Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương2: Cổ trấn Hoà Thuận – Trạm Đằng Xung
Cỡ chữ
Cổ trấn Hoà Thuận nằm phía Tây Nam thành phố Đằng Xung, là nơi Hề Việt muốn đến nhất tại đây.
Vì xuất phát vội vàng nên cô chỉ kịp xác định đại khái khu vực dừng chân, chưa thể tạo bảng excel toàn bộ khu nhà nghỉ, homestay ở cổ trấn để đánh giá, đây thật sự không phải tác phong trước giờ của cô.
Xe dừng lại trước cổng chào cổ trấn Hoà Thuận.
Lúc này đang là mười giờ rưỡi tối.
Tài xế lấy vali ra khỏi xe giúp cô, hỏi Hề Việt: “Cô gọi điện kêu chủ nhà ra đón đi, đường khó đi lắm.”
Hề Việt có tâm sự trong lòng nên không để ý, hoặc có thể cô đã nghe thấy nhưng coi như không có chuyện gì.
Cô nghĩ bác tài nói đường khó đi là chỉ địa hình phức tạp, nhưng khi một mình kéo vali đi về con đường phía trước, chẳng mấy chốc cô đã hiểu ra ý của bác tài: Ý là tình trạng đường không ổn lắm.
Dự báo thời tiết cho biết cả tháng này Đằng Xung đều đổ mưa. Là người miền Bắc, Hề Việt không có cảm nhận sâu sắc với thời tiết mưa kéo dài liên miên, cô chỉ có thể nhận thấy phần nào uy lực của nước mưa khi ngửi thấy mùi bùn tanh dính dưới đế giày. Thảm hơn cả là bánh xe vali, giờ nó đã ngấm đầy bùn đất.
Cô khom lưng, đưa tay lấy mấy sợi cỏ quấn quanh bánh xe ra, đau lòng không thôi cho chiếc vali. Cô định nhấc nó lên đi nốt chặng đường còn lại nhưng lực bất tòng tâm. Cổ trấn được xây dựa trên núi, trải dài từ Bắc tới Nam, bất kể đi đường nào vào sâu trong cổ trấn đều vô cùng khó khăn.
Chẳng mấy chốc Hề Việt đã từ bỏ, đứng tại chỗ, gọi cho số chủ nhà trên đơn đặt phòng.
Một lúc sau, có người nghe máy, giọng thanh niên trẻ trung vang lên, mở miệng ra đã gọi cô là em gái: “Em gái, giờ cô ở đâu?”
Hề Việt nhìn xung quanh, đọc dòng chữ siêu to khổng lồ in trên nền tường trắng phía sau lưng: “Tôi đang ở… Hợp Hoà Thuận Hoà.”
Người bên kia điện thoại im lặng.
Hề Việt phản ứng lại: “À à à… xin lỗi, là Hoà Thuận Hoà Hợp.”
Người đàn ông nói: “Được, tôi biết rồi, nhưng giờ tôi không ở Hoà Thuận. Cô đợi chút nhé, tôi tìm người đi đón cô.”
…
Hề Việt không thích, cũng không quen làm phiền người khác, nhưng tình hình hiện tại không nghe theo thói quen của cô.
Chưa nói tới thời tiết và đường xá, nơi này hoàn toàn khác so với thành phố cổ xưa náo nhiệt không kể ngày đêm trong tưởng tượng của cô.
Còn chưa tới mười một giờ, đa số hàng quán đã đóng cửa, trên đường hầu như không có người. Đèn đường mập mờ, bốn bề là bóng đêm, xung quanh yên tĩnh tới lạ, nhìn mãi mới thấy bảng hiệu của một quán bún còn sáng, trở thành ánh sáng duy nhất trong đêm đen.
Nhà dân nơi đây hầu như đều là nhà hai tầng nhỏ xinh, cửa sổ tầng hai làm bằng gỗ, cửa mở hướng ra ngoài.
Hề Việt đi thêm mấy bước liền thấy công trình kiến trúc biểu tượng còn lớn hơn cả bức tường kia: Ba vòm cửa tròn theo phong cách La Mã, tường sơn màu trắng, nhìn có vẻ là phong cách phương Tây nhưng lối vào lại có trụ đá lan can phong cách Trung Quốc, trái phải mỗi bên có một bức tượng sư tử vàng, cho dù đêm đen nhìn cũng rất hoành tráng.
Hề Việt ngẩng đầu nhìn lúc lâu, cuối cùng đã thấy rõ chữ trên mái hiên.
Là nhà thờ tổ của dòng họ nào đó.
