâm sự mỗi người đi với mưa going bão tố, cuồn cuộn cuốn đi, đổ thẳng xuống song.
Mặc dù trận cãi cọ này không có bắt đầu, cũng chẳng có kết quả, nhưng Hề Việt lại thấy rất thoải mái. Mấy ngày rồi, cô đã nhịn mấy ngày rồi, từ khi phát giác ra Trì Tiêu không tập trung, cô đã cảm thấy trong lòng bí bách, giờ mây đen cũng đã tan đi.
Trì Tiêu luôn miệng thề thốt sẽ không từ mà biệt, Hề Việt cũng không biết tại sao, nghe thấy câu này cô liền thấy dễ chịu hơn.
Cô phải thừa nhận rằng, nếu thật sự đợi tới khi chuyến du lịch kết thúc, cô vừa hy vọng Trì Tiêu lặng lẽ rời đi, vừa hy vọng họ có thể dặn dò đối phương mạnh khoẻ, nói lời từ biệt bịn rịn luyến lưu.
Cô cũng không biết trường hợp nào sẽ có thể khiến cô có cảm giác được an ủi hơn.
Điểm duy nhất có thể xác định là, thật ra cô không muốn đối diện với sự chia ly sắp tới.
Trái tim cô rất đau.
Còn Trì Tiêu, anh vẫn còn giận dỗi, mặt mày xám xịt nhìn phía trước, chặng đường tiếp đó, anh không nói câu nào.
Người ngượng ngùng nhất là Thang Ý Tuyền ngồi ghế sau.
Cô ấy thầm mắng chính mình, cái mồm cái miệng, ngứa đòn rồi à!
Đang yên đang lành, tự dung hỏi chuyện người ta yêu xa làm gì?
Trên thế giới này có vô số đoạn tình cảm ngắn ngủi, mọi người có duyên sẽ gặp nhau, mày không thể nói họ không chân thành. Đồng hành với nhau một chặng đường cũng đáng để ghi nhớ, giữ lại kỷ niệm tươi đẹp cũng ổn mà, nghĩ sau này làm gì?
Cô ấy ngồi trong xe như đang ngồi trên thảm gai, lúc thì nhìn Trì Tiêu mặt mày căng như dây đàn, lúc lại nhìn Hề Việt đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“À…”
“Nói đi.”
“Nói đi.”
Trì Tiêu và Hề Việt cùng trả lời cô ấy, điều này khiến Thang Ý Tuyền xụi lơ.
“Anh nướng lạp xưởng nói chúng ta có thể cùng đi với họ.”
“Được.” Trì Tiêu nói.
…
Nói tạm biệt với núi tuyết Ngọc Long, rồi lại tới Hổ Khiêu Hiệp, ngay phía trước là một ngọn núi tuyết khác, đó là núi tuyết Haba.
Thang Ý Tuyền muốn xoa dịu bầu không khí trong xe nên đã tìm chủ đề nói chuyện, nhắc tới một người bạn của mình, năm ngoái đi leo núi tuyết Haba, cuối cùng không leo l*n đ*nh núi được, bị hướng dẫn viên kéo cả người cả balo đi lên.
Núi tuyết Haba là nơi đầu tiên nên đặt chân đầu tiên của nhiều người yêu leo núi. Cô ấy nghe bạn kể nên cũng mong chờ, nghĩ đợi sức khoẻ mình ổn hơn, béo hơn chút, rắn chắc hơn chút, cô ấy cũng sẽ tới thử xem.
Hề Việt nói, đối với cô, trekking đã là giới hạn cao nhất rồi, leo núi tuyết chắc chắn cô không dám thử.
“Rất nhiều chuyện đều như vậy, ban đầu nghĩ thôi cũng không dám nghĩ, nhưng thử mãi thử mãi, cuối cùng lại làm được.”
Mặc dù Thang Ý Tuyền đang đối mặt với rủi ro nghề nghiệp, nhưng cô ấy vẫn rất lạc quan, nỗi buồn của cô ấy có thời hạn, qua mốc đó rồi thì cô ấy vẫn có thể đứng thẳng, tích cực đối diện với thế giới này. Người tích cực chắc chắn sẽ có may mắn hơn, Hề Việt luôn nghĩ vậy, thế là cô cũng ép bản thân mình phải lạc quan hơn.
Xe Trì Tiêu luôn theo sau xe anh nướng lạp xưởng, anh nướng lạp xưởng dừng, họ cũng dừng, sau đó hai người cùng xuống xe, ngắm nhìn phong cảnh trên đài quan sát khác nhau, chụp ảnh chon hau.
