Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương50: Tình yêu là con đường hai chiều – Trạm Lệ Giang

Cỡ chữ
Khi Hề Việt và Thang Ý Tuyền về tới homestay, Trì Tiêu không còn ở đó nữa, anh đã tới Xuân ở Vân Nam. Thịnh Vũ gọi điện tới, lắp bắp: “Toi rồi Trì Tiêu, vợ cậu cô ấy, cô ấy cô ấy…” Câu nói không đầu không đuôi, nói không khoa trương chút nào, sống lưng Trì Tiêu như bị gõ một cái tới tê dại, anh hỏi, sao thế? Nói đi! Thịnh Vũ cười hì hì: “Vợ cậu đúng thật là nữ hiệp.” … Cuối cùng một trận xung đột ở quán rượu được mọi người hoà giải giúp. Người ta mở tiệm làm ăn, không nên làm lớn chuyện, giải quyết trong êm đềm là cách tốt nhất, nhưng Hề Việt không nghe, kiên quyết muốn báo cảnh sát. Thang Ý Tuyền liên tục run rẩy, Hề Việt cũng vậy, cô sợ, nhưng phần lớn là tức. Người có mặt tại hiện trường đều có thể nhìn rah ai cô gái mạnh mẽ, khí thế hừng hực, quay đầu nhìn tên ma men vô lại kia… Thấy đối phương không dễ dây như hắn nghĩ, thái độ kiên quyết muốn báo cảnh sát, hắn không ngứa miệng nữa, chân cũng đứng vững hơn, ánh mắt mơ màng bắt đầu sáng rõ, có vẻ còn có tác dụng hơn bất kỳ thuốc giải rượu nào, lập tức biến mất không dấu vết. Ông chủ quán rượu là anh chàng khá đứng đắn, không thiên vị, luôn đứng về phía Hề Việt và Thang Ý Tuyền. Hề Việt cũng không dây dưa thêm, nói không báo cảnh sát cũng được, nhưng phải bảo anh ta xin lỗi bạn tôi. Thái độ tên ma men khá tích cực. Hề Việt nói không được, anh phải để người trong quán rượu nghe thấy, nói nhăng nói cuội không thể không trả giá được, vừa nãy anh kêu la oai oái nói bạn tôi có liên quan tới anh, nếu xin lỗi thì không thể chỉ để hai chúng tôi nghe được. Tên ma men nói tôi không biết nên nói sao. Hề Việt nói, tôi nói một câu, anh lặp lại một câu. Cuối cùng, tên ma men mượn micro trên sân khấu của quán rượu, xin lỗi Thang Ý Tuyền, nội dung chủ yếu là hai người không quen nhau, là hắn nhận nhầm người, sau đó vẫn cố vớt vát: “Cô ấy giống bạn gái cũ tôi quá, nhưng nhìn kỹ thì không phải, xin lỗi nha em gái.” Bên dưới có người xì xào bàn tán, vờ vịt, không xem mình trông giống cái thể thống gì, cô gái nào bị cận nặng mới có thể trở thành bạn gái cũ anh. Hề Việt ghé sát vào tai Thang Ý Tuyền hỏi một câu, Thang Ý Tuyền gật đầu, kéo áo khoác Hề Việt trùm lên đầu mình xuống, nhìn thẳng về phía tên ma men. Nếu luôn có người muốn cắt xén câu chữ, lấy một đoạn nào đó thêu dệt chuyện khác, nếu bạn từng chịu thiệt như vậy thì đừng để dính lần thứ hai, cách tốt nhất là đừng trốn tránh nữa. Lời đồn đại là thứ sẽ tận dụng mọi thời cơ, luồn lách vào mọi ngóc ngách, che dấu chỉ mang tới bạo lực kinh khủng hơn, cách tốt nhất là thẳng thừng đối diện, chúng sẽ đột nhiên không tìm được vũ khí công kích bạn nữa. Xung quanh có người thì thầm, nói, oa, đó hình như là diễn viên từng đóng phim nào thật đấy, tên là gì nhỉ, tôi search xem đã. Một người khác nói, thảo nào xinh thế. Còn có người nói, nửa đêm nửa hôm, còn trông xinh đẹp, quyến rũ như vậy, còn uống nhiều rượu thế, nào nào bị mấy tên bất lương ngắm vào. Người bên cạnh phản bác, sao cậu nói cứ như đấm vào tai ấy? Theo cậu nói thì buổi tối không cần ra ngoài à? Suy nghĩ kiểu gì không biết. Đương nhiên, cũng có người tán thưởng, nói hai cô gái này xử lý đẹp quá, đúng là bõ tức, phải như vậy, đối phó với loại người này, bạn yếu thì hắn sẽ mạnh, bạn mạnh lên rồi thì xem nó còn dám ho he gì không? Tóm lại, video tên ma men xin lỗi được quay lại từ đầu tới cuối, không phải đoạn ngắn có đầu không đuôi làm người ta liên tưởng xa xôi. Hề Việt thấy, đối với Thang Ý Tuyền, việc này rất quan trọng. … Khi Trì Tiêu quay về homestay Mã Ni, trong sân vô cùng yên ắng. “Lúc tôi về thì tên kia trả phòng rời đi rồi.” Người Thịnh Vũ nói là Lãnh Kế Bằng, nghe Hề Việt nói, khi ấy Lãnh Kế Bằng cũng ở quán rượu, phản ứng đầu tiên của anh ta là không đi lên giúp đỡ? Tên đầu to này, đi lên thôi cũng đủ khiến đối phương sợ hãi, sao có thể trốn phía sau được? Trì Tiêu cười khan: “Nói đúng thật rồi, chỉ là loại doạ người thôi.” “Không nói tiếng nào đã chạy, chắc cũng thấy xấu hổ.” “Kệ anh ta đi.” Trì Tiêu nói: “Người không quan trọng.” …. Hề Việt không ở trong phòng, lúc này cô đang ngồi trên xích đu trong phòng kính, ôm máy tính viết blog, liên tục xoa cổ, ngẩng đầu nhìn lên cao. Trước mắt cô là hai ngôi sao có hình dáng khác nhau, một loại treo xung quanh phòng kính, đủ màu sắc sặc sỡ, treo thành từng chùm từng chùm, được nối với nhau bằng dây điện, lấp lánh trong màn đêm, tạo cảm giác nhộn nhịp, sôi động. Loại còn lại là sao trên trời, nhỏ bé, rải rác, hoà cùng ánh trắng lạnh lẽo, xa xôi mà tĩnh lặng. Bất kể là loại nào thì nó đều là cảnh tượng cô chưa bao giờ thấy khi ở trong thành phố, hoặc có lẽ có nhưng cô không ngẩng đầu lên, chưa từng để ý tới. Trì Tiêu đi vào phòng kính, ngồi xuống tảng đá đối diện cô. “Dậy đi.” Hề Việt không cho anh ngồi, bởi vì Lãnh Kế Bằng từng ngồi ở đó. Cô định ngày mai tìm Thịnh Vũ xin cái thùng và khăn lau, rửa sạch tảng đá đó. Vừa nãy cô luôn tỏ ra lí trí, quả cảm, điềm đạm, giờ không có ai bên cạnh, cuối cùng cô cũng có thể nói ra lời trong lòng, mặc dù hơi trẻ con. “Em ghét anh ta.” Giày Hề Việt cọ vào nền đá xanh: “Em nói vậy có phải hơi không lọt tai không?” Trì Tiêu nói lọt tai chứ, quá lọt tai là đằng khác, ghét người khác cũng đâu phải việc phạm pháp, em không cần cố gắng gom góp những gì người khác thích, cũng không cần ép trái tim công bằng và yêu thương của mình đi thích tất cả mọi người, em đâu phải Bồ Tát. Không để anh ngồi thì anh đứng, anh đi vòng ra sau lưng Hề Việt, đẩy xích đu. Nơi này có hoa có cỏ, có xích đu. Hề Việt nắm vào dây thừng, nói đừng, dừng dừng dừng, chàng ơi~ Trì Tiêu không hiểu sao cô lại gọi vậy, nhưng nhìn vẻ mặt Hề Việt lại thoải mái hơn ban nãy nhiều, anh cũng thở phào nhẹ nhõm. Còn có thể nói đùa là được, chứng tỏ không bị sợ quá hay tức quá, vẫn là người lanh lợi, nhanh nhẹn. Anh bảo Hề Việt dịch sang bên cạnh, xích đu này đủ cho hai người ngồi. Vừa nãy Hề Việt còn có thể nhìn thấy bóng mình ở chếch phía trước, Trì Tiêu vừa tới nó đã rung lắc, đợi khi mọi thứ trở nên tĩnh lại, nó đã biến thành bóng hai người. Hề Việt thấy khá lãng mạn, cô đang ngắm nhìn bóng hình, ngắm mãi ngắm mãi cô liền nghiêng đầu, dựa vào vai Trì Tiêu. Bóng dưới mặt đất càng gần nhau hơn. Nhành hoa xuyên qua, dường như xuyên qua cả cơ thể họ, khiến hai người không thể tách rời. Hề Việt giữ cằm Trì Tiêu, hôn anh một cái, sau đó lại thần bí rụt về, dựa vào vai anh. “Nữ hiệp Mặt trăng, anh hỏi em một chuyện.” “Hả?” “Sao em lại can đảm thế?” Trì Tiêu nhướn vai, nâng đầu Hề Việt lên, cố tình để cô không thể ngồi vững. Thịnh Vũ kể đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe, giờ anh vô cùng hoài nghi: “Anh muốn hỏi em, cái gan này của em luyện từ lò nào? Tại sao trước đây anh không nhận ra?” Anh thấy Hề Việt thật sự quá liều lĩnh, dám cứng đối cứng với một tên say rượu, còn bắt đối phương xin lỗi trước bao người. Nếu đối phương là tên vô lại thì sao? Thẹn quá hoá giận thì sao? Các em chỉ có hai người, còn là hai cô gái, không nghĩ tới hậu quả tệ nhất sao? Thoát thân kiểu gì? Hề Việt nói em không kịp nghĩ tới hậu quả, nhưng em sẽ nhìn người mà. Tên ma men đó là người bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, vừa nhìn đã biết là loại chỉ được cái to mồm, tiếp đó mượn rượu làm càn, không có đạo hạnh gì. Vừa nghe nói Hề Việt muốn báo cảnh sát, vẻ hoảng loạn xuất hiện trên mặt hắn không phải diễn mà có, cũng chính vì vậy cô mới dám tiến thêm một bước, yêu cầu hắn xin lỗi trước công chúng. “Nhưng nếu anh ta tiếp tục ngang ngược, có lẽ em cũng sẽ không cứng thế, sẽ báo cảnh sát giải quyết.” Trì Tiêu nghịch tay Hề Việt, xoè từng ngón tay mảnh khảnh của cô ra: “Nếu rời khỏi quán rượu, hắn đi theo bọn em, báo thù bọn em thì sao?” Hề Việt cũng xoa tay trì Tiêu. Bàn tay anh to hơn tay cô rất nhiều, ngón tay cũng rất dài, móng tay sạch sẽ, tròn đầy, khoé tay rõ ràng, nhìn vô cùng khoẻ khoắn. Điều quan trọng nhất là sờ lòng bàn tay anh rất thoải mái, Hề Việt chợt có suy nghĩ mới lạ, nếu mười ngón tay của hai người đan vào nhau mà có thể không có một khe hở nào, liệu có phải điều đó cho thấy hai người là trời sinh một cặp không? “Hỏi em đấy!” Trì Tiêu đẩy vai, ra hiệu cho Hề Việt đang vùi đầu nghịch hai bàn tay: “Nói đi, phải làm sao?” Hề Việt giơ tay đẩy đầu Trì Tiêu, nói có phải anh ngốc không! “Đương nhiên là em kêu ông chủ canh chừng tên đó, em và Thang Ý Tuyền đi trước, ít nhất phải hai mươi phút, sau đó mới để tên đó đi, em phải tách ra khỏi hắn ta chứ!” Thật ra khi vừa về homestay, Thịnh Vũ nghe họ kể mọi chuyện cũng giật nảy mình, vội nói sao cô không gọi cho Trì Tiêu? Hoặc gọi cho tôi, chúng tôi đi đón các cô! Hề Việt nói không cần, các anh làm ăn ở cổ trấn, sợ hai người bị nhận ra, nếu lỡ đối phương thật sự muốn dây dưa không dứt thì toi, ảnh hưởng tới hai người thì không hay lắm. Thịnh Vũ giơ ngón cái với Hề Việt: “Nữ hiệp, trượng nghĩa.” Trì Tiêu lại xoa cằm Hề Việt, hằn học nói: “Dũng cảm thì dũng cảm thật, nhưng đâu cần cái món trượng nghĩa của em. Người khác nhờ em giúp thì được, em nhờ người khác giúp thì khó mở lời lắm à? Không bỏ mặt mũi đi được à? Không có cái lí này đâu.” Hề Việt nói được được được, em biết rồi. Còn chưa tới giai đoạn mọi chuyện tái diễn đâu. Chuyện tối nay khiến cô nhớ ra rất nhiều việc, phải nhân cơ họi này kể cho Trì Tiêu nghe từng chuyện một. Mấy năm trước có một lần, cô và mấy đồng nghiệp cùng bắt được một tên trộm đồ ăn họ mua ở công ty. Còn có một lần, gần trọ cô thuê có một quán bi-a và quán bar, cứ tới nửa đêm là ngoài cửa luôn có người say mèm lượn qua lượn lại, cũng may lần nào cô tăng ca về lại, ông bác bảo vệ quen thuộc đều sẽ ra đón cô. Về sau cô và những người thuê trọ khác gây áp lực với ban quản lý, ban quản lý đã nâng cấp camera giám sát ở cửa, cuối cùng cũng yên tâm hơn chút. Đây đều là chuyện vĩ đại đấy! “Trì Tiêu, anh có thể khen em thêm chút nữa không?” Cô nhìn vào mắt Trì Tiêu. “Khen thế nào?” “Giống như vừa nãy ấy.” Trì Tiêu nhìn cô rất lâu, từ lông mày tới lông mi, rồi tới bóng dưới