Bản Ghi Nhớ Đời Người

Chương4: Đối mặt với quá khứ

Cỡ chữ
Tô Vân ngồi trầm tư bên bàn học, cuốn sổ ghi nhớ mở ra trước mặt. Hình ảnh mẹ cô, người phụ nữ với nụ cười ấm áp, lại hiện lên trong tâm trí. Cô nhớ mẹ từng nói về những ký ức, về cách mà chúng hình thành nên con người. Nhưng giờ đây, những ký ức đó lại như một mảnh ghép rối ren, cần được sắp xếp lại để tìm ra sự thật. Lê Minh gõ cửa bước vào, mang theo một luồng không khí mới. "Tô Vân, có chuyện gì không ổn à?" Anh nhìn thấy ánh mắt cô, sự trăn trở hiện rõ trên gương mặt. "Em đang cố hiểu về mẹ," Tô Vân thở dài. "Có điều gì đó không đúng. Em cảm thấy mẹ đã phải chịu đựng rất nhiều." "Chúng ta sẽ tìm ra sự thật," Lê Minh khẳng định, với ánh mắt kiên định. "Bắt đầu từ những gì mẹ em đã để lại. Có thể nó sẽ dẫn chúng ta đến 'Hội Ký Ức'." Tô Vân gật đầu, tâm trí cô đã được khơi dậy. Cô mở cuốn sổ, lật từng trang, cảm nhận những ký ức nhạt nhòa như làn sóng dội về. "Mẹ từng nói về một tổ chức, một hội nhóm bí ẩn. Nhưng bà chưa bao giờ giải thích rõ ràng." Nguyễn Khánh xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Vân. "Cái gì đó đáng sợ hơn cả ký ức đau thương. Chúng ta phải tìm hiểu về 'Hội Ký Ức'. Họ đang thao túng mọi thứ." "Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận," Tô Vân nói, giọng có chút lo lắng. "Nếu họ phát hiện ra chúng ta đang tìm kiếm, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm." Khánh nhướng mày. "Nếu không tìm hiểu, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật về mẹ em và những gì đã xảy ra." Ba người cùng nhau thảo luận, tạo thành một kế hoạch. Họ quyết định sẽ tìm kiếm thông tin từ những người từng có liên hệ với 'Hội Ký Ức'. Những cái tên trong danh sách hiện ra trong đầu họ như một mảnh ghép khác, cần được lắp ráp. Lê Minh đứng dậy, ánh mắt rực lửa. "Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa. Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ." Khi nhóm chuẩn bị rời khỏi nhà, Tô Vân bất ngờ dừng lại. "Đợi đã," cô nói, ánh mắt đăm chiêu. "Em có cảm giác rằng chúng ta đang bị theo dõi." "Chúng ta phải đi nhanh," Khánh nói, giọng gấp gáp. "Mọi thứ đều có thể xảy ra." Trong lúc họ rời khỏi nhà, một bóng đen lén lút theo dõi từ xa. Đinh Hòa và Trần Thảo đứng im lặng, quan sát từng động thái của nhóm Tô Vân. Đinh Hòa nhếch môi, đôi mắt hắn lạnh lùng. "Họ đang tìm kiếm sự thật, nhưng không biết rằng sự thật có thể g**t ch*t họ." Trần Thảo gật đầu, ánh mắt sáng lên. "Chúng ta sẽ để cho họ chơi trò chơi của mình. Khi họ đến gần, ta sẽ ra tay.""Không thể để họ phát hiện ra kế hoạch của chúng ta," Đinh Hòa cảnh báo. "Ký ức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ biến những ký ức của họ thành công cụ phục vụ cho ý đồ của mình." Trong khi đó, Tô Vân và nhóm bạn đã đến một quán cà phê nhỏ, nơi họ có thể thảo luận mà không bị ai chú ý. Họ ngồi xuống một góc khuất, khơi gợi những câu chuyện về mẹ Tô Vân và những gì cô đã trải qua. "Tô Vân, em có nhớ những gì mẹ đã kể về quá khứ không?" Lê Minh hỏi, ánh mắt chăm chú. "Chỉ là những mảnh vụn. Mẹ từng nhắc đến một số cái tên, nhưng em không nhớ rõ," Tô Vân đáp, giọng trầm xuống. "Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đó." Nguyễn Khánh rút ra một quyển sổ nhỏ. "Chúng ta có thể ghi lại mọi thông tin và liên kết. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối." Khi họ thảo luận, một cảm giác hồi hộp bắt đầu len lỏi trong lòng Tô Vân. Cô không thể shake off cảm giác rằng có điều gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi họ. Những ký ức không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là những mảnh ghép của hiện tại và tương lai. Đột nhiên, một người đàn ông lạ mặt bước vào quán, ánh mắt dừng lại trên nhóm Tô Vân. Cảm giác bất an trỗi dậy. "Mình có nên rời khỏi đây không?" Tô Vân hỏi, lo lắng. "Chưa đến lúc," Khánh trả lời, giọng chắc nịch. "Chúng ta cần thêm thông tin. Hãy bình tĩnh." Nhưng Tô Vân không thể ngăn được nhịp tim đập mạnh. Cô cảm thấy như từng ký ức đau thương của mẹ đang gọi tên mình, như một lời nhắc nhở rằng họ không chỉ đang tìm kiếm sự thật, mà còn là những bí mật mà họ chưa sẵn sàng để đối mặt. Khi nhóm Tô Vân tiếp tục thảo luận, người đàn ông lạ mặt tiến lại gần. "Xin lỗi, tôi không muốn làm phiền, nhưng tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của các bạn." Giọng anh ta trầm và ấm, nhưng Tô Vân cảm thấy có gì đó không ổn. "Chúng tôi đang tìm kiếm một số thông tin," Lê Minh đáp, cảnh giác. "Đôi khi, những ký ức đau thương có thể dẫn đến những điều bất ngờ. Tôi có thể giúp các bạn," người đàn ông nói, ánh mắt sáng lên sự bí ẩn. Tô Vân nhìn Lê Minh và Khánh, một cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ đã sẵn sàng đối mặt với quá khứ, nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để chấp nhận những gì sắp đến? Những bí mật, những ký ức và những lựa chọn sẽ sớm đưa họ vào một cuộc hành trình mà họ chưa thể tưởng tượng ra. Cô cảm thấy như có một cơn bão đang đến gần, và tất cả chỉ là sự khởi đầu cho những gì sắp xảy ra. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...