Thang Ý Tuyền muốn nói, anh trai, trên xe các anh còn chỗ không? Tôi tới chỗ các anh nhé? Tôi có thể trông trẻ con cho các anh, xe chúng tôi bí bách quá, họ không nói gì, dường như có thể bị kẹp chết bất cứ lúc nào, tôi sợ lắm.
Con trai, con gái, thậm chí là cháu trai, cháu gái của anh nướng lạp xưởng đều rất đáng yêu, hoạt bát.
Tới gần đất Tạng, văn hoá Tạng cũng ngày một rõ nét hơn. Thang Ý Tuyền vừa từ Tây Tạng về, mặc dù thói quen của hai nơi hơi khác nhau, nhưng tín ngưỡng giống nhau. Cô ấy dạy bọn trẻ đống đá Mani, là những chồng đá được xếp lên nhau từ to tới bé, trong tín ngưỡng của đồng bào dân tộc Tạng, đây là một cách để cầu phúc.
Nếu bạn nhìn thấy đống đá Mani của người khác, vậy đừng phá vỡ nó, nhưng có thể chất thê một viên đá lên trên, như vậy có nghĩa lời cầu nguyện của bạn sẽ được nghe thấy.
Chặng đường đi rồi dừng lại, đi qua núi thần Cửu Tiên Phong và Bạch Thuỷ Đài là tới đèo Yalianpen. Nơi này có độ cao 3719m so với mực nước biển, là nơi cao nhất trên chặng đường này, bãi đỗ xe cực kỳ rộng lớn.
Anh trai nướng lạp xưởng dừng xe lại, muốn đưa lũ trẻ xuống xe hóng gió, chụp ảnh lưu niệm.
Trì Tiêu nói với anh trai, họ không xuống xe nữa, trên xe có người bị phản ứng độ cao, họ quyết định xuống đồi nhanh nhất có thể.
Hề Việt biết anh đang nói mình, cô lập tức ngẩng đầu lên: “Tôi không, hôm nay tôi không có phản ứng độ cao.”
Đó là sự thật, hôm nay cô rất khoẻ khoắn, có lẽ khi ở Lệ Giang cô đã thích ứng được. Chặng đường này lên lên xuống xuống liên tục, nhưng tình trạng của cô vẫn ổn, không xuất hiện trường hợp túng quẫn như ở núi tuyết Ngọc Long lần trước. Bình oxi Trì Tiêu chuẩn bị cho cô cũng không có đất dụng võ.
“Em im.”
Trì Tiêu không muốn tranh cãi với cô, cô không hiểu biết, không biết phản ứng độ cao có trường hợp triệu chứng mãi về sau mới xuất hiện, đợi tới khi có phản ứng thì đã muộn rồi: “Anh, anh bị phản ứng độ cao rồi, được chưa?”
“Thật hay đùa đấy?”
Hề Việt định tháo dây an toàn ra: “Vậy để em lái, dù sao chặng đường còn lại cũng ít chỗ cua, em lái được.”
Trì Tiêu trừng mắt với cô.
Anh nghĩ, chẳng qua đang ở ngoài thôi, nếu ở nơi riêng tư, chắc chắn anh sẽ không nhịn được mà nhào qua cắn cô.
Anh trai nướng lạp xưởng nói đúng vậy đúng vậy, an toàn là quan trọng nhất, mọi người mau đi đi, nếu có duyên chúng ta tới nơi sẽ vẫn gặp lại.
Trì Tiêu ấn còi, nói lời tạm biệt với anh trai.
Rời khỏi Yalianpen, đi qua Phổ Đạt Thố là sẽ tới gần Shangri-La hơn.
Hề Việt mở cửa sổ, nằm bò lên bệ hóng gió, bên đường xuất hiện ngày càng nhiều đống đá Mani, từng cánh đồng cỏ mênh mông, bát ngát một màu xanh, thi thoảng còn nhìn thấy vài điểm đen trên đó, đấy là bò Tây Tạng.
Thì ra lông của bò Tây Tạng dài vậy.
Chúng đứng ở đó, lông trên người rủ xuống, không nhìn thấy chân bò đâu. Nhìn từ xa trông chúng như khối vuông màu đen.
…
Khi tới điểm đến cuối cùng, lúc đặt chân tới thành cổ Độc Khắc Tông, trời đã tối đen.
Homestay Hề Việt đặt có cái tên rất hay, gọi là “homestay Gặp duyên”.
