Âm Thanh Của Cái Chết

Chương19: Hồi sinh

Cỡ chữ
Vy và nhóm bạn lao vào bóng tối, ánh sáng từ sức mạnh mới mẻ của cô như một ngọn đuốc dẫn lối. Mỗi bước đi, họ đều cảm nhận được sức mạnh của những linh hồn xung quanh, như thể chúng đang tiếp thêm năng lượng cho cuộc chiến này. “Giữ vững tay nhau!” Tuấn kêu lên, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để Khải ngăn cản!” “Đúng vậy!” Ngọc khẳng định, ánh mắt cô sáng lên. “Chúng ta phải cứu những linh hồn đã mất!” Âm thanh của Khải từ trong bóng tối vang lên, đầy sự tức giận. “Ngươi không thể cứu mẹ ngươi! Đừng mơ tưởng đến điều đó!” Hắn cười khẩy, âm thanh lạnh lẽo như một mũi dao đâm vào lòng họ. Vy cảm nhận được sự lạnh lẽo từ lời nói của Khải, nhưng cô không cho phép mình nản lòng. “Mẹ, con sẽ cứu mẹ!” Cô thầm thì, tâm trí tràn ngập hình ảnh về mẹ – người đã rời xa cô quá lâu. “Chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó với hắn,” Huy nói, giọng trầm tĩnh nhưng đầy lo lắng. “Nếu hắn có thể điều khiển âm thanh, chúng ta phải tìm cách phá vỡ sức mạnh đó.” “Cần phải tìm ra điểm yếu của hắn,” Ngọc gợi ý, đôi mắt cô ánh lên sự thông minh. “Chúng ta có thể tạo ra một âm thanh mạnh mẽ hơn, có thể làm cho hắn mất kiểm soát.” “Nhưng làm thế nào?” Vy hỏi, nỗi lo lắng lướt qua trong lòng. “Tôi không thể hoàn toàn điều khiển âm thanh trong lúc này.” “Chúng ta cùng nhau,” Tuấn khẳng định. “Sức mạnh của tất cả mọi người sẽ tạo ra một âm thanh mạnh mẽ.” Vy gật đầu, cảm nhận được sự ủng hộ từ mọi người. “Được rồi, hãy tập trung vào âm thanh mà chúng ta cần. Tôi sẽ dẫn dắt.” Họ đứng lại, nắm chặt tay nhau, và Vy bắt đầu cảm nhận những âm thanh xung quanh. Âm thanh của linh hồn, của nỗi đau, của hy vọng. Cô lắng nghe, thấu hiểu và cố gắng hòa quyện chúng lại thành một. “Bắt đầu từ tiếng thở dài,” cô nói, “đó là âm thanh của nỗi đau. Hãy cùng nhau phát ra nó!” Nhóm bạn bắt đầu thở ra, hòa quyện những âm thanh của sự tuyệt vọng. Vy cảm nhận được sức mạnh đang lớn dần. “Giờ đến lượt tiếng cười,” cô tiếp tục. “Cái âm thanh của sự sống.” Họ cố gắng nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ, những tiếng cười trong quá khứ. Ngọc và Tuấn cười khúc khích, và Vy cảm nhận được một nguồn năng lượng mới. Ánh sáng từ cô càng lúc càng mạnh mẽ. “Cùng nhau!” Huy hô lớn, và họ đồng thanh phát ra âm thanh, một âm thanh hòa quyện giữa nỗi đau và niềm vui. Khải gầm lên, âm thanh của hắn vang vọng khắp không gian. “Đừng mơ tưởng! Ta sẽ không để các ngươi làm vậy!”Vy cảm thấy sức mạnh của hắn đang lan tỏa. “Chúng ta không thể dừng lại!” cô hét lên. “Hãy tiếp tục!” Âm thanh của họ tạo thành một vòng tròn, một bức tường ánh sáng bảo vệ. Khải bước tới, nhưng ánh sáng từ họ như một bức tường ngăn cản hắn. “Không thể nào!” Hắn quát, nhưng sự tức giận càng khiến hắn mất kiểm soát hơn. “Giữ vững!” Ngọc kêu lên. “Chúng ta sắp thành công!” “Chúng ta phải tạo ra âm thanh của sự hy sinh,” Vy nói, giọng cô tràn đầy sức mạnh. “Đó là cách duy nhất để cứu mẹ tôi và những linh hồn khác.” “Hy sinh?” Tuấn hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên mặt anh. “Cô chắc chứ?” “Đúng, tôi phải làm điều này,” Vy khẳng định. “Đó là điều tôi đã chọn.” Khi họ cùng nhau phát ra âm thanh của sự hy sinh, cả không gian như chao đảo. Vy cảm nhận được sức mạnh rút đi, nhưng một nguồn năng lượng mới lại trào dâng. Ánh sáng xung quanh họ bùng nổ, hòa quyện với âm thanh, tạo thành một cơn sóng mạnh mẽ. “Đi nào!” Huy hô lớn, và họ lao vào bóng tối, ánh sáng dẫn lối. Khải lùi lại, nhưng ánh sáng không ngừng gia tăng. “Ngươi không thể thắng!” hắn gầm lên, nhưng sức mạnh của nhóm đã vượt qua mọi rào cản. “Mẹ, hãy chờ!” Vy thì thầm, và trong giây phút đó, cô cảm nhận được âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng mẹ gọi từ xa. “Vy… con phải chọn.” Cô rùng mình, nhưng không thể dừng lại. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Ngọc kêu lên, quyết tâm hiện rõ trong từng lời nói. Khi họ lao về phía trước, một cảm giác hồi hộp bao trùm. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng lòng quyết tâm trong từng người đã trở thành một nguồn sức mạnh vô biên. “Chúng ta sẽ không để Khải thắng!” Vy nói, và cả nhóm cùng nhau tiến vào bóng tối, hướng tới ánh sáng của hy vọng. Bỗng dưng, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như một lời cảnh báo. “Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Huy thì thầm, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Tuấn nói, sự nghiêm túc hiện rõ trong giọng nói. Vy gật đầu, lòng đầy trăn trở. “Tôi sẽ làm mọi thứ để cứu mẹ.” Và chính lúc ấy, âm thanh của cái chết vang lên, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Họ biết rằng, trong bóng tối này, còn nhiều điều đang chờ đợi họ. , , vn, live , vn

Bạn cũng là tác giả hoặc dịch giả?

Đăng sáng tác hoặc bản dịch của riêng bạn lên Say Truyện — miễn phí, chỉ mất vài phút.

Đăng truyện ngay

Bình luận (0)

Đang tải bình luận...