mắt… Anh thấy có lẽ chính Hề Việt cũng không nhận ra, ngũ quan của cô rất hài hoà, không phải kiểu vô cùng bắt mắt, nhưng có thể khiến người ta thuận mắt, thoải mái, nhất là đôi mắt. Đa số lông mi của cô luôn trong dáng vẻ dịu dàng rủ xuống, dường như không có tinh thần, cũng như đang giấu rất nhiều tâm sự. Chính vì điểm nay nên lúc đầu ở Đằng Xung, lần đầu tiên thấy cô anh đã biết cô gái này không vui, chắc gặp phải chuyện gì đó, cộng thêm cô ra ngoài du lịch một mình nên càng khẳng định thêm suy nghĩ này. Nhưng về sau khi thân thiết hơn, Hề Việt với nhiều “phiên bản” dần bộc lộ trước mặt anh. Khi cô giận, khi cô vui, khi đang ấp ủ ý đồ xấu nào đó, khi có cảm xúc bất chợt, lông mi cô sẽ hơi nhướng lên, khoé miệng mím chặt, sự thay đổi này rất rõ rệt. Nhưng tối nay, lần đầu tiên Trì Tiêu nhìn thấy Hề Việt như vậy. Mắt cô sáng rực như che đi nước mắt, cũng như che kín cả vì sao trên trời. Trì Tiêu nghĩ ra một cách hình dung rất không hợp lí, cô như đang thỉnh cầu, thỉnh cầu đánh giá và khen ngợi của anh. Rõ ràng vừa nãy cô vừa cãi nhau với người ta xong, toàn thắng quay về, không ne ranh múa vuốt chúc mừng, ngược lại còn dịu dàng thỉnh cầu người khác khen mình. Trì Tiêu đã trúng chiêu. Anh không chỉ mềm lòng, mà dường như mỗi đoạn xương cốt trên người đều hoá thành bùn, cuối cùng xụ hết xuống. “Mặt trăng nhỏ rất dũng cảm, cũng rất thông minh, lanh lợi, trí tuệ.” Anh tới gần cô, khẽ gõ vào trán cô: “Không chỉ hôm nay, không chỉ lần này, mà mỗi lần trước đây, mỗi khi có nguy cơ cận kề, em đều tự bước qua, vậy nên em không chỉ dũng cảm mà còn suy nghĩ chin chắn, kiên trì, quật cường, khắp người em đều là phẩm chất tốt đẹp.” Hề Việt nhíu mày, “xí” một tiếng: “Sao em cảm giác anh khen người như đang chửi người ấy?” “Thật đấy, nói dối thì anh sẽ chịu báo ứng.” Trì Tiêu chặn miệng cô lại: “Tiếc rằng hôm nay nữ hiệp Mặt trăng đại sát tứ phương mà anh không có duyên chứng kiến.” Hề Việt nói không cần tiếc nuối, anh lên mạng tìm xem, có lẽ có thể nhìn thấy em trong những bài về Thang Ý Tuyền, cũng coi như làm kỷ niệm. Nếu anh thật sự muốn xem, em còn có thể diễn riêng cho anh xem, nhưng anh phải đóng vai tên b**n th** đó. “Đúng, là vậy đấy!” Trì Tiêu chỉ vào trán cô, nói với cô, em vừa làm một hành động vĩ đại, em rất can đảm, em nên tự hào vì phẩm hạnh tốt của mình, em phải ưỡn ngực thẳng lưng, không cần người khác đánh giá em, cho em điểm, bàn luận em tốt hay không. Họ là cái thá gì. Có lời khen hay không thì em đều phải tự khen mình trước. “Mặc dù không tận mắt thấy cảnh này, nhưng chắc anh có thể tưởng tượng ra.” Trì Tiêu nói. Thật ra anh rất muốn nói với Hề Việt, anh rất thích dáng vẻ phấn chấn tinh thần của cô, đừng lúc nào cũng rũ mi, mặt mày ôn hoà, dịu dàng, anh thích cô thoải mái bộc lộ cảm xúc, trân trọng từng biểu cảm nhỏ khi cô nhướng mày, những khoảnh khắc ấy khiến cô vô cùng sinh động. “Mỗi lần nhìn em như vậy anh đều vui, có cảm giác sao nhỉ, anh không hình dung được, nó khiến anh rất muốn…” Trì Tiêu nói được một nửa thì dừng lại, không nói tiếp. “Rất muốn làm gì?” “Em chắc chắn muốn anh nói ra chứ? Bây giờ? Nói ở đây?” Trì Tiêu nhìn cô, ánh mắt đó rất ngứa đòn: “Nếu nói rồi anh sẽ phải ôm em về phòng.” “…” Hề Việt hiểu ra: “Vậy anh đừng nói nữa.” Cô gấp máy tính lại, đặt sang một bên. Trì Tiêu hỏi: “Không viết nữa à? Anh làm ồn tới em à?” Hề Việt nói vốn dĩ cũng không viết được tiếp: “Em định viết một bài blog du lịch dạo gần đây, hôm nay em đã tới núi tuyết Ngọc Long, buổi tối nhảy múa quanh lửa trại, trải qua một ngày vô cùng tươi đẹp, nhưng em không bịa được. Hôm nay em cực kỳ đen đủi, cũng không muốn suốt ngày lừa dối mọi người… Haiz, anh có thuốc lá không?” Trì Tiêu lấy thuốc lá trong túi áo ra, vẫn là thuốc lá vị bạc hà. Hề Việt không biết rốt cuộc anh chưa hút hết hộp thuốc này hay sau này anh liên tục mua thuốc của hãng này. Không có lựa chọn nào khác, Hề Việt cũng không chê, bạc hà thì bạc hà, nhưng Trì Tiêu mở hộp ra, bên trong trống không. Thế là họ cùng nhau hút điếu thuốc duy nhất này. Trì Tiêu đứng dậy, mở cửa sổ trên đỉnh phòng kính ra cho thoáng gió. Thì ra phòng kính này cũng rất chu đáo, Trì Tiêu nói, bởi vì logic của Thịnh Vũ không bình thường, ban đầu cậu ấy nhất định muốn thiết kế như vậy, nói để khi trời mưa thì mở cửa sổ trên đỉnh ra, để hoa cỏ được tắm mưa, không cần tưới nước, bớt việc cho nhân viên. Hề Việt ngẩng đầu lên, không có tấm thuỷ tinh che chắn, dường như cô lại gần sao trên trời hơn chút. Chúng không còn xa vời thế nữa, khói thuốc nhả ra quẩn quanh một vòng, như có thể lập tức nắm gọn trong tay. Hề Việt đưa điếu thuốc đã hút cho Trì Tiêu, đổi lấy lời mời của Trì Tiêu: “Nói chuyện nhé?” “Nói thì nói.” “Bắt đầu từ đâu?” Trì Tiêu im lặng, nói: “Tối nay anh đã gọi video với bố.” Hề Việt chưa hoàn hồn lại ngay: “Xuất gia rồi vẫn có thể dùng điện thoại sao?” Trì Tiêu nhìn cô bằng ánh mắt em không sao đấy chứ: “Không thể, người xuất gia sẽ quay về thời kỳ nguyên thuỷ, họ sợ khủng long, em không ngờ đúng không?” “…” Hề Việt gãi cánh tay: “Sau