Ông bà chủ là người dân tộc Tạng, Hề Việt chụp ảnh gửi cho Thịnh Vũ, nói, ông chủ Thịnh, anh xem tên người ta đặt rồi nhìn lại mình đi, homestay Money tục tĩu quá.
Nào ngờ người trả lời tin nhắn của cô là Dương Á Huyên.
Thì ra buổi sáng, sau khi tiễn họ đi, tới chiều Thịnh Vũ đã lập tức về Đại Lí, bởi vì cậu nhớ Huyên Tử.
Huyên Tử hỏi, sao hai người chậm thế, chị tưởng hai người tới lâu rồi ấy!
Hề Việt nhìn đồng hồ, tính một hồi, cô cũng rất kinh ngạc.
Từ Lệ Giang tới Shangri-La tổng cộng chỉ hơn 200km, ai có thể ngờ chặng đường không dài nhưng họ đã đi hết chin tiếng. Cũng do họ gặp quá nhiều thứ tuyệt đẹp trên thế giới này, chúng níu bước chân họ lại, nào là rượu ngon, cảnh đẹp, mỹ sắc, không thiếu thứ gì.
Khi đặt phòng cô chỉ đặt hai phòng, giờ cô đã hối hận, cô không muốn ở cùng một phòng với Trì Tiêu lắm.
Khi cô đang do dự có nên bàn bạc với Thang Ý Tuyền để ngủ cùng một phòng với cô ấy không, thì Trì Tiêu đã xách vali của cô đặt vào phòng.
Thang Ý Tuyền mệt bở hơi tai, nói với Hề Việt, không cần gọi cô ấy ăn tối nữa, buổi chiều khi ở trên xe, cô ấy ăn hơi nhiều đồ ăn vặt, giờ no tới nỗi dạ dày khó chịu, cô ấy muốn ngủ sớm.
Nói rồi, cô ấy đóng cửa lại.
Hề Việt chỉ đành cúi đầu đi vào phòng.
Trong phòng cũng được trang trí theo phong cách dân tộc Tạng, có mùi hương sợi rất thơm.
Trì Tiêu đang ngồi xổm cuối giường, mở vali ra cho cô, lấy túi đồ vệ sinh cá nhân ra, còn treo cả quần áo ngày mai cô sẽ mặc lên.
Đó là một chiếc váy màu xanh lục đậm, bởi vì khi ở trên xe cô nói với Thang Ý Tuyền, ngày mai sẽ mặc thật đẹp để đi dạo.
Hề Việt ngồi bên mép giường, nhìn Trì Tiêu bận tới bận lui, chợt buồn bã không thôi.
Cô thật sự cảm nhận được cảm giác được nhìn thấy, được lắng nghe, được yêu từ Trì Tiêu, nhưng cảm giác này có thể lâu dài được sao?
Chúng đâu có giống những cảnh đẹp đi lướt qua kia, chỉ cần cô muốn là có thể kéo dài thời gian đồng hành được?
Cô còn nhớ buổi chiều, khi ở trên xe, Thang Ý Tuyền vô tình nói ra câu ấy: Rất nhiều chuyện ban đầu nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng thử mãi thử mãi, cuối cùng lại làm được.
Đây là góc độ nhìn nhận sự việc của người lạc quan.
Cô đang cố gắng để bản thân đi theo hướng này.
Shangri-La là nơi gần thiên đường nhất, đây cũng là nơi xa nhất trong chuyến du lịch của cô. Khi vừa mới bắt đầu, cô từng nghĩ mình sẽ tới đây không?
Hoặc sớm hơn nữa, khi cô buồn bực vì những chuyện lặt vặt của người lớn, của công việc, của cuộc sống, cô có từng nghĩ tới một ngày nào đó, cô sẽ tới Vân Nam xa lạ, quen biết những người đáng yêu ở Vân Nam, được nhìn thấy, được lắng nghe, được yêu không?
Cô có thể ngờ tới sẽ gặp được Trì Tiêu không?
Sau này thì sao?
Chắc chắn cô sẽ đi tới nhiều nơi hơn, thấy nhiều phong cảnh hơn, nhưng cô còn có thể gặp được Trì Tiêu thứ hai không?
…
“Đói không? Ra ngoài ăn cơm.”
Trì Tiêu vẫn ngồi ở đó, chiến đấu với vali, quay lưng về phía cô, không muốn trao đổi ánh mắt với cô.
Căn phòng yên tĩnh tới lạ.
“Em không đói, không ăn đâu.”
