Âm Thanh Của Cái Chết

Chương9: Bích xuất hiện

Cỡ chữ
Khi ánh sáng mờ ảo từ cánh rừng biến mất, cả nhóm đứng trong một không gian tĩnh lặng và u ám, nơi âm thanh của những linh hồn văng vẳng khắp nơi. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể có ai đó đang dõi theo từng động thái của họ. “Chúng ta phải cẩn thận,” Vy nói, giọng trầm xuống. “Có điều gì đó không ổn.” “Cảm giác như có ai đó đang chờ đợi chúng ta,” Tuấn gật đầu, ánh mắt anh quét khắp nơi. “Nhưng chúng ta không thể đứng đây mãi.” “Nghe này, có âm thanh…” Ngọc nói, lắng nghe một cách chăm chú. Những tiếng thì thầm vang lên, như thể có ai đó đang gọi họ. “Giải thoát… chúng tôi… khỏi cơn ác mộng…” những âm thanh như văng vẳng trong gió, mang theo nỗi đau và sự khắc khoải. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những linh hồn này,” Vy quyết tâm. “Có thể họ có thể chỉ cho chúng ta biết điều gì đó.” Khi họ bắt đầu đi về phía âm thanh, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo một mùi hương quen thuộc, nhưng cũng rất kỳ lạ. “Tôi cảm thấy có gì đó ở đây,” Vy thì thầm, không thể rời mắt khỏi bóng tối phía trước. Bất ngờ, một bóng trắng xuất hiện giữa những tán cây. Vy nín thở, nhận ra đó là một cô gái trẻ, với làn da trắng muốt và mái tóc dài xõa xuống. “Trần Thị Bích,” cô ta cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Cô là ai?” Tuấn lên tiếng, ánh mắt cảnh giác. “Tại sao cô lại ở đây?” “Ta là Bích,” cô gái đáp, ánh mắt lạnh lùng. “Ta đã chờ các ngươi từ lâu. Các ngươi có thể giúp ta… trả thù.” “Trả thù?” Ngọc hỏi, cảm thấy có điều gì không ổn. “Chúng tôi không thể…” “Ngươi không có sự lựa chọn,” Bích cắt ngang, nụ cười của cô ta như một cơn gió lạnh. “Họ đã gây ra cái chết cho ta, và ta muốn chúng phải trả giá. Các ngươi sẽ giúp ta thực hiện điều đó.” Vy cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên. “Chúng tôi không thể tham gia vào điều này. Chúng tôi không phải là công cụ cho sự trả thù.” “Ngươi không hiểu,” Bích nói, giọng điệu kiên quyết. “Họ đã giam cầm ta trong bóng tối này, không cho ta siêu thoát. Ta cần sức mạnh của các ngươi để giải phóng ta.” Tuấn nhìn Vy, cảm giác bất an trong lòng. “Chúng ta phải cẩn thận với cô ta. Cô ta có thể không trung thực.” “Ta không cần phải nói dối,” Bích đáp, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo. “Ta là một linh hồn mạnh mẽ, và ta có thể giúp các ngươi tìm ra sự thật về cái chết của những linh hồn khác. Nhưng trước tiên, ta cần các ngươi đứng về phía ta.”“Chúng tôi không thể làm điều đó,” Vy nói với sự kiên quyết. “Chúng tôi không ủng hộ sự trả thù.” “Ngươi sẽ hối hận,” Bích nói, giọng cô ta trở nên lạnh lẽo. “Hãy nhớ, âm thanh của cái chết không dễ dàng quên lãng.” Bích biến mất trong làn khói trắng, để lại một cảm giác nặng nề trong không khí. Ngọc thở phào, nhưng Vy biết rằng điều này chưa kết thúc. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây trước khi cô ta quay lại,” cô nói, cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. “Nhưng chúng ta cũng cần phải tìm hiểu về những linh hồn này,” Tuấn nhấn mạnh. “Có thể họ có điều gì đó quan trọng muốn nói với chúng ta.” “Đúng vậy,” Vy đồng tình. “Nếu chúng ta có thể giao tiếp với họ, có thể chúng ta sẽ tìm được cách giải thoát cho họ.” Họ tiếp tục đi về phía âm thanh vang vọng, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang dẫn dắt họ. Nhưng trong lòng Vy, sự xuất hiện của Bích như một dấu hiệu cho thấy mối nguy hiểm đang đến gần. “Cẩn thận,” Ngọc khẽ nói, khi một âm thanh lạ vang lên từ phía sau. “Có điều gì đó đang tới gần.” “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ,” Tuấn cảnh giác. “Hãy sẵn sàng.” Khi họ quay lại, một bóng đen lớn xuất hiện, với đôi mắt đỏ ngầu sáng rực. “Ta đã chờ đợi,” một giọng nói khô khốc vang lên. “Các ngươi không thể thoát khỏi số phận của mình.” Vy cảm thấy lòng mình thắt lại. “Ai… ai đang nói vậy?” “Ta là kẻ đã gây ra cái chết cho Bích,” bóng đen đáp, nụ cười của hắn như một cơn gió lạnh thấu xương. “Và ta sẽ không để các ngươi can thiệp vào kế hoạch của ta.” “Chúng tôi không sợ ngươi,” Tuấn nói, tay nắm chặt lại. “Chúng tôi sẽ không để ngươi làm hại bất kỳ ai nữa.” “Đúng vậy,” Vy thêm vào, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi sẽ không để mình bị thao túng bởi những linh hồn báo thù.” “Ngươi không có sự lựa chọn,” bóng đen cười lớn, âm thanh như tiếng gầm gừ của bão tố. “Hãy chuẩn bị cho cái chết!” Cả nhóm đứng vững, sẵn sàng đối mặt với mối nguy hiểm đang đến gần. Họ biết rằng cuộc chiến tâm linh này chỉ mới bắt đầu, và âm thanh của cái chết vẫn đang vang vọng xung quanh họ, như một lời nhắc nhở không thể quên. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...