đó thì sao? Chú vẫn ổn chứ?” “Chẳng có gì không ổn cả. Ông ấy vô cùng yên tâm về anh.” Trì Tiêu nói: “Đừng nói chuyện của anh, nói chuyện của em đi.” Nói thì nói. Hề Việt nhìn Trì Tiêu, lên tiếng. Cũng không có bố cục gì, kể tới đâu hay tới đó. “Nói ra bố mẹ em cũng rất yên tâm về em. Ngoại trừ khi có việc thì tìm em ra, bình thường em và họ không liên lạc với nhau, dường như em cũng không thân thiết với họ lắm. Em rất ngưỡng mộ những người có mối quan hệ thân thiết với bố mẹ, em không có duyên bố mẹ như thế. Một nhà ba người của em chia tách từ rất lâu trước đó, em và họ… giống họ hàng hơn.” Hề Việt nói: “Tết thì qua chúc Tết nhau, em cần phải mang quà tới, nếu không sẽ ngại… Anh hiểu không?” Trì Tiêu nói hiểu: “Anh đi thăm mẹ anh không chỉ phải mang quà, còn phải mang theo tiền giấy, nếu không ngày hôm sau bà ấy sẽ đi vào giấc mơ chửi anh…” Hề Việt đẩy anh: “Anh bị điên à!” Đây là truyện cười quái quỷ gì không biết! Trì Tiêu ôm cô cười: “Gặp mẹ anh thì hơi khó, không biết lần tiếp theo gọi video với bố anh là khi nào nữa, nếu có cơ hội anh đưa em đi thăm. Giờ ông ấy gầy lắm, anh còn không nhận ra.” Không biết tại sao khi Hề Việt nghe tới câu cuối cùng lại thấy chạnh lòng, cho dù Trì Tiêu không để lộ ra chút cảm xúc bi quan nào. Cô rúc vào lòng anh, tựa đầu vào hõm vai anh, bóng hai người đung đưa theo gió. “Em kể anh nghe về dì của em.” Hề Việt nói: “Dì em là người phụ nữ mạnh mẽ nhất em từng gặp, là mục tiêu cuộc đời em.” Sau khi bố mẹ chia tay, Hề Việt còn nhỏ tuổi sống với dì. Mặc dù là chị em ruột nhưng dường như dì và mẹ Hề Việt có tính cách hoàn toàn trái ngược. Bà kiên cường, rộng rãi, phóng khoáng, độc lập, chưa bao giờ cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, quan trọng là bà rất bận. “Chợ thuỷ sản à?” Trì Tiêu cười. Hề Việt gật đầu: “Bà ấy bận lắm, anh làm ăn nên chắc anh sẽ hiểu. Có vô số chuyện vặt vãnh, em rất muốn giúp nhưng dì không cho, bà kêu em học hành chăm chỉ là được, thế là em giở trò, cứ đòi đi theo. Em học được cách mổ cá, chặt cá, có thể nhận biết được từng loại cá, biết được vào mùa nào thì chúng có giá nhất. Còn nữa, em biết nướng cá là vì từ nhỏ đã học dì em đấy… Nhưng nói thật, em không thích ăn cá chút nào, em ghét nhất là xương cá.” Trì Tiêu nhìn cô: “Anh không nhìn ra.” Hai lần trước khi tụ tập ở homestay, cô phô diễn khả năng nướng cá tốt tới mức không cần phải bàn cãi, chính cô cũng ăn rất ngon lành. “Bởi vì mọi người thích, vậy nên em rất có động lực nấu, nấu xong thấy mọi người ăn vui vẻ, dường như em cũng muốn ăn hơn.” Trì Tiêu nghe xong thì thấy hơi khó tin, anh không tin một người không muốn ăn lại có thể gắn chặt bản thân vào đánh giá của người khác. “Vậy em thật sự thích ăn món gì?” Trì Tiêu vuốt tóc cho cô: “Ngoại trừ bún, nấm ra, nếu em không tới Vân Nam, lẽ nào ngày nào cũng tuyệt thực à?” Hề Việt cười sặc: “Em thích ăn đồ ở canteen công ty! Nhất là đồ ăn khi tang ca!” “…” Trì Tiêu cạn lời: “Anh không phải đồng nghiệp của em, cũng không phải cấp trên của em, không cần liều mạng với anh.” Ăn đồ của canteen, còn phải ăn khi tăng ca mới tuyệt, chứng tỏ bạn đã cống hiến hết mình cho công ty đúng không? Đúng là điên rồi, ngoại trừ em ra còn ai dám như em? Hề Việt lắc một ngón tay, vẻ mặt “anh không hiểu”. “Vừa nhìn đã biết anh chưa từng đi làm công ty, em tả cho anh nghe ha. Vào thời điểm ăn ba bữa ở công ty, khi tới nhà ăn đều phải xếp hàng, ai cũng bưng một khay đựng cơm, đi một vòng theo các lối được phân chia khác nhau, sau đó từng người lần lượt quẹt thẻ, rồi tìm chỗ ngồi.” “Đối với em, thật ra quá trình này rất gian nan, khó chịu, bởi vì em mắc chứng khó lựa chọn. Em cần quan sát kỹ một lượt đồ ăn hôm nay, chọn món mình thích, sau đó lên sẵn kế hoạch, xem trong lựa chọn hôm nay có món rau gì, nếu không có em phải bổ sung một viên vitamin, có thịt không, nếu không có em sẽ thấy mình rất đáng thương. Em còn phải xem có tinh bột không, không có tinh bột thì dễ đói lắm… Có phải em lắm chuyện lắm không?” Trì Tiêu nói vậy cũng không sao, sau đó sờ mũi, quay đầu cười: “Em đang gây áp lực cho anh à… Yên tâm, anh sẽ nâng cao tay nghề, chú ý kết hợp dinh dưỡng. Anh không thể để người ta nói, đường đường mở quán ăn mà còn để vợ chết đói.” Hề Việt đá anh: “Bớt tự thăng chức cho mình đi.” Cô nói tiếp: “Điều khổ sở nhất không phải lựa chọn mà là khi xếp hàng. Phía sau anh có người, mọi người đều rất mệt, rất đói, anh chọn thêm mười giây thì người phía sau sẽ phải đợi thêm mười giây. Đối với em mười giây đó quá khổ sở, cho dù không ai lên tiếng giục em, em cũng khó chịu, em sẽ tự trách bản thân. Vậy nên kết quả cuối cùng luôn luôn là em vội vàng chọn bừa món nào đó, phần lớn đều sẽ lấy phải món em không hề muốn ăn.” “Nhưng khi tăng ca thì khác, ít người, em có rất nhiều thời gian, có thể từ từ chọn, không ai đợi em, không ai giục em, không ai sẽ vì chứng khó lựa chọn của em mà phải đợi lâu hơn… Cảm giác đó như em ngồi kín cả một nhà ăn, còn có thể nắm trọn trong tay quyền lựa chọn, đúng là còn sướng hơn cả hoàng đế.” Trì Tiêu không