Hề Việt nhấc chân lên, khẽ giẫm lên lưng Trì Tiêu.
Trì Tiêu không có phản ứng gì.
Cô giẫm mạnh hơn chút.
Cuối cùng Trì Tiêu đã quay đầu, nắm lấy cổ chân cô, đặt chân cô vào đôi dép lê đi một lần.
Hề Việt vẫn không nghe lời, giẫm lên vai anh lần nữa.
Lúc này, Trì Tiêu đã ngẩng đầu nhìn cô, nhưng ánh mắt này khiến Hề Việt chợt không dám cử động nữa.
Bởi vì cô nhìn thấy nỗi bi thương sâu sắc trong mắt Trì Tiêu, nỗi bi thương giống như cô vậy.
Hề Việt đột nhiên buồn không thôi, cảm giác bí bách như muốn thiêu đốt cô.
Cô biết mình không nên nghĩ vậy, nhưng thấy Trì Tiêu cũng buồn vì ly biệt, ngoại trừ bí bách ra, trong lòng cô còn có sự an ủi phần nào.
Đúng là b**n th**.
Cô lặng lẽ rụt chân về.
…
Góc cửa sổ của phòng này rất ổn, có thể nhìn thấy một góc chùa Phật, buổi tối, đèn vừa lên, ngôi chùa toát lên vẻ tịch mịch lại huy hoàng.
Vì để có thể nhìn góc hiên kia lâu hơn, Hề Việt chừa khe hở ở cửa sổ, tới đêm, cô nằm xuống, Trì Tiêu ở phía sau cô cũng như vậy, để cô gối lên cánh tay, ôm lấy eo cô.
Không ai trong số họ nói gì.
Hề Việt nhìn một góc chìa Phật sáng lấp lánh, liên tục suy nghĩ vẩn vơ, bản thân mơ màng thiếp đi lúc nào cô cũng không hay.
Dường như cô đã nằm mơ, dường như lại không mơ gì, có lẽ có hành động gì đó, khi cô tỉnh lại thì thấy Trì Tiêu chống nửa người, đang nhìn cô.
“Em sao thế? Khó chịu ở đâu à?”
Giọng anh hơi khàn.
Anh tưởng cô lại có phản ứng độ cao trong đêm.
Hề Việt há miệng mới phát hiện, cổ họng cô còn khàn hơn cả Trì Tiêu.
“Anh không ngủ sao?”
Trì Tiêu không trả lời.
Nhưng trong đêm khuya, ánh mắt sáng rực của anh đã nói lên tất cả.
“Anh đang nghĩ chuyện gì sao?”
Trì Tiêu vẫn không trả lời, chỉ hỏi cô: “Em khóc cái gì?”
Anh nói vậy Hề Việt mới nhận ra vừa nãy cô đã khóc trong mơ, nước mắt thấm đẫm mặt cô, chảy dọc từ khoé mắt xuống má, còn có một ít len vào trong mắt, run rẩy không thôi.
Trì Tiêu nhíu mày, sau đó cúi người, hôn lên hồ nước nơi khoé mắt cô.
Hề Việt chợt khóc to hơn.
Lần đầu tiên cô khóc to như vậy trước mặt Trì Tiêu, cũng lâu lắm rồi cô không khóc sảng khoái tới vậy.
Cô trở người, vùi mặt vào ngực Trì Tiêu, cánh tay Trì Tiêu vẫn vô cùng vững chãi, ôm chặt lấy cô.
Tiếng khóc kìm nén như đang nghẹn ngào.
“Là em muốn tạm biệt anh, là em định lẳng lặng bỏ rơi anh, là em định sau khi rời đi không cần anh nữa, em khóc gì chứ?”
Hề Việt ra sức lắc đầu, nước mũi của cô đã làm ướt đẫm quần áo Trì Tiêu, nhưng cô không nói được lời nào.
Là ảo giác sao?
Hình như không phải.
Hề Việt thấy có thứ gì đó ướt át, nóng bỏng đập vào tai mình.
Hình như tầng trên rò nước rồi.
Cô đau lòng không thôi, khi ấy chỉ muốn phát tiết hết mọi thứ, về sau mới nhận ra, đó là nước mắt của Trì Tiêu.
Đêm đầu tiên tới Shangri-La, trong đêm khuya tăm tối, họ bất đắc dĩ đã dày vò đối phương, Trì Tiêu cũng đã rơi lệ.
Từng giọt từng giọt như hoá thành dòng suối, len lỏi vào tai cô.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...