Trời đột nhiên nổi gió, không biết lay động tới cửa sổ gỗ tầng hai của nhà ai, chỉ nghe thấy tiếng lộc cộc vang lên, tựa như tiếng ho dài không dứt.
Bầu không khí trở nên quỷ dị.
Hề Việt nghĩ tới vài cảnh kinh dị của phim Trung Quốc, sống lưng lạnh toát, cô không dám nhìn ngang liếc dọc, vội vã quay về chỗ đứng ban đầu.
Cô bất giác mở Wechat ra, muốn lướt bảng tin để di dời sự chú ý, nào ngờ ấn vào lại không có gì mới.
Quên mất.
Cô đã đổi số Wechat mới.
…
Đã biến mất là biến mất triệt để. Trước khi xuất phát, cô lần lượt trả lời những tin nhắn chất thành núi kia bằng câu nói: “Tôi có việc phải đi xa, tạm thời đừng liên lạc nữa.”
Sau khi gửi xong, cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều đang nóng ran, ngọn lửa không biết từ đâu như sắp thiêu đốt cô, mấy giây sau Hề Việt lại vội vàng nhắn thêm: “Không cần lo lắng cho tôi”. Lúc này ngọn lửa mới tạm thời dừng lại.
Gần ba mươi năm cuộc đời, chưa bao giờ cô gạt bỏ mọi trách nhiệm như vậy.
Đúng thế, đây là hành động vô trách nhiệm. Cũng may giây cuối cùng khi thoát Wechat, cô đã nhận được một tin nhắn tới từ người em trai chưa bao giờ gọi cô là chị, trừ lúc đến Tết được nhận lì xì: “Má nó, gì đấy? Thế em đi Bắc Kinh tìm ai giờ? Có ai làm việc như chị không?”
Tin nhắn này đã cứu rỗi cô.
Hề Việt cười một tiếng, sau đó là tràng tiếng cười không kiểm soát được.
Ngọn lửa mang tên tội lỗi và hổ thẹn trong lòng hoàn toàn bị dập tắt, cô quả quyết thoát Wechat.
Điện thoại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn cột bạn bè trống không.
Thế giới cũng trở nên yên tĩnh, chỉ còn cô, hơi nước trong đêm âm u tại cổ trấn và tiếng gió phần phật.
…
Hề Việt lùi về sau mấy bước, lưng áp vào tường, động tác này sẽ tăng cảm giác an toàn khi chúng ta tới môi Tr**ng X* lạ.
Cô đợi khoảng mười phút thì tiếng bước chân truyền tới từ con ngõ nhỏ bị cô bỏ qua lúc nãy.
“Khách thuê nhà?” Không phải giọng của thanh niên.
Người tới đi rất nhanh, cúi đầu, tựa như một bóng đen, khi nói chuyện người đó đã đi tới chỗ vali bên cạnh Hề Việt, khoảnh khắc người đó định nhấc nó lên thì bị cô ấn xuống. Lúc này, hai người đứng rất gần, bốn mắt nhìn nhau, quả nhiên là người già.
Là một bà lão.
“Ấy, để tôi xách cho, mấy cô cậu các cô tuổi nhỏ sức nhỏ, không xách được đâu.”
Cũng là tiếng phổ thông xen lẫn giọng địa phương. Hề Việt nghe hiểu nên càng không thể buông tay, lấy đâu ra chuyện để người già xách đồ nặng cho được. Nhưng bà lão ra tay rất nhanh, lòng bàn tay ấm áp cọ thoáng qua mu bàn tay lạnh toát của Hề Việt, thành công cướp được vali.
Bà lão nhanh nhảu đi phía trước. Hề Việt vừa thảng thốt vừa sợ hãi, duy trì tư thế khom lưng duỗi tay, chuẩn bị đón lấy vali bất cứ lúc nào, vội vã bước theo sau.
Cũng may homestay không xa lắm.
Là một nhà dân bình thường, không bật đèn, chỉ có đèn lồng vàng treo ngoài cửa, toả ra một mảng tĩnh lặng.
Bước qua bậc cửa làm bằng đá, đi qua sân um tùm cây cỏ, phía đối diện là gian nhà chính, mạn đông là cầu thang gỗ vừa nhỏ vừa dốc dẫn tới tầng hai, kế đó thì không nhìn được nữa.
Mãi cho tới khi bà lão bật đèn, lại một chiếc đèn lồng nữa phát sáng, sau đó là chiếc khác, chiếc kế tiếp, bụp bụp bụp, cầu thang bừng sáng.