nhịn được, bàn tay vòng qua vai cô véo mặt cô, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một miếng thịt trên mặt cô: “Xem em này!” Hề Việt cúi đầu cười. “Anh muốn hỏi em chút.” Trì Tiêu nói bằng giọng điệu rất nghiêm túc, như đang nghiên cứu đề bài: “Nếu em là người đứng sau người khác, người trước em chọn thêm mười giây, em sẽ mắng người ta chứ?” Hề Việt lắc đầu: “Không.” “Nếu đã không thì sao em lại thấy người khác sẽ mắng em?” Trì Tiêu nhẹ nhàng đưa ra nút thắt: “Em không thể vừa lo sợ gây thêm phiền phức cho người khác, vừa không chán ghét phiền phức mà người khác gây ra cho em. Hề Việt, em không nên lo sợ mình không được yêu mến, bởi vì không ai không thích người như vậy.” Hề Việt vừa định gật đầu đã nghe thấy câu tiếp theo của Trì Tiêu: “Em có mệt không?” “…” Hề Việt sững sờ, không biết nên trả lời sao. Cũng may, dường như Trì Tiêu cũng không đợi câu trả lời của cô, anh tự hỏi tự trả lời: “Em nói các mối quan hệ của em bình thường, anh thấy không phải vậy. Chí ít ở Vân Nam, anh thấy Hề Việt đúng là người gặp người quý.” “Em cũng không biết tại sao, em thấy em ở Vân Nam không phải em thật sự.” Trì Tiêu tức tới bật cười: “Em ở Vân Nam không phải em thật sự, em ở trên mạng cũng không phải em thật sự, vậy em thật sự ở đâu?” “Thật đấy!” Hề Việt đẩy Trì Tiêu: “Em không nói đùa với anh, chính em cũng thấy mình bị phân liệt.” Tối nay, cô ngồi trong quán rượu, nhàn nhã xem bảng tin Wechat, khi lướt tới cột bạn bè, cô chợt kinh ngạc nhận ra, tài khoản Wechat mới của mình bất giác đã có nhiều người tới vậy, náo nhiệt như thế, có lẽ còn nhiều hơn cả tài khoản lúc trước. “Cuộc sống trước đây của em rất cô quạnh, chỉ có hai điểm, công ty và nhà, dường như em có thể duy trì mối quan hệ hoà bình, hữu nghị với bất kỳ ai, nhưng để gọi là bạn bè thì rất ít, cực kỳ ít. Em không hiểu nổi, sao chỉ tới Vân Nam một chuyến mà là xuất hiện nhiều đến vậy? Thật là kỳ lạ.” Hề Việt véo mạnh cánh tay Trì Tiêu, nhớ ra: “Anh còn nhớ em từng nói, trước khi xuất phát em muốn tìm người hỏi có muốn cùng em đi du lịch hay không, nhưng xem điện thoại mãi mà vẫn không tìm được lấy một người?” Trì Tiêu nói: “Không phải bởi vì không có người như vậy, là bởi vì em không dám mở lời, em sợ gây thêm phiền phức cho người khác, em không dám hỏi.” Trong lúc Hề Việt suy tư, anh lấy luôn điện thoại của Hề Việt, vờ như định gửi đi: “Không tin thì em thử xem, bây giờ gọi, xem có mấy người sẽ đồng ý em.” “Tên khốn nhà anh, trả lại cho em! Đừng gây sự nữa!” Hề Việt lo lắng, tiến lên cướp lại điện thoại. “Dù sao chắc chắn anh sẽ đồng ý. Đếm tiếp thì kiểu gì Thang Ý Tuyền cũng đồng ý. Bây giờ rời khỏi em chắc cô ấy không thể tự chăm sóc bản thân. Tiếp đó nữa, Tôn Chiêu Chiêu rất muốn nói chuyện tình cảm với em, chuyện vớ vẩn của cô ấy và Ngưu Gia Phú ấy. Có lẽ Trà Trà và Trí Mễ rất sẵn long cùng em tới thành phố xa lạ chụp ảnh. La Dao thì không được, cô ấy phải đi làm, nhưng chỉ cần em nói tâm trạng em rất tệ, anh đoán cô ấy sẽ xin nghỉ đi uống rượu với em, thậm chí là Thịnh Lan Bình.” Trì Tiêu cười: “Bà lão rất thích em, nếu em làm nũng, 80% bà cũng sẽ xcahs vali đi với em, bà ấy cần đó tuổi rồi đấy.” Hề Việt cúi đầu, mở màn hình điện thoại lên, rồi lại tắt, lại mở lên. “Anh không hiểu rốt cuộc em nghĩ gì.” Trì Tiêu xoa gáy Hề Việt, ấn mấy cái: “Mặt trăng nhỏ là em, em ở Vân Nam cũng là em, rốt cuộc em phủ nhận điều gì?” Hề Việt vẫn im lặng, lại bắt đầu làm rùa rụt cổ. Dường như là một thói quen, khi cô rơi vào suy tư không thể nào làm rõ, cô sẽ trở thành rùa rụt cổ, rụt vai lại. Ban đầu cô đã ngồi tư thế này tới Vân Nam. Xích đu hơi lắc lư. Một bóng hình bao trùm trước người cô. Trì Tiêu đứng dậy, ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn cô. Hề Việt nhận ra, anh luôn như vậy, mỗi lần cần nghiêm túc nói chuyện với cô, anh sẽ dùng dáng vẻ này, khiến cô không thể trốn thoát, chỉ có thể đối diện. “Anh luôn muốn hỏi em, chắc em sẽ không thấy mấy trăm nghìn người theo dõi của em đó, người mà họ thích là nhân vật Mặt trăng nhỏ, không liên quan gì tới Hề Việt em nhé?” Hề Việt trả lời bằng cách giữ im lặng. “Vậy em thấy những người em gặp ở Vân Nam, lý do họ sẵn sàng kết bạn với em cũng bởi vì em diễn quá tốt sao?” Trì Tiêu nắm hai tay cô, ma sát lòng bàn tay: “Anh không thể thay người khác cho em đáp án, duyên phận của em với những người này còn dài lắm, anh tin em có khả năng phán đoán, anh chỉ nói chính anh thôi.” Hề Việt muốn quay đầu đi, tránh khỏi ánh mắt áp bức này, nhưng Trì Tiêu lại nắm chặt hai tay cô lại, sức mạnh không dễ ngó lơ đang nhắc nhở cô, quay lại, nhìn thẳng, không được né tránh. Anh hiếm khí cưỡng ép như vậy, nghiêm túc mà chính thức: “Anh đã biết Weibo của em lâu rồi, anh mặt dày đọc hết mọi thứ, anh tưởng đó là em, ít nhất không có gì khác so với Hề Việt mà anh quen.” “Còn nữa, những ngày em tới Vân Nam, gần như ngày nào anh cũng ở cạnh em, anh nghĩ anh nên có quyền phát biểu. Hề Việt mà anh thích chính là những gì em miêu tả, là Hề Việt khi còn nhỏ tới chợ mổ cá, là Hề Việt có quan hệ tốt