Báu Vật Tình Yêu

Chương20: Kết thúc và khởi đầu

Cỡ chữ
Ngọc Hà bước ra khỏi sảnh tiệc, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Ánh đèn lấp lánh đã tắt, chỉ còn lại những bóng đen lờ mờ trên hành lang. Cô cảm thấy như mình vừa trải qua một trận chiến, mỗi bước đi đều nặng nề bởi những bí mật và âm mưu đang chờ đợi. “Ngọc Hà!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, làm cô dừng lại. Đó là Thúy Anh, với vẻ mặt đầy lo lắng. “Cô đã nghe gì chưa? Có tin đồn về một cuộc thanh trừng trong cung!” “Thanh trừng?” Ngọc Hà nhíu mày, không thể tin vào tai mình. “Ai sẽ là mục tiêu?” “Nghe nói là những phi tần không được sủng ái sẽ bị loại bỏ,” Thúy Anh đáp, giọng có phần rụt rè. “Cô phải cẩn thận, Ngọc Hà. Mọi thứ đang trở nên nguy hiểm.” Ngọc Hà thở dài, cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. “Chúng ta không thể để bản thân rơi vào tình thế đó. Tôi sẽ không để ai có thể hãm hại mình.” “Cô định làm gì?” Thúy Anh hỏi, ánh mắt tò mò nhưng cũng đầy lo âu. “Tôi sẽ tìm hiểu về báu vật mà Tuyết đã nhắc đến,” Ngọc Hà quyết định. “Có thể nó sẽ giúp tôi vượt qua những thử thách này.” Thúy Anh gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn không yên tâm. “Nếu cô cần giúp đỡ, hãy gọi tôi.” Ngọc Hà mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn. Nhưng cô biết rằng, trong thế giới này, lòng trung thành có thể dễ dàng bị lung lay. Cô không thể đặt cược vào ai khác ngoài chính mình. Khi Ngọc Hà quay lại hành lang, cô nhận ra mình không đơn độc. Một bóng hình lặng lẽ theo sau, đó là Hồng Liên, gương mặt cô đầy lo lắng. “Ngọc Hà, cô có nghe tin không? Có người đang tìm cách hãm hại những phi tần.” “Cô cũng biết sao?” Ngọc Hà hỏi, lòng chợt nảy sinh sự nghi ngờ. “Có thông tin cụ thể nào không?” “Chưa ai biết ai là người đứng sau, nhưng không khí trong cung rất nặng nề,” Hồng Liên nói, giọng nói lấp lửng. “Tôi cảm thấy như có điều gì đó không ổn.” “Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng,” Ngọc Hà kiên quyết. “Càng biết nhiều, chúng ta càng có cơ hội bảo vệ bản thân.” Hồng Liên gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn lo lắng. “Cô có nghĩ rằng chúng ta nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ các phi tần khác không?” “Không,” Ngọc Hà đáp. “Chúng ta không thể tin tưởng bất kỳ ai. Chỉ có chúng ta mới có thể tự bảo vệ mình.” Khi cả hai tiếp tục đi, Ngọc Hà không thể ngừng suy nghĩ về chiếc lắc tay. Có thể nó sẽ là chìa khóa để mở ra những bí mật mà cô đang tìm kiếm. Nhưng cũng có thể, nó sẽ mang đến những cạm bẫy chết người. Trong lòng cô, sự quyết tâm dần chuyển thành một cảm giác hồi hộp. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến một bẫy chết chóc, và cô không thể ngừng cảm thấy rằng, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Khi đến một góc khuất, Ngọc Hà dừng lại, lòng tràn đầy nghi ngờ. “Chúng ta cần phải phân tán một chút. Tôi sẽ đi tìm chiếc lắc tay, còn cô hãy tìm hiểu thêm thông tin về những phi tần khác.” Hồng Liên nhìn cô bằng ánh mắt không yên tâm. “Cô cẩn thận nhé. Tôi không muốn mất cô.” Ngọc Hà gật đầu, lòng thầm nhủ sẽ bảo vệ bản thân. Cô bước đi, lòng tràn đầy quyết tâm. Những bí mật đang chờ đợi, và cô sẽ không ngần ngại đối mặt với chúng. Khi Ngọc Hà đến khu vực riêng của các phi tần, cô cảm nhận được không khí nặng nề. Những ánh mắt lạnh lùng đổ dồn về phía cô, như thể đang chờ đợi một động thái sai lầm. Cô không thể để sự sợ hãi chiếm lấy mình. “Cô đến đây làm gì?” Một giọng nói sắc lạnh vang lên, đó là Nguyệt Anh, đang đứng ở giữa đám đông. “Cô không thuộc về nơi này.”