Động tác của bà lão vô cùng thuần thục, xách vali của Hề Việt lên tầng hai, cô lẽo đẽo theo sau. Thì ra cả tầng hai đều là phòng cho khách, thảo nào khi đi qua cô không nhìn thấy biển hiệu. Biển hiệu của homestay treo ở chỗ khuất tầng hai, làm bằng gỗ, viết bằng tay, rất có cảm giác hoang dã, đậm chất nghệ thuật, hệt như những gì mọi người trên mạng đánh giá.
Nhưng… tối nay lại không có vị khách nào.
Bà lão kêu Hề Việt quét mã đăng nhập thông tin, sau đó ra dấu giải thích. Tháng này khách du lịch không nhiều, sang tháng tới kỳ nghỉ Quốc Khánh, toàn bộ phòng đều sẽ kín người.
Có lẽ thấy Hề Việt do dự, bà nói thêm không cần sợ, bà ở ngay dưới tầng, có việc gì cứ tìm bà.
Sau đó bà lại hỏi: “Cơm ấy ăn chưa?”
Ăn cơm chưa?
…Vẫn chưa.
Hề Việt nghĩ lại bát bún ăn lúc chiều ở sân bay, miếng đầu tiên đã khiến cô bị thương, sau đó cô lập tức bỏ đũa xuống, mấy tiếng trôi qua, giờ cô đói không chịu nổi. Phần lợi vẫn còn đau âm ỉ, cô vô thức nuốt nước bọt, vừa hay va phải ánh mắt rực cháy của bà lão.
Hề Việt nhận ra đó là sự nhiệt tình.
Sợ câu tiếp theo bà lão sẽ nghĩ cách giúp cô giải quyết bữa đêm, cô bèn buột miệng đáp: “Lát nữa cháu ra ngoài ăn!”
Nói xong cô chỉ muốn vả miệng cho rồi.
Đêm hôm khuya khoắt, cô không dám đi xa, huống hồ cũng không biết quán bún nhìn thấy ban nãy giờ đã đóng cửa chưa, nên đi đâu tìm đồ ăn đây?
Nhưng sự nhiệt tình của bà lão không hề giảm, bà liên tục giới thiệu Hề Việt một quán đồ nướng. Bà nói quán mở tới đêm muộn, đi dọc theo con ngõ này về phía trước là tới, rất gần.
…
Đối với Hề Việt, từ chối ý tốt của người khác là việc quá khó.
Cô đặt vali xuống, cầm điện thoại lên, cắm đầu đi ra ngoài, đi tới chỗ bà lão chỉ.
Điều may mắn là nhà dọc con ngõ này đều có đèn.
Mặc dù đều là đèn lồng chỉ cao ngang cửa của nhà dân nhưng chí ít còn có ánh sáng. Trong con ngõ nhỏ hẹp, từng ngọn đèn nối tiếp nhau tựa như lối nhỏ đi tới tiên cảnh.
Ánh sáng và ngọn lửa có ý nghĩa vô cùng to lớn với loài người, Hề Việt yên tâm hơn rất nhiều. Hơn nữa chẳng mấy chốc cô sẽ không cần sự chỉ dẫn của ánh đèn nữa, bởi vì mùi hương của đồ nướng đã phảng phất đâu đây.
Đó là một cửa hàng đồ nướng rất nhỏ, hệt như nhà dân, đều được cải tạo từ nhà dân bình thường. Dường như quán vô cùng tự tin về chất lượng đồ ăn nên biển hiệu cũng được che ở nơi khuất mắt. Bếp nướng nằm ở cửa, một người đàn ông đang cúi đầu nướng đồ, người phụ nữ bận bịu trong tiệm, thấy Hề Việt bước tới gần liền nhiệt tình mời cô vào.
Cửa hàng của đôi vợ chồng trẻ, dường như sẽ đáng tin hơn mấy chuỗi cửa hàng phải đặt trước kia.
Khi Hề Việt bước vào, trong tiệm còn có hai bàn khách, một bàn của cặp tình nhân. Họ ngồi một góc, vừa ăn xiên nướng vừa nói chuyện tình tứ. Bàn còn lại khá náo nhiệt, Hề Việt liếc mắt nhìn, chỗ đó khoảng mười người, nam nữ đủ cả, họ ghép thành bàn lớn, ngồi quay quần cạnh nhau. Trên bàn, dưới đất đầy vỏ lon bia rượu, nhìn là biết định uống say không chốn về.
Hề Việt chọn bàn cạnh đôi tình nhân.