với tất cả đồng nghiệp, là Hề Việt có thể để bố mẹ dựa dẫm nhưng lại không muốn dựa vào người khác, là nữ hiệp Hề Việt hết mình vì bạn bè, em hiểu chưa?” Hề Việt sắp khóc tới nơi. Đau. Cánh tay cô rất đau, nhưng Trì Tiêu vẫn không định buông ra, gần như cố tình để cô tỉnh táo lại. “Nếu em phủ nhận bản thân tức là phủ nhận anh, phủ nhận tất cả những người em quen tại Vân Nam. Bọn anh đều có mắt, cũng có trái tim, có phải em đang diễn hay không, bọn anh đều nhìn ra được.” Trì Tiêu lặng lẽ nhìn cô, xích đu không cử động nữa, nhưng lúc này cả hai đều biết, nhịp tim của họ vô cùng mãnh liệt, dòng máu đang chảy dồn dập xuyên qua da thịt, bắt đầu từ lòng bàn tay của họ, chảy vào cơ thể đối phương. “Anh hỏi em lần nữa, em hiểu chưa?” Trì Tiêu kéo chặt cô, khiến cô đang ngồi trên xích đu không thể cúi người, đối mặt với anh. Khoảng cách gần đến vậy, thậm chí chóp mũi họ sắp chạm vào nhau. “Anh thích em, anh thích em ở Vân Nam, thích em của Vùng đất dâu tây dại, thích em lúc này đang ngồi đây nói chuyện với anh, cũng thích mỗi phiên bản của em trong từng câu chuyện em kể. Cho dù ngày mai khi tỉnh lại em nói với anh, em lừa anh, em không tên Hề Việt, thật ra em tên Hề Mặt trời, em là tên lừa đảo, có vô vàn phiên bản, mỗi ngày đổi một người, anh cũng vẫn thích em, anh nói vậy em hiểu chưa?” Hề Việt vừa khóc vừa cười, ra sức rút tay ra, vỗ lên vai Trì Tiêu: “Anh mới là tên trộm!” Trì Tiêu lại nắm lấy tay cô, đặt lên môi, hôn một cái: “Em ngốc lắm, không đưa ra vài ví dụ thì em không hiểu được. Vừa nãy mắt em ngơ ra luôn, chính em cũng không biết sao?” Hề Việt hít sâu một hơi, hít luôn cả nước mũi vào. Sân trong homestay rất yên tĩnh, phòng kính còn tĩnh lặng hơn, chỉ có vì sao và mặt trăng đang nhìn họ, nghe lén cuộc trò chuyện đêm khuya của cặp tình nhân. “Em hỏi một câu nhé, anh thích em ở điểm nào?” Hề Việt khóc nói: “Em không nghĩ ra, chắc không phải thích em vì em biết nướng ca đâu.” “Nói đúng quá.” Trì Tiêu nói: “Anh thích cá nướng, một bữa không được ăn là khó chịu, phiền em sau này làm thêm nhiều vào, hoặc dạy anh, anh trả tiền cho em.” “Ở Vùng đất dâu tây dại em nói dối mình biết làm bánh, biết nướng bánh quy, cá nướng chẳng có gì sang chảnh cả.” Trì Tiêu nói: “Sang chảnh mà, sao lại không, nếu không mai chúng ta mở tiệm cá nướng, mở chuỗi cửa hàng luôn, anh đầu tư cho em, đủ oách chưa?” Hề Việt vuốt mặt: “Em chưa tới rất nhiều nơi, nhân vật đi hết cả nước cũng là giả, em sửa từng bức ảnh một để đăng lên đấy.” Trì Tiêu nói trùng hợp quá, anh thích người biết chỉnh sửa ảnh, khả năng này luyện thêm là có thể kiếm cơm ăn đấy. Hề Việt nói: “Em rất lười, em không có quy củ gì hết, em không thích vận động, khi nghỉ ngơi em thích nằm trên giường ăn vặt.” Trì Tiêu nói được chứ, them ăn cũng là phúc. Em có thể nằm, nhưng phải chừa chỗ cho anh, vì anh phải móc ngón chân xem bóng đá. Hề Việt bật cười, thẳng thừng lấy tay Trì Tiêu lau nước mũi: “Thật ra em rất nhát gan, chỉ vờ dũng cảm thôi. Tối nay ở quán rượu em sợ lắm, lưng đầm đìa mồ hôi.” Trì Tiêu dừng lại giây lát, mắt liếc sang một bên, giọng điệu trở nên chua loét, nói, anh biết, không phải bạn nam nhỏ bé nào đó của em chưa nhìn thấy sự gan dạ khi em mổ cá, tỏ tình với em, còn bị em mang lên Weibo nói à? Hề Việt sững người, hiểu ra Trì Tiêu đang nói gì, cười ngặt nghẽo. Phải nói rằng, mỗi câu, mỗi chữ Trì Tiêu nói như pháo hoa bắn thẳng vào chỗ ổn định nhất trong tim cô, hình thái và màu sắc nổ tung đều vô cùng hợp ý cô. Bất kỳ câu nào cô nói, bất kỳ phần tự bóc tách bản thân nào của cô, Trì Tiêu đều không phủ nhận. Anh sẽ không cưỡng ép nói với cô, em không phải người như vậy, mà là đâm thẳng vào suy nghĩ của cô, nói cho cô biết, là như vậy, đây chính là em thật sự, người anh thích là em như vậy. … Nước mắt Hề Việt đã lăn dài mất kiểm soát, cô không muốn nhếch nhác như vậy trước mặt người mình thích. Nhưng Trì Tiêu nói, không sao, Mặt trăng nhỏ của chúng ta khóc mà cũng đẹp vậy nhỉ? Sao nước mũi lại sáng hơn người khác thế kia? Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Hề Việt không nhịn nổi tiến về phía trước, vòng tay ôm lấy cổ Trì Tiêu, ôm chặt lấy anh. Tay Trì Tiêu nhẹ nhàng vỗ lưng cô, khẽ nói: “Đợi anh đứng dậy rồi ôm nhé? Chân anh tê rồi.” Hề Việt nói: “Em muốn gọi điện cho dì em, được không?” Tối nay, sau khi từ quán rượu về, cô vô tình nghe thấy Thang Ý Tuyền ngồi trong phòng, khóc lóc gọi điện cho bố mẹ. Bên kia điện thoại, bố mẹ Thang Ý Tuyền đang an ủi cô ấy, nói không sao, cho dù không có việc làm cũng không sao, cùng lắm bố mẹ nuôi con. Còn nữa, vừa nãy Trì Tiêu nói anh đã gọi video cho bố, Hề Việt chợt rất nhớ dì. Ban đầu khi biến mất, cô chỉ gửi tin nhắn cho dì, nói rõ mọi chuyện và báo bình án, ngoài ra không có thêm lời nào, giờ nghĩ lại mới thấy bất an. Cô hỏi Trì Tiêu, em gọi điện sẽ thế nào? Trì Tiêu nói: “Em muốn gọi thì gọi, không muốn gọi thì không gọi, quyết định của em, không ai nghi ngờ, cũng không ai có tư cách nghi ngờ.” Sim điện thoại trước đó của cô được để trong ngăn nhỏ của balo. Hề Việt do dự mãi không thôi, cuối cùng vẫn đổi sim, gọi điện thoại. Sau đó, bất ngờ là cô bị chửi một trận. Nhưng người dì trước giờ vẫn luôn mạnh mẽ chỉ trách Hề Việt không nên cắt đứt hết liên lạc như vậy, không hề trách cô đột nhiên ra ngoài du lịch, nguyên văn là: Con không liên lạc với bố mẹ con thì thôi, dì thì sao? Ngay cả dì mà con cũng phòng bị? Dì hỏi, tâm trạng tốt hơn chút chưa? Hề Việt vẫn vừa khóc vừa cười, rất thảm hại, hỏi: Bố con mẹ con mắng con không? Đây là lần đầu cô xuất hiện trong thế giới mình vốn nên xuất hiện trong hơn một tháng qua, khó tránh khỏi bất an nghe ngóng vài câu. Thật ra vừa nãy, khi đổi sim điện thoại, có mấy tin nhắn dồn dập kéo tới. Cô không dám xem. Dì nói, còn con lo việc này à? Cứ chơi thoả thích đi, bố con mẹ con dám gây sự thì còn có dì mà. Phủi hết tâm trạng tồi tệ của mình đi rồi quay về, còn trẻ thì đừng sầu khổ, rầu rĩ nhiều. Hề Việt nói, dì, con đang ở Lệ Giang. Dì “ấy” một tiếng, Lệ Giang à, được đấy, khi còn trẻ dì cũng muốn đi, đáng tiếc vẫn chưa đi được, con đi dò đường trước, đợi năm sau, năm sau dì cùng đi. Rốt cuộc Lệ Giang có đẹp như TV nói không? … Trì Tiêu đã lặng lẽ rời đi, để lại không gian riêng tư, yên tĩnh cho Hề Việt, để cô thoả sức phát tiết. Hề Việt đứng trong phòng kính, đứng trong thế giới nhỏ đầy hoa tươi, trên đỉnh đầu là vì sao và mặt trăng, nhưng cô thấy vẫn chưa đủ. Cô nói, dì, dì đợi con chút. Sau đó cô gọi Trì Tiêu: “Chúng ta ra ngoài đi dạo, được không?” Trì Tiêu chỉ nghi hoặc giây lát: “Bây giờ?” Sau đó anh kéo tay Hề Việt: “Đi, giờ đi.” … Đêm khuya, hoặc nói đúng hơn là cổ trấn Phúc Hà vào giữa đêm, yên tĩnh tới nỗi khiến người ta không nỡ phát ra tiếng động. Mọi thứ như dừng lại. Mấy tiếng trước, quảng trường nghe nhạc còn tấp nập du khách giờ đã không một bóng người, chỉ có nền đá xanh bị ma sát tới phản sáng, lúc này nó biến thành chiếc gương cổ kính, phản chiếu ánh trăng trên mái hiên. Hai bên cầu Thanh Long có đèn led giăng kín, lấp lánh liên tục, dưới cầu là nước sông Thanh Long đi xuyên qua cổ trấn. Ban ngày không nghe thấy tiếng nước chảy, tới giờ dường như rất rõ rệt. Bên sông là những kiến trúc dưới nước, hoa tươi như từ trên trời rơi xuống mặt nước, men theo dòng nước ấy, đi dạo quanh nhân gian, rồi quay về trời. Hoa tươi ở homestay Mã Ni đã nở rộ rực rỡ, nhưng so với nơi này, nó vẫn kém sắc chút. Vậy nên Hề Việt hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng, cố gắng miêu tả cảnh sắc xung quanh, sau đó nói với người ở đầu bên kia điện thoại: Dì, con như đang ở tiên cảnh vậy. Dì cười không ngớt, hỏi Hề Việt, Hề Việt, con vui không? Trì Tiêu đang ngẩng đầu, nương theo ánh trăng quan sát kỹ tổ chim trên cây. Còn Hề Việt thì nhìn bóng lưng Trì Tiêu, khẽ nói, con vui lắm. … Được, vui thì tốt rồi. Chỉ cần con nhớ khoảnh khắc này, luôn vui vẻ như vậy, vui vẻ hết cuộc đời đều tốt hơn bất kỳ công thành danh toại nào. … Hề Việt tắt máy. “Nói xong rồi à?” “Ừ.” Trì Tiêu quay đầu, ánh đèn khiến gương mặt anh càng hiện rõ từng đường nét hơn, cũng điên trai hơn. “Này, em nhìn con ngõ kia đi.” “Đâu cơ…” Hề Việt vẫn đang đắm chìm trong cuộc điện thoại với dì, chưa hoàn hồn lại, không biết ý đồ xấu của Trì Tiêu đang nảy nở. Cô không kịp phòng bị, cứ thế bị anh kéo vào một con ngõ. Đó là một con ngõ vô cùng yên ắng, ban ngày là nơi chụp ảnh chân dung nghệ thuật và ảnh cưới, tới tối, những homestay xây dựng theo kiểu truyền thống đều đóng kín mít cửa. Cánh cửa lớn màu hồng đen trang nghiêm đến lạ, phối với đèn lồng đỏ, mang đậm không khí đáng sợ Trung Quốc. Điều kinh khủng nhất là, chỗ rẽ con ngõ đó còn có một chiếc cầu hoa khổng lồ… Thế là tiếng hét của Hề Việt biến thành mũi tên xuyên qua màn đêm yên tĩnh của cổ trấn Phúc Hà, khiến mấy chú chó của những nhà xung quanh bắt đầu sủa theo. “Anh muốn chết à!!” Hề Việt cũng ngại, nhưng cô không kiềm chế được. Đều tại cái tên mất não Trì Tiêu này, khoảnh khắc dịu dàng, gần trong gang tấc ban nãy như bị lật tung hết lên, Trì Tiêu lại biến thành người đáng ghét chỉ biết nói đùa, không biết xem hoàn cảnh, không chút nghiêm túc. “Được, tối nay anh ngủ ngoài sân đi.” Hề Việt chỉ Trì Tiêu: “Ai kêu anh ngứa đòn!” … Trì Tiêu đồng ý vô cùng dứt khoát, được, tối nay em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi cho khoẻ đi. Nói là vậy, nhưng quay đầu anh đã mặt dày chen vào bếp theo Hề Việt, thậm chí còn “tu hú chiếm tổ”, bá đạo chiếm lấy nhà vệ sinh không đi ra. Hề Việt nghe tiếng nước chảy bên trong, bèn gõ cửa gọi anh: “Anh đừng giở thói vô lại nữa!” Vô dụng, Trì Tiêu nghĩ rồi, tối nay khi ở phòng kính, anh đã nghĩ xong hết, tối nay anh phải làm tên vô lại. Hề Việt gõ cửa một lúc, mệt rồi thì không gõ nữa, đứng đợi bên ngoài. Hồi lâu sau, tiếng nước dừng lại. Qua một lúc nữa, Trì Tiêu ra ngoài, kèm theo đó là sương từ nước nóng, anh đang quấn khăn tắm quanh eo, thấy Hề Việt đứng ngoài cửa, anh lập tức dừng tay lại, kéo khăn tắm ném qua bên cạnh. Hề Việt vốn muốn bịt mắt lại, nhưng sau đó nghĩ, bịt gì chứ, cũng không phải chưa từng nhìn, em phải xem anh còn có