Bản Ghi Nhớ Đời Người

Chương7: Âm mưu của Đinh Hòa

Cỡ chữ
Tô Vân cảm thấy tim mình đập mạnh khi bóng đen tiến lại gần. Đinh Hòa, với gương mặt nghiêm nghị và ánh mắt lạnh lùng, đứng trước họ như một cơn ác mộng trở về. "Thật bất ngờ khi gặp lại các bạn ở đây," hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai. "Ngươi không có quyền xuất hiện ở đây," Lê Minh nói, giọng cương quyết. Anh đứng chắn trước Tô Vân và Khánh, như một bức tường bảo vệ. "Hãy rời khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ." Đinh Hòa cười, nhưng đó không phải là một nụ cười thân thiện. "Tôi chỉ muốn giúp đỡ các bạn. Những ký ức mà các bạn đang giữ lại có thể trở thành sức mạnh vĩ đại nếu biết cách sử dụng chúng." Hắn tiến lại gần hơn, không hề có dấu hiệu sợ hãi. Tô Vân cảm nhận được sự rùng mình. Cô nhớ lại những gì đã thấy trong ký ức của mình, những hình ảnh đen tối liên quan đến hắn. "Ngươi không thể thao túng chúng tôi," cô nói, cố gắng giữ giọng mình vững vàng. "Chúng tôi sẽ không để ngươi điều khiển cuộc sống của mình." "Ôi, thật đáng tiếc," Đinh Hòa nói, lắc đầu. "Các bạn không hiểu sức mạnh của ký ức. Chúng có thể là vũ khí, hoặc có thể là gánh nặng. Tôi có thể giúp các bạn giải phóng những điều đó." Hắn đưa tay ra, như thể đang mời gọi họ tham gia vào một trò chơi mà họ không hề muốn. Nguyễn Khánh không đứng yên. Cô bước lên, đôi mắt sáng rực. "Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của ngươi. Chúng tôi đã học cách tự bảo vệ mình." Cô nhanh chóng tạo ra một tấm chắn bằng đất, chắn giữa họ và Đinh Hòa. Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Đừng để sự tự phụ dẫn dắt các bạn đến chỗ chết. Tôi đã thấy nhiều người giống như các bạn, và tôi biết họ đã thất bại như thế nào." Giọng hắn vang lên đầy cảnh báo, nhưng bên trong lại có sự tự mãn. "Chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối," Lê Minh đáp, tay nắm chặt lại. "Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Nếu ngươi muốn chiến đấu, thì hãy đến đi." Đinh Hòa nhếch mép cười, nhưng ánh mắt hắn không còn sự kiêu ngạo. "Rất tốt. Để xem các bạn đã tiến bộ đến đâu." Hắn giơ tay lên, ánh sáng mờ ảo từ những ký ức xung quanh bắt đầu lấp lánh. Tô Vân cảm nhận được một cơn gió mạnh thổi qua, khiến tóc cô bay tán loạn. "Cẩn thận!" cô kêu lên. Hắn đang chuẩn bị sử dụng sức mạnh của những ký ức để tấn công họ. Khánh nhanh chóng tạo ra một bức tường chắn vững chãi hơn, trong khi Lê Minh lao về phía Đinh Hòa, ý chí không thể lay chuyển. "Đừng để hắn thao túng tâm trí chúng ta!" anh hét lên. Đinh Hòa nhếch mép, phóng ra những ký ức đen tối như những mũi tên. Tô Vân thấy những hình ảnh đau thương lướt qua trước mắt mình, khiến tâm trí cô quay cuồng. Cô cố gắng tập trung, sử dụng khả năng của mình để ghi nhớ và phân tích những ký ức đó. "Đừng nhìn vào chúng!" Khánh hô lớn. "Hãy tập trung vào nhau!"Lê Minh, với sự kiên cường, đã né được những mũi tên ký ức. Anh lao tới Đinh Hòa, đôi mắt đầy quyết tâm. "Ngươi sẽ không thắng được chúng ta!" Lê Minh hét lên, ngay khi hắn định phóng thêm một đợt tấn công. Đinh Hòa cười khẩy, nhưng không thể che giấu sự lo lắng trong ánh mắt. Hắn bắt đầu lùi lại, nhận ra rằng ba người họ không dễ bị thao túng như hắn nghĩ. "Các bạn thật thú vị," hắn nói, nhưng giọng điệu đã có phần chùng xuống. "Tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy." "Chúng ta sẽ không dừng lại," Tô Vân khẳng định, cảm thấy sức mạnh từ những ký ức của mình. Cô chạm vào những điều đã ghi nhớ, và một nguồn năng lượng mới dâng lên trong lòng. "Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng." "Đúng vậy!" Khánh đồng ý, tạo ra một dòng nước bảo vệ quanh họ, tăng thêm sức mạnh cho bức tường chắn. "Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt ký ức của mình." Lê Minh, giờ đây đã tìm được nhịp điệu, cùng với hai cô gái, họ tạo thành một vòng tròn vững chãi, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Ánh mắt của ba người họ giao nhau, một cảm giác gắn kết mạnh mẽ lan tỏa. Đinh Hòa nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là sức mạnh, mà còn là sự kết nối giữa họ. Hắn bắt đầu cảm thấy bất an, nhưng vẫn không thể từ bỏ tham vọng của mình. "Tôi sẽ trở lại," hắn nói, giọng đầy thách thức. "Đừng nghĩ rằng các bạn có thể thoát khỏi tôi mãi mãi." Khi hắn biến mất vào không gian mờ ảo, ba người đứng lại, thở hồng hộc. "Hắn sẽ không dừng lại đâu," Lê Minh nói, ánh mắt đầy lo lắng. "Chúng ta cần phải chuẩn bị tốt hơn," Tô Vân thở dài. "Hắn đã biết chúng ta đang tìm kiếm sự thật." Khánh gật đầu, nhưng trong mắt cô có một ánh sáng quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để hắn làm hại những người xung quanh. Chúng ta phải tìm hiểu về 'Hội Ký Ức' và những gì họ đang âm thầm thực hiện." "Đúng vậy," Lê Minh đồng ý. "Chúng ta cần phải tìm ra cách để chống lại hắn và những kẻ đứng sau." Tô Vân cảm thấy một sức mạnh mới dâng lên trong lòng, như một luồng ánh sáng trong bóng tối. Họ đã cùng nhau vượt qua một thử thách, và điều đó chỉ là khởi đầu cho một hành trình dài phía trước. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật và bảo vệ những ký ức của mình." Khi hoàng hôn buông xuống, họ quyết định bắt đầu một cuộc hành trình mới. Những bí mật còn lại đang chờ đợi họ khám phá, và họ biết rằng, chỉ có cùng nhau, họ mới có thể vượt qua mọi thử thách. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...