Nhưng cửa hàng thật sự quá nhỏ, âm thanh trò chuyện, hò hét bàn bên vẫn vọng tới, y như tiếng khoan đục chui vào tai.
Nghe giới thiệu của bà chủ, ngoại trừ đồ nướng ra, Hề Việt còn gọi thêm một phần bánh gạo Vân Nam xào.
Bánh gạo Đằng Xung có cái tên nghe vô cùng lành mạnh: Thứ giải cứu. Bà chủ chỉ vào ảnh dán trên tường, kêu Hề Việt đọc nguồn gốc của món đặc sản này.
Hề Việt ngẩng đầu lên, mới đọc được hai dòng đã thấy có thứ gì đó dưới chân. Nền nhà cửa hàng không bằng phẳng, một lon bia rỗng bất cẩn bị ai đó đá tới, lăn một đoạn dài rồi tới cạnh giày Hề Việt.
“Ấy, xin lỗi cô, xin lỗi nhé…”
Người đàn ông cao to ngồi gần Hề Việt nhất ở bàn bên kia, người nồng nặc mùi rượu đứng dậy, lảo đảo đi tới, cúi người nhặt lon bia lên.
Hề Việt không nói gì, ngẩng đầu tiếp tục đọc chữ, sau đó đối chiếu với phần bánh gạo xào trước mặt. Từng miếng bánh được cắt thành hình thoi, bên trên có vài lát hành, màu đỏ là của cà chua và ớt…
Cô gắp miếng đầu tiên, vừa bỏ vào miệng, còn chưa kịp nhai đã có thứ va vào chân: Lon bia lại lăn tới.
Người đàn ông cao to đó lại đứng dậy đi qua, giơ tay, khom lưng, gật đầu, làm một chuỗi động tác xin lỗi, ra hiệu Hề Việt nhấc chân lên.
Lần thứ ba.
Khi lon bia lăn tới dưới chân Hề Việt lần thứ ba, người dễ nói chuyện nhất cũng mất kiên nhẫn. Hơn nữa lần này không phải lon bia rỗng mà bên trong còn chút bia, nước bia bắn lên giày cô.
Cô chưa kịp ngẩng đầu lên, người ở bàn bên kia đã có động tĩnh trước. Người bên cạnh đàn ông cao to đấm mạnh vào lưng anh ta, giọng nói cười cợt: “Bao nhiêu tuổi rồi hả, cứ chơi trò tiếp cận vậy với cô ấy, uống ít rượu vào là không biết mình tên gì luôn hả. Mất mặt quá đi thôi…”
“Haiz, tôi không có…” Người đàn ông cao to nhìn rất hung dữ, nhưng da mặt lại mỏng, vội vã giải thích.
Lúc này, một thanh niên khác ở đó đính khuyên tai một bên, ăn mặc vô cùng thời thượng, nói câu gì đó bằng tiếng địa phương, ai nấy đều cười thích thú. Hề Việt không hiểu gì, nhưng vẫn cảm thấy có ánh mắt nhìn về phía mình, cảm giác này cực kỳ khó chịu.
Hề Việt bỏ đũa xuống, nhíu mày.
Cô gái ngồi cạnh Hề Việt hơn quay đầu nhìn Hề Việt: “Xin lỗi cô, anh ấy không cố tình đâu, mấy người chúng tôi đùa thôi. Cô gái, cô tới du lịch sao? Ăn với chúng tôi đi.”
Hề Việt từ chối.
Người đàn ông bấm khuyên tai lập tức đứng dậy.
Anh ta ngồi ở góc bàn, đứng lên dung lực quá sức nên làm đổ một bộ bát đũa. Anh ta bày ra dáng vẻ xin lỗi với Hề Việt, gãi lông mày: “Tôi vừa trêu anh ấy chứ không nói gì linh tinh đâu, tuyệt đối không nhằm vào cô, xin lỗi nhé.”
Câu này nói bằng tiếng phổ thông.
Hề Việt lắc đầu, nói không sao.
Cô cảm thấy người ở bàn này rất kỳ lạ, tuổi tác khác nhau, có người trẻ như người bấm khuyên tai này, cũng có người trung niên như người đàn ông cao to, khẩu âm cũng khác nhau, có người nói rõ tiếng Vân Nam, có người giọng Tứ Xuyên, có người lại Bắc Kinh, giống như người từ Nam tiến Bắc tụ họp một chốn vậy.
…
Sau khi ăn xong xiên nướng và bánh gạo xào, Hề Việt đứng dậy, quét mã tính tiền, sau đó rời đi.