thể mặt dày tới mức nào. Quả nhiên. Nói sao nhỉ? Khi đối diện với b**n th** và lưu manh, bạn yếu thì nó mạnh. Trì Tiêu vốn rất thản nhiên, thấy Hề Việt còn bình thản hơn mình, anh lại trở mặt, hơi ngại ngùng, rón rén định lấy khăn tăm lại, nào ngờ Hề Việt kéo một cái, ném thẳng khăn tắm xuống đất. “Sao thế? Anh cũng có lúc xấu hổ hả?” Hề Việt nhìn xuống dưới: “Ngon như vậy, lát nữa em mở cửa sổ ra, kêu mọi người cùng ngắm là ok.” Trì Tiêu đi lên, nắm cằm cô: “Anh mong lát nữa em cũng cứng miệng được như vậy.” Đừng hòng xin tha. Hề Việt bĩu môi, ánh mắt lại đang cười. Trong mắt Trì Tiêu, biểu cảm đó khiến anh vô cùng thích thú, đúng vậy, là thế, mắt sáng bừng, lông mi cong lên, lông mày luôn nhíu chặt cũng giãn ra. Hề Việt như vậy, một người vừa sinh động lại đáng yêu, sao có thể khiến người ta cưỡng lại được. Anh định nói hết lời tối nay còn chưa nói xong. Mỗi lần nhìn em như vậy, anh đều rất vui, có cảm giác sao nhỉ, khó hình dung, khó diễn tả bằng lời. Anh muốn hôn em, xâm nhập vào em, lấp đầy em, anh muốn trở thành một phần trong cơ thể em. Anh muốn khiến biểu cảm đó của em sinh động hơn, muốn nụ cười của em xuất hiện vì anh, tiếng hét cũng là vì anh, nước mắt và mồ hôi cũng là vì anh. Anh muốn khiến em rộng mở vì anh, mềm nhũn vì anh, giống như tâm trạng anh lúc này. Đương nhiên, anh cũng muốn để em làm chính em, cho dù là nhõng nhẽo, tuỳ hứng, hay cứng đầu như cục đá, hoặc thầm lặng tới nỗi không thấy chút ánh sáng nào, anh cũng sẽ ôm lấy em, truyền ngọn lửa trong tay anh cho em, nói với em, anh yêu em, anh yêu em như vậy. … Hề Việt được ôm lên, khi lưng dính vào giường, thứ rơi xuống cùng cô còn có ánh sáng trong căn phòng. Trì Tiêu tắt đèn, qua khe hở rèm cửa, có thể thấy ánh đèn lấp lánh trong phòng kính, đó là ánh đèn vô cùng lộng lẫy, sống động. Có người nói một đằng làm một nẻo, nói thì hay lắm, khi hành động rồi lại là dáng vẻ khác, giống như phải dịu dàng tới cùng, khiến cô say đắm, tê dại tới tận cùng. “Anh thích em, Mặt trăng nhỏ.” Anh hôn mắt cô, chop mũi, môi, sau đó là từng chỗ trên cơ thể, vừa hôn vừa lẩm bẩm: “Thích chỗ này, cũng thích chỗ này, còn chỗ này, chỗ này nữa, chỗ này cũng thích…” Hề Việt nằm trên giường, nhìn ánh đèn, hoa cỏ, vì sao, mặt trăng trong sân, cảm thấy chúng đều trở nên mông lung, không sao nhìn rõ được. Mãi lâu sau cô mới nhận ra, bởi vì khoé mắt cô đã đong đầy nước mắt, nó bị ép chảy ra. Trì Tiêu biến mất trong chăn rất lâu, da thịt cô hơi ngứa, có thể cảm nhận được sống mũi thẳng tắp của anh, còn có vài thứ gì đó thô ráp, có lẽ là lưỡi, hoặc râu lún phún dưới cằm anh. Còn một vài thứ phát ra tiếng xào xạc như nước chảy ở sông cổ trấn. Còn có tiếng cá vàng lội ngược dòng, há miệng đớp từng ngụm lớn như đang ra sức hút lấy chất dinh dưỡng từ dòng nước ấy. Cô liên tục bất giác ch** n**c mắt, thậm chí còn làm thấm ướt cả gối. Ga giường ở sau eo cũng ướt một mảng. Khi cảnh vật trước mắt cô bị che kín hoàn toàn, thay vào đó là sắc trắng mờ ảo lúc ẩn lúc hiện và một màu đen như mực, khi cô phải th* d*c, cuối cùng Trì Tiêu đã quay lại, quay về bên cô, ôm lấy cô. “Uống no rồi.” “…” Trên mặt Trì Tiêu vẫn còn nước mắt, nhưng cô rất muốn cười, thế là liền vùi mặt vào ngực Trì Tiêu. “Chúng ta l.à…m t.ì….nh đi.” Cô nói. Trì Tiêu không nói gì. Hề Việt ngẩng đầu, lấy ngón tay lau đi từng vệt sáng trên chop mũi anh, sau đó chân quấn lấy anh: “Anh không muốn hả?” “Em nói xem?” Trì Tiêu cúi đầu hôn cô, nhưng bị né tránh: “Nhưng không phải hôm nay.” “Vậy thì là ngày nào? Anh chơi em à?” “Anh có kế hoạch.” Hề Việt kinh ngạc nhìn Trì Tiêu, không hiểu rốt cuộc kế hoạch này là sao. Trì Tiêu cho bản thân thời gian bình tĩnh lại, lòng bàn tay ấn gáy cô, ôm cô vào lòng. “Anh yêu em, Mặt trăng nhỏ.” … Ừm, Hề Việt thầm đáp lại. Phải nói rằng, tối nay, toàn bộ cuộc trò chuyện giữa cô và Trì Tiêu đều được cô cất vào ngăn kéo trong tim, thậm chí khi mơ, cô còn lấy ra, khiến nó lặp đi lặp lại. Hề Việt nghĩ, cô sẽ đặt tên cho ngăn kéo này là: “Ý nghĩa của tình yêu”. Em rất bình thường. Vậy thì mong anh hãy chất nhận sự bình thường của em. Em không phải người xuất sắc. Vậy mong anh chấp nhận sự thật này, bởi vì con người không phải được yêu vì sự giỏi giang. Đây không phải cách vận hành của thế giới này. Đúng vậy, thế giới này có điểm tàn khốc của nó, nhưng chân tình luôn luôn dịu dàng, mong bạn hãy tin nó, cũng tin chính mình. Có người sẽ yêu một người như bạn, cho dù bạn không làm gì, chỉ cần thấy bạn vui, anh ấy sẽ vui. Điều quan trọng nhất là, mong bạn hãy chấp nhận và yêu lấy bản thân. Tôi biết điều này rất khó, nó cần thời gian. “Từ từ.” Trì Tiêu cắn tai Hề Việt, hai chữ này như đã bất giác trở thành câu cửa miệng của anh. Anh không chút hoảng loạn, cũng hy vọng người anh yêu có thể hiểu rõ điều này: Tình yêu là đường hai chiều. Khi con đường yêu người và yêu mình giao nhau, khoảnh khắc tiếng còi báo hiệu vang lên, pháo hoa của tình yêu mới xuất hiện, nó sẽ trường tồn vô tận, trở thành chuyến tàu hộ tống bạn. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...