“Tôi chỉ đến để tìm hiểu sự thật,” Ngọc Hà đáp, giọng nói kiên định. Nguyệt Anh cười khẩy. “Sự thật? Trong cung này, sự thật chỉ là một ảo ảnh. Cô sẽ không bao giờ tìm thấy nó.” “Có thể, nhưng tôi sẽ không từ bỏ,” Ngọc Hà khẳng định. “Tôi sẽ tìm ra chiếc lắc tay và khám phá những bí mật của nó.” Nguyệt Anh ánh mắt sắc lạnh, như thể đang tính toán. “Cô có chắc mình muốn đối đầu với tôi không? Tôi sẽ không dễ dàng để cô đạt được điều mình muốn.” Ngọc Hà cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô không để mình sợ hãi. “Tôi sẽ không lùi bước. Nếu cô muốn chiến đấu, tôi sẽ sẵn sàng.” Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, và không khí như bị ngưng đọng. Nguyệt Anh nhếch môi cười, nhưng trong ánh mắt cô ta, Ngọc Hà thấy sự thách thức. “Rất tốt. Tôi thích những người có tinh thần chiến đấu,” Nguyệt Anh nói, rồi quay lưng bỏ đi. “Nhưng hãy cẩn thận, Ngọc Hà. Cô không biết mình đang chạm vào cái gì đâu.” Khi Nguyệt Anh rời đi, Ngọc Hà cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã bước vào một cuộc chiến không thể quay đầu, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra. Cô quyết định phải tìm ra chiếc lắc tay, mà có thể chính nó sẽ là chìa khóa dẫn đến sự thật. Ngọc Hà bước đi, lòng tràn đầy quyết tâm và lo lắng. Những bí mật vẫn đang chờ cô khám phá, và cô sẽ không ngừng tìm kiếm cho đến khi ánh sáng của sự thật được phơi bày. Cô tiếp tục đi sâu vào khu vực riêng, nơi những âm thanh nhạc cụ vang vọng, nhưng trong lòng chỉ có sự tĩnh lặng. Mọi thứ như đang chuẩn bị cho một cơn bão. Khi Ngọc Hà chạm tay vào một chiếc bàn, một cảm giác lạnh lẽo ập đến. Bên dưới lớp gấm vóc, cô cảm nhận được một vật gì đó. Cô thận trọng nhấc lên, và trước mắt là chiếc lắc tay lấp lánh. Tim cô đập mạnh, nhưng ngay khi định chạm vào, một tiếng động vang lên, làm cô giật mình. “Ngọc Hà, cô đang làm gì vậy?” Một giọng nói quen thuộc, đó là Vũ Thái Bảo. Nụ cười của hắn chứa đầy sự tự mãn. “Cô không thể lấy nó, nó không thuộc về cô.” Ngọc Hà cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Hắn ta luôn có những toan tính riêng, và không ai có thể đoán được ý đồ của hắn. “Bảo, tôi không cần sự cho phép của anh,” cô đáp, cố giữ vững bình tĩnh. “Haha, nhưng cô không hiểu rằng, trong cung này, mọi thứ đều có giá của nó,” hắn ta nói, ánh mắt đen tối. “Cô có chắc mình muốn dấn thân vào cuộc chiến này không?” Ngọc Hà không trả lời, nhưng trong lòng cô đã quyết tâm. Không gì có thể ngăn cản cô tìm kiếm tình yêu chân thật và bảo vệ những người yếu đuối trong cung. “Cô sẽ phải trả giá cho những gì mình làm,” Bảo nói, giọng điệu châm biếm. “Tôi sẽ theo dõi cô.” Ngọc Hà cảm nhận được sự lạnh lẽo từ lời nói của hắn, nhưng cô không thể để sự sợ hãi chiếm lấy mình. Cô đã quyết tâm, và sẽ không bao giờ lùi bước. Khi Bảo rời đi, cô cầm chiếc lắc tay trong tay. Nó nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh. Cô không biết rằng, mỗi bước đi của mình đang dần đẩy cô vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Ngọc Hà quay trở lại, lòng đầy quyết tâm. Tình yêu chân thật không chỉ là sở hữu mà còn là sự hy sinh. Cô sẽ không từ bỏ, và sẽ tìm ra những giá trị đích thực trong cuộc sống. Cuộc chiến này chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...