Khi đứng ở cửa, cô đau khổ vì tính không nhận được đường đi của mình.
Không phải cô bị mù đường mà là khi đi đường, cô không có thói quen để ý xung quanh, điều này khiến mỗi lần đi dạo phố hoặc ăn cơm, vào cửa hàng rồi đi ra, cô đều phải đứng tại chỗ nghĩ một lúc lâu, bản thân vừa đi tới từ phía nào.
Cổ trấn xa lạ, còn là đêm khuya, Hề Việt không dám đi linh tinh. Cô vừa mở bản đồ ra, người ở bàn bên kia cũng đi ra, vẫn vô cùng ồn ào.
Họ cũng đã ăn xong, đang đứng tạm biệt ở cửa tiệm, sau đó tốp hai, tốp ba đi về các hướng.
Hề Việt đi theo chỉ dẫn của bản đồ, quay về con ngõ nơi homestay cô đặt. Lúc này cô có thể nhận ra rồi, chính là con đường nhỏ có bóng đèn yếu ớt ấy.
Cô phải đi qua nó mới tơi được nơi.
Nhưng vừa đi mấy bước cô đã nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân ngày một dồn dập.
Sau khi tiếng ầm ĩ ban nãy tan biến, xung quanh quay về sự tĩnh lặng vốn có, vậy nên tiếng bước chân càng trở nên rõ rệt, tựa như đang văng vẳng sát bên tai.
Hề Việt quay đầu lại, phát hiện có hai người đi phía sau, họ vừa hay đi tới dưới bóng đèn đầu ngõ.
Hai người đàn ông.
Trong đó có một người là người bấm khuyên, xin lỗi cô lúc đó, bởi vì khuyên tai anh ta nháy lên một cái.
Người còn lại là người ngồi cạnh người đàn ông bấm khuyên lúc ăn.
Hề Việt có ấn tượng với người này là vì cô nhìn thấy động tác của anh ta trên bàn ăn. Khi cô không hiểu câu nói đùa của họ, do dự không biết có nên thể hiện bản thân vô cùng tức giận hay không, ánh mắt cô và người đàn ông đó đã chạm nhau.
Bàn tay đặt dưới bàn của người đàn ông khẽ chạm vào cốc của người bấm khuyên tai, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu.
Lát sau, người bấm khuyên tai không chút do dự đứng dậy xin lỗi cô.
Còn nữa, cô nghe thấy người đàn ông đó nói: “Nhỏ tiếng chút, làm phiền người khác rồi.”
Tiếng ồn của đám người đó lập tức nhỏ hẳn đi.
Lúc này cô mới được thưởng thức bữa cơm của mình.
…
Bởi vì con ngõ trải dài từ bắc tới nam nên khi Hề Việt quay người, ngẩng đầu lên xem là có thể nhìn thấy bóng hai người này dưới bóng đèn.
Người đàn ông kia cao hơn người bấm khuyên tai một chút, dáng người cũng cao ráo hơn. Anh mặc quần màu kaki với áo T-shirt, là dáng vẻ của người đàn ông chin chắn, trưởng thành. Cả hai đều đang hút thuốc, giữa ngón tay loé lên ánh sáng đỏ, nhìn có vẻ định đi vào con ngõ nhỏ bé, yên tĩnh này.
Lúc này, Hề Việt đứng giữa ngõ, cảnh báo an toàn vang lên trong tâm trí cô.
Hoàn cảnh như vậy vô cùng thích hợp để miêu tả cảnh đêm trăng thanh gió mát, điều quan trọng nhất là chỉ có một con đường, nếu thật sự có việc gì đó, cô không có chỗ nào để trốn. Chạy không chạy được, lùi cũng không xong.
Khi cô còn đang do dự, người đàn ông kia cũng nhận thấy sự tồn tại của Hề Việt, thế là anh dừng bước trước.
“Ấy?” Người bấm khuyên tai nhìn anh, lại nhìn Hề Việt, sau đó cũng dừng lại.
Gió khẽ lướt qua.
Người đàn ông hất cằm về phía cô, ý nhường cô đi trước.
Hề Việt hiểu được ý của anh, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh báo an toàn được phá giải.
Cô nghĩ, cho dù là khu du lịch, sau này cũng tuyệt đối không thể đi một mình bên ngoài lúc đêm hôm khuya khoắt.
Cô không do dự thêm, gật đầu với người đàn ông bày tỏ sự cảm ơn, cũng mặc kệ anh có thấy không, nhanh chóng rảo bước đi qua con ngõ nhỏ.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...