Âm Thanh Của Cái Chết
Chương4: Linh hồn lạc lối
Cỡ chữ
Vy, Minh Tuấn và Bảo Ngọc vẫn đứng thừ người ở lối ra, cảm giác hồi hộp còn đọng lại trong không khí. Vy cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ từ ngôi mộ, như thể có một sức mạnh nào đó đang kéo họ trở lại.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu về âm thanh đó,” Vy nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Có thể nó không chỉ là một hiện tượng ngẫu nhiên.”
“Nhưng làm thế nào?” Tuấn hỏi, tay anh vẫn nắm chặt. “Chúng ta chưa biết gì về nó.”
“Chờ đã!” Ngọc bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt cô sáng lên. “Tôi cũng nghe thấy âm thanh kỳ lạ đó. Có thể tôi có một vài ý tưởng.”
“Ý tưởng gì?” Vy và Tuấn đồng thanh hỏi, ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Có một khu vực ở gần đây, nơi mọi người thường đến để cầu nguyện cho những linh hồn đã khuất. Họ nói rằng có thể giao tiếp với những linh hồn ở đó. Chúng ta có thể thử đến đó,” Ngọc đề xuất, giọng nói đầy hào hứng.
“Nghe hợp lý đấy,” Tuấn gật đầu. “Chúng ta có thể tìm hiểu thêm về âm thanh và xem có ai đó đã từng trải qua điều tương tự không.”
Vy cảm thấy lòng mình ấm lên. “Vậy thì, chúng ta đi thôi. Không có thời gian để chần chừ.”
Bước chân của họ hướng về phía khu vực mà Ngọc nói. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng Vy cảm nhận được sự mạnh mẽ từ quyết tâm của cả nhóm. Họ cần phải tìm ra sự thật, không chỉ vì bản thân mình mà còn vì những linh hồn đang kêu gọi.
Khi họ đến nơi, bầu không khí trở nên trầm lắng hơn. Những ngôi mộ cổ kính xếp hàng lặng lẽ dưới ánh trăng. Ngọc chỉ vào một khu vực nhỏ, nơi những bức tượng thờ được đặt trang trọng. “Chúng ta có thể ngồi ở đây và lắng nghe,” cô nói.
Vy cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ nơi này. “Chúng ta hãy thử,” cô nói, rồi ngồi xuống cùng với Tuấn và Ngọc.
Lúc này, không khí xung quanh bắt đầu thay đổi. Những âm thanh nhẹ nhàng vang lên, như những lời thì thầm từ một thế giới xa xôi. Ngọc nhắm mắt lại, cảm nhận. “Tôi cảm thấy… như có ai đó đang cố gắng nói với chúng ta,” cô thì thầm.
“Bạn có thể nghe thấy điều gì không?” Tuấn hỏi, mắt anh không rời khỏi Ngọc.
“Có một nỗi đau… và một khao khát,” Ngọc trả lời, giọng cô trầm thấp. “Họ đang tìm kiếm điều gì đó.”
Vy cảm thấy tim mình đập mạnh. “Họ muốn chúng ta giúp họ?”
“Có thể,” Ngọc gật đầu, “Nhưng chúng ta cần phải biết họ là ai.”Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo những tiếng thở dài. Vy rùng mình, nhưng không thể dừng lại. “Hãy lắng nghe,” cô nói. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”
Đột nhiên, một giọng nói vang lên, như thể từ đâu đó rất xa. “Giúp… tôi….” Âm thanh yếu ớt, nhưng đủ để khiến họ chú ý.
“Đó là ai?” Tuấn hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng.
“Tôi không biết,” Vy đáp, “Nhưng chúng ta phải tìm ra.”
“Chúng ta cần phải gọi tên họ,” Ngọc đề nghị. “Có thể họ sẽ phản hồi.”
“Được rồi, hãy thử đi,” Tuấn nói, anh bắt đầu nói nhỏ. “Tôi là Minh Tuấn. Chúng tôi ở đây để giúp đỡ.”
“Nguyễn Thảo Vy,” Vy tự giới thiệu, cảm thấy một sức mạnh từ bên trong.
“Lê Bảo Ngọc,” Ngọc nói, cô cảm thấy hơi run rẩy nhưng vẫn kiên định.
Một khoảng lặng xuất hiện, rồi âm thanh trở lại, mạnh mẽ và mãnh liệt hơn. “Cứu… tôi….”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về linh hồn này,” Vy khẳng định. “Họ đang cần sự giúp đỡ của chúng ta.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc hỏi, ánh mắt cô lấp lánh sự lo lắng.
“Có thể chúng ta cần phải tìm hiểu lịch sử của khu vực này,” Tuấn đề xuất. “Tìm hiểu về những cái chết đã xảy ra ở đây.”
“Đúng vậy,” Vy gật đầu. “Có thể có một mối liên hệ nào đó.”
Khi họ đứng dậy, bầu không khí lại trở nên nặng nề. Vy có thể cảm nhận được một điều gì đó đang đến gần. “Chúng ta không thể lùi bước. Hãy làm mọi thứ để cứu lấy họ.”
“Đúng vậy,” Ngọc thêm vào, nụ cười lạc quan trở lại trên môi cô. “Chúng ta sẽ không để họ cô đơn!”
“Đi nào!” Tuấn hô, quyết tâm trong giọng nói của anh khiến cả nhóm thêm phần mạnh mẽ. Họ rời khỏi khu vực đó, nhưng Vy biết rằng cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu. Những bí ẩn đang chờ đợi họ khám phá, và âm thanh kỳ lạ vẫn vang vọng trong tâm trí, như một lời nhắc nhở về những gì sắp tới.
, , vn, live
,
vn
Bình luận (0)
